Chương 220: Ngàn dặm bám không rời. (1)

Chương 220: Ngàn dặm bám không rời. (1)

Phía sau một đại an luôn có những câu chuyện quanh co không thể nói rõ được.

Hành động vào ngày 22 tháng 6 cuối cùng được sở tỉnh đặt tên là "Hành động Lôi Đình 6.22", nghe nói là để phục vụ cho nhu câu tuyên truyền, vì tỉnh Thiểm Tây này là một tỉnh nội địa, hiếm khi có những vụ án lớn quy mô như vậy. Sau buổi họp báo, các phương tiện truyên thông ở tỉnh cũng như trên toàn quốc đã theo dõi và đưa tin. Thực ra, vụ việc vẫn chưa được làm rõ, nhưng đã có vài phiên bản câu chuyện được diễn giải từ đó rồi.

Người bị xử phạt đầu tiên không ngờ là tổng chỉ huy tổ hành động Đồng Quan, Dương Sĩ Trác, hắn tiết lộ với truyền thông, do nằm vùng của cảnh sát trà trộn vào nội bộ tổ chức đa cấp, cùng với nội tuyến cung cấp tin tức, cho nên mới có hành động này.

Tin tức vừa mới lên báo thì đã bị ra lệnh đính chính, sở công an tỉnh Thiểm Tây công khai thanh minh, căn bản không có chuyện nằm vùng gì hết, đó là do các trinh sát viên gian khổ lấy tin. Còn về nội tuyến, vậy càng không thể nào, nước ta không có chế độ nào cho phép cảnh sát sử dụng nội tuyến, có điều đúng là có quần chúng tố cáo chính xác, hơn nữa còn rất nhiều người tốt cáo, điều này càng chứng minh đả cấp đa cấp là chuyện hợp ý dân, lòng dân.

Một ngày sau khi Dương Sĩ Trác bị xử phạt kỷ luật, lại xảy ra chuyện, trong số những nhân viên đa cấp ở Đồng Quan được gửi về địa phương, vì số tiền bọn họ nộp vào tổ chức đa cấp không thể lấy về, ngày hôm sau có hơn 200 người quay lại Đồng Quan. Đoán chừng là nuốt không trôi cục tức, muốn tới cục công an đòi, nhưng không dám cho nên sau một phen bàn bạc, bọn họ cùng nhau tới cổng chính phủ thành phố Đồng Quan, kêu gào đòi trả lại tiền.

Kỳ thực lựa chọn này là sai lầm, bọn họ nghĩ, chính phủ sợ ảnh hưởng thế nào cũng phải giải quyết cho họ, thực ra à, thời buổi này chính phủ địa phương bị người ta chặn cửa quen rồi, ai khóc cứ khóc, chửi cứ chửi, ra vào làm việc không ảnh hưởng gì. Hai tiếng sau cảnh sát vũ trang điều động đủ lực lượng, bố trí xong đội hình, xông vào như sói vào đàn dê đuổi đi.

Chuyện không phải cứ thế là xong, lại bắt đầu xảy ra trò hề, tổng đội chống buôn lậu của bên công thương giao thiệp với công an, muốn có một ý kiến xử lý hợp lý cho số tiên phi pháp thu được.

Kỳ thực giữa đơn vị với nhau thì cũng giống giữa người với người thôi, tiền đã vào túi ai đều không muốn nhả ra, xót lắm. Dem nộp lên quốc khổ còn được đổi về phần thưởng, rồi cũng được giữ lại còn số không nhỏ, nếu giữ lại địa phương, nói không chừng còn giải quyết được vấn đề kinh phí. Hai nhà vì thế mà mở mấy cuộc họp lớn nhỏ, một thì đòi, một thì không muốn cho, ai cũng có lý, ai cũng thấy đối phương vô lý. Từ chung tay tác chiến biến thành kẻ thù nhìn nhau, đem cáo trạng đưa lên chính phủ.

Đúng rồi, hai nhà tranh nhau tiền, còn chuyện trả lại tiền cho những người bị hại thì làm sao?

Uay chuyện này khó làm lắm, bên đa cấp có viết hóa đơn cho anh đâu, anh làm sao chứng minh được có phần của mình trong số tiền thu hoạch kia? Tôi trả tiền cho anh nà, không trả cho chị kia, người ta đi đâu mà đòi? Anh nói anh mất mấy vạn là mấy vạn à? Cái cớ này đã từ chối hết người bị hại muốn vãn hồi lại tổn thất.

Chuyện tiền vẫn còn đang giằng co, vấn đề ở mặt cảnh vụ lại phát sinh, tổ chuyên án 402 của tỉnh Thiểm Tây đánh một trận nổi danh toàn quốc, tiếp theo đó là đơn vị anh em của các tỉnh khác muốn tới học tập, tới lấy kinh không dứt. Tổ chuyên án ứng phó mệt nghỉ, chỉ đành đưa ra một hạ sách, triệu tập những tay bút trong lực lượng cảnh sát, chế ra mấy bản tư liệu để đối phó. Còn hỏi tới tình tiết cụ thể của vụ án thì toàn bộ lấy lý do" đang bảo mật, tạm thời không thể tiết lộ' để từ chối.

Cứ như thế cả một tuần trôi đi trong bận rộn và lộn xộn, chẳng biết là đang làm cái gì nữa.

Chỉ có một điều rõ ràng là sự chấn động mà đại án này mang lại vô cùng có hạn, rất nhanh câu chuyện mang tính cảnh tỉnh rất cao này liền bị tin tức giải trí thay thế, bị tin tức gây sốc vô nghĩa thay thế. Câu chuyện kinh tâm động phách đáng lẽ ra có thể cứu được rất nhiều cuộc đời nếu lan truyền, lại nhanh chóng thành một trang thêm ở tờ báo giấy nào đó, rồi nhanh chóng bị lãng quên ...

Thế nhưng cảnh sát sẽ không quên bọn chúng.

Ngày 23 tháng 6, một ngày sau khi hành động kết thúc, đoàn người Trương Cuồng, Mộc Lâm Thâm đuổi tới thành phố Vũ Hán tỉnh Hồ Bắc, nơi này là nguyên quán của Dương Van tức Dương Mộng Lộ, bọn họ theo chỉ dẫn của cảnh sát đương địa tìm được chồng cũ của Dương Vân. Không có gì bất ngờ, hai người họ đã hơn mười năm không có bất kỳ qua lại gì, chông cũ đã có gia đình mới, khi nhắc tới Dương Vân, vẫn còn quyến luyến và nuối tiếc.

Đúng thế, Dương Vân cũng là người bị hại, cô vì tham gia đa cấp mất hết tất cả, không còn đường lui, cô đành tiến tới, thời gian bọn họ chia tay là lúc cô chính thức vào tổ chức đa cấp.

Bất ngờ là người chồng cũ này con khen vợ cũ quá cả vợ hiện giờ, đối xử với cha mẹ vợ cũ vẫn một mực tôn kính như cũ, hối tiếc năm xưa không sớm nhận ra vấn đề của vợ để khuyên can. Đứa con của Dương Vân và người chồng cũ đã 12 tuổi, đứa bé này sống với bà nội, Mộc Lâm Thâm chơi cùng với nó có một lúc mà có được rất nhiều tin tức, kể mỗi năm mẹ đều về nhà thăm nó, mang theo cho nó rất nhiều sách vở và đồ chơi.

Tin tức đó làm Mộc Lâm Thâm u sầu mất một ngày, người khác chẳng hiểu ra sao.

Ngày 24 tháng 6, đoàn người bọn họ tới Bắc Hải tỉnh Quảng Đông, nơi khởi nguồn của đa cấp, được Lạc Quan Kỳ tới trước một bước đi cùng, tìm tới cảnh sát năm xưa đã bắt Dương Mộng Lộ. Theo như lời kể của vị cảnh sát nay đã sắp tới tuổi về hưu, khi bọn họ phá hủy tụ điểm đa cấp, Dương Mộng Lộ đã si mê tới độ không còn nhận thức về thế giới ban ngoài nữa. Vị cảnh sát đó kín đáo giải thích, Dương Mộng Lộ trước đó đã bị lừa tới không còn gì nữa, sở dĩ có thể sống ở trong tổ chức đa cấp, đó là vì ở trong ca vũ đoàn, dung mạo lẫn vóc dáng ưu tú hơn người, vì thế được đám đầu mục đa cấp sử dụng làm quân cờ, dùng chính thân thể xinh đẹp đó lôi kéo tuyến dưới, luân lạc thành món đồ chơi tình dục trong tổ chức.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...