Chương 219: Hành động lớn: Lôi Đình. (21)

Chương 219: Hành động lớn: Lôi Đình. (21)

"Achuyan này còn phức tạp hơn đấy, liên quan tới tâm lý học cùng với tội phạm trí tuệ cao, các anh muốn nghe thật à?" Mộc Lâm Thâm vừa dứt lời thì thấy mấy ánh mắt theo kiểu, thằng nhãi này thèm ăn đòn rồi, vội vàng nói lấp liếm di Thế này nhé, vụ án này nhìn từ góc độ tội phạm mà nói, nếu thành công, băng nhóm của ông ta sẽ thu lợi rất khả quan; nếu thất bại, bản thân ông ta cũng sẽ thu lợi lớn, hoặc là đạt được mục tiêu, hoặc là đạt được mục tiêu phụ, người đứng sau phải luôn bất bại... “

“Từ góc độ của cảnh sát, cho dù hôm đó bắt được ông ta, ông ta vẫn là một kẻ điên, sẽ không thể kết tội chủ mưu được, tất nhiên, nếu ông ta nhận ra có nguy hiểm, thì vụ án ở Đồng Quan căn bản sẽ không xảy ra... Chỉ có khi ông ta cảm thấy hoàn toàn an toàn, đã thoát khỏi tâm nhìn của các anh, mới thực hiện hành vi phạm tội, vì vậy, nếu tôi biết trước là ông ta cũng vô dụng, các anh đã bắt anh ta không biết bao nhiêu lần rồi, mà vẫn không kết tội được sao?"

Đó đúng là một nhân vật tà môn, bây giờ nghĩ lại phải nói là không thể không bội phục tên điên đó, đằng sau lưng thì cùng Đồ Thân Hào lập kế hoạch, bên ngoài thì nghênh ngang đi khắp nơi làm giảng viên. Khi bị cảnh sát bắt thì giả điên giả dại, vừa được thả ra một cái lại tiếp tục làm chuyện xấu, cái loại người như thế, ai mà đề phòng được chứ?

" Lợi hại, quá lợi hai Liên Cường rùng mình:

" Lại còn không à? Ông ta chỉ tiếp xúc với tôi đúng một lần thôi mà nhìn ra tôi từng sống ở nước ngoài thời gian dài, biết gia cảnh tôi không tệ, biết cả mẹ tôi đã qua đời ...' Mộc Lâm Thâm đấm đầu:" Đáng lẽ ra tôi phải nghĩ từ trước, một nhân vật tinh minh như thế, cho dù có điên thật đi chăng nữa cũng không thể là người bình thường, bằng sự cố chấp của ông ta, làm sao có thể để bị người ta đá ra ngoài dở chừng ... Nên nhớ ông ta nhắm tôi cho vị trí tổng giám đốc kia đấy, tôi ngốc quá."

" Không, tôi công nhận cậu cũng rất lợi hại." Liên Cường giơ ngón cái lên với Tiểu Mộc:

" Anh đừng tâng bốc tôi, tôi và ông ấy chênh lệch nhau nhiều lắm, ít nhất khi đó tôi bị Ngốc Đản lừa, luôn cho rằng anh ta là tên tội phạm hình sự có khuynh hướng bạo lực, sau này tôi mới nghi. Còn Lão Lư ấy, bây giờ tôi rất nghi ngờ, ông ta giữ lại Ngốc Đản có phải là cố ý không? Với nhãn quang của ông ta, anh khó mà qua mặt được ông ta lắm." Mộc Lâm Thâm nói với Trương Cuồng:

Trương Cuồng không tin:" Chẳng lẽ ông ta nhìn ra tôi là nằm vùng rồi mà còn đưa tôi vào tổ chức, muốn dẫn sói vào nhà à?"

" Phải đấy Lâm Tử, cậu có suy diễn quá rồi không?" Mấy người kia cũng thấy khó tin, hoặc giả nói không muốn tin, cảnh sát lại bị tội phạm lợi dụng à:

" Cũng có thể là tôi nghĩ quá, như tôi đã nói, ông ta hơn tôi xa, thế nên tôi khó biết chính xác ông ta nghĩ gì, đơn giản là suy đoán thôi." Mộc Lâm Thâm tram ngâm:" Nếu như thật thì sao? Các anh nghĩ mà xem, ông ta đã lăn lộn trong giới này mấy chục năm rồi, tới nhà tan cửa nát, ngày ngày bị cảnh sát truy đuổi, hở ra là giam vào bệnh viện tâm thân, ai mà không chán cuộc sống như thế? Giả như có một cơ hội lấy khoản tiên lớn, sau đó tiêu sái nghỉ hưu làm phú ông, vì sao không làm? Dù vụ án này thành công chăng nữa, ông ta cũng phải chia tiền cho đồng bọn, tới tay chẳng là bao."

" Cũng đúng, ông ta tan nhà nát cửa là vì đa cấp, nói không chừng lòng còn mang thù hận, đợi cơ hội cho một ve ấy chứ." Liên Cường cũng đồng ý, còn điều nữa là, lão già đó khi ở Trường An, ngày ngày đi nhà hàng, đêm đêm tới hội sở cao cấp, rõ ràng không phải loại ăn không khí theo đuổi lý tưởng: "Hiện giờ bằng vào lời khai của Đồ Thân Hào, thậm chí còn chẳng thể ký lệnh truy nã ông ta... "

Mộc Lâm Thâm chống cằm:" Anh nêu ra một điểm hay đấy, rất có thể ông ta cũng oán hận chúng, nói như thế không chừng bây giờ không phải ông ta cao chạy xa bay mà nấp ở ngóc ngách nào đó xem tiến triển của vụ án này."

Mọi người nghe mà rùng mình, bất giác nhìn quanh, tưởng chừng có lão già nào đó đang rình mò xung quanh vậy. Trương Cuồng thở ra một hơi:" Nếu ông ấy nhìn thấy thì tốt, Đồ Thân Hào và Hà Ngọc Quý đều thành chủ mưu, chính là điều ông ta muốn thấy."

" Đương nhiên rồi, cảnh sát cũng không muốn thừa nhận bị một lão già điên lừa cho xoay vòng vòng, cuối cùng còn để ông ta lừa được một khoản tiên lớn rồi chạy mất, đúng không?" Mộc Lâm Thâm nói: Lại bắt đầu chướng tai rồi đấy, cái thằng nhãi ranh này cũng có chút tư tưởng chống đối xã hội, Trương Cuồng lườm y:" Ngày nào cậu không châm chọc cảnh sát vài câu thì cậu chết à?"

" Chết thì không chết được, nhưng mà sống không thoải mái." Mộc Lâm Thâm thản nhiên thừa nhận, đổi chủ đề:" Không nói chuyện không vui nữa, chuyến này ai đứng đầu đây, chúng ta tiến cử dân chủ nào." Thế là có ba ngón tay đồng loạt chỉ về phía y, mặc dù bọn họ cãi nhau liên miên, nhưng cùng trải qua nhiều việc, cũng thích tính láu lỉnh của Tiểu Mộc, ai chẳng có vài thói xấu chứ, không chấp.

Tới lúc này mới thấy nụ cười thật sự trên mặt Mộc Lâm Thâm, y hào phóng nói:" Vậy thì tôi không khách khí nữa nhé, phải có quy củ, điều thứ nhất, ai nói lời khó nghe với tôi trừ tiền ăn, ai dám làm tôi không vui, cẩn thận tôi bỏ trốn giữa đường, dù sao tôi cũng là nghi phạm, các anh chẳng làm gì được tôi."

“ Đúng, ai làm cậu khó chịu cứ cho nhịn đói luôn." Liên Cường cười nịnh:”

" Đừng lo Lâm Tử, anh ta mà còn dám thái độ với cậu, hai chúng tôi sẽ đè xuống cho cậu đánh." Mã Phong Hỏa vào hùa cho thằng nhóc vui: Mộc Lâm Thâm cười tới toàn thân run ray chỉ Trương Cuồng ngồi im không nói gì:" Ngốc Đản, anh đã thấy chưa, anh đánh mất cơ sở quần chúng rồi." " Đừng có mà đắc ý, nếu không có kết quả gì tôi sẽ bóp chết cậu." Trương Cuồng bành quai hàm ra, hung dữ uy hiếp:

" Các anh, các anh xem kia, phản rồi, tổ chức đã ra phán quyết mà còn dám chống lại." Mộc Lâm Thâm chỉ tay la hét:

Mã Phong Hỏa với Liên Cường vậy mà nói được làm được, đồng loạt ra tay bẻ tay Ngốc Đản ra đằng sau, Mộc Lâm Thâm sắn tay áo lên, nghĩ thấy tên này da dày như trâu, đánh chỉ tổ đau tay, thế là đổi chiến thuật, chọc một phát vào nách ...

Suốt dọc đường chó chạy gà bay, lái xe đưa bốn người lên máy bay rồi vội vàng quay về.

Đây là cơ hội mất bò lo làm chuồng cuối cùng, ba cảnh sát theo vụ án từ đầu cùng Mộc Lâm Thâm, đuổi theo tung tích Lư Hồng Bác để lại. Tổ chuyên án vẫn làm việc như thường, nhưng tên của ba bọn họ thì đã bị gạch bỏ, như chưa bao giờ tồn tại.

Chương 219vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...