Lái xe bật cười nổ máy lùi khỏi bãi đỗ, đi thẳng tới sân bay. Trương Cuồng thu ánh mắt lại, hỏi Mộc Lâm Thâm:" Cậu có cảm tưởng gì không?”
Mộc Lâm Thâm hôm nay có vẻ rất cáu kỉnh:" Anh hi vọng tôi có cảm tưởng gì?"
" Hi vọng cậu hiểu rằng, kẻ xấu cho dù có đáng thương tới mấy thì vẫn là kẻ xấu, chuyện hắn làm là chuyện xấu gây hại cho người khác, làm chuyện xấu thì phải chịu trừng phạt đích đáng, nếu không thì thế giới này không còn công bằng nữa." Trương Cuồng nói có hàm ý gì thì ai cũng hiểu:
Mộc Lâm Thâm phản bác:" Cái thế giới này chưa bao giờ có công bằng hết. Tôi vốn không liên quan gì tới chuyện này hết, đã trốn thoát khỏi cái tổ chức đó rồi, chính các anh nửa đường bắt tôi về, ép tôi tham gia. Đến khi tôi làm cho các anh việc lớn như thế, còn thiếu chút nữa bắt tôi, có phải là công bằng không?”
“ Giả Phương Phi mới bao tuổi chứ? Cô ấy mà thao túng nổi tập đoàn lớn thế này à? Cô ấy tốt nghiệp mới vài năm thôi, kinh nghiệm xã hội còn chưa đủ, lấy tư duy bình thường nhất mà đoán cũng biết cô ấy chẳng thể nào là chủ mưu, vẻn vẹn là người tham dự, nhờ quan hệ với Hà Ngọc Quý mà có vị trí cao một chút, dù vậy cũng chỉ là chân sai vặt, tính ra còn nhẹ hơn cả đám nhân viên tham gia tuyên truyền đa cấp. Thế mà bị các anh coi là nghi phạm trọng điểm, thế mà là công bằng à? Nói tới đấu lý thì trong cái xe này ai nói lại được Mộc Lâm Thâm chứ, Mã Phong Hỏa thấy tâm tình y kích động, khuyên:" Chẳng phải lãnh đạo đã lên tiếng về trường hợp của Giả Phương Phi rồi sao, dựa theo luật pháp mà làm là được, nếu cô ấy dính líu không nhiều, thì không phải là vấn đề lớn."
Mấu chốt nằm ở trên người Giả Phương Phi, mọi người đều không nhìn ra, hai người họ chẳng qua quen nhau vài ngày, tình cảm sao phát triển sâu nặng mấy được, thế mà Tiểu Mộc dù mạo hiểm ngôồi tù cũng phải dốc sức bảo vệ cô gái đó. Hơn nữa y còn thành công rồi, trên người Giả Phương Phi không tìm ra bất kỳ chứng cứ nào, cô ta lại dứt khoát phủ nhận, mà tập đoàn đa cấp xưa nay đều là nhận tiên không ký tên, xem ra thực sự không khép vào tội tổ chức đa cấp phi pháp được.
Việc làm của Mộc Lâm Thâm vẫn gây ra nhiều rắc tối cho điều tra, cô gái đó có thể không nắm vai trò quan trọng, nhưng vị trí rõ ràng tiếp xúc nhiều nhân vật, thông tin. Hơn nữa có điều y nói đúng, là cô gái mới tốt ngiệp vài năm, non nớt lắm, kém xa đám già đời kia, sẽ dễ dàng khai thác thông tin, bọn họ không thiếu thủ đoạn đối phó.
Dù sao hậu quả đã thành, giờ nói gì cũng muộn rồi, Trương Cuống nghĩ một lúc nói:" Chúng tôi đã nương tay cho cô ta rồi, cậu đừng có mà được đẳng chân lân đằng đầu, cho rằng mình là nội tuyến mà có thể phạm sai lầm, tôi quay về còn bị cách ly viết kiểm điểm đây này.
"
" Ai được đằng chân lân đằng đầu, tôi chỉ có sao nói vậy thôi, vì sao các anh cứ dứt khoát không buông tha cho người ta? Cho dù có tội thì cũng được lấy công bù tội chứ?" Mộc Lâm Thâm cãi: Liên Cường cũng thấy chướng tai rồi, chen vào:" Ê, e cô ta có công gì chứ, đừng nói là ngủ với cậu mấy ngày cũng được tính công nhé!"
Cả xe phì cười, Mộc Lâm Thâm khit mũi:" Công của tôi không đủ để xóa tội cho cô ấy à?"
Đúng là hết nói nổi, nếu không phải mấy người kia thấy Mộc Lâm Thâm có công thật, đám cảnh sát thô bạo bọn họ đã đè xuống đấm cho một trận rồi, thằng nhãi láo quá đi mất, bảo vệ nghi phạm mà còn ngang như thế.
Dù sao cũng đã nói tới chuyện này thì không cần cố ky nữa, Liên Cường tò mò:" Lâm Tử, tôi không hiểu, nhìn cậu chỉ cần nửa ngày đã đưa em gái đó lên giường thì biết cậu không phải chim non trong chuyện tình cảm nữa nữa, có cần vì một cuộc chơi thoáng qua mà hi sinh nhiều như thế không?"
Đám còn lại gật đầu, nữ nhân qua tay thằng nhãi này không chừng cả đống rồi, nên dứt khoát không tin y làm thế vì tình cảm.
"Tôi nói đơn giản một chút cho các anh hiểu vậy, cho dù là em gái đứng đường, anh chà đạp người ta xong mà không cho ít tiền thì có xấu hổ không? Nếu anh nói không thì chúng ta không còn gì để nói nữa." Mộc Lâm Thâm nghiêm túc nói:" Giữa chúng tôi xảy ra chuyện gì, các anh đều biết, thực ra cô ấy không cần phải làm thế... Tôi chỉ có một thân một mình, không có chỗ nào để chạy hết, bên trên thì có Đồ Thân Hào, bên cạnh có người trông coi, cô ấy không cần làm gì cả thì tôi vẫn phải ngoan ngoãn làm theo kịch bản của bọn họ, tôi làm gì có lựa chọn."
"Thế tức là sao?" Mã Phong Hỏa không hiểu:
" Các anh đều là người máy cả à, đơn giản là cô ấy thích tôi, tôi cũng thích cô ấy, cho dù là duyên phận bèo nước, hai chúng tôi đều xuất phát điểm từ yêu thích đối phương, không có mục đích nào khác ... Cô ấy luôn coi tôi là người cùng nghề, mặc dù cô ấy là kẻ lừa đảo, nhưng tôi, chẳng lẽ lại lừa lấy sự tin tưởng của cô ấy, lừa cô ấy lên giường, cuối cùng lại còn lừa cô ấy giao cho cảnh sát à? Tôi cũng biết cô ấy có lỗi, cô ấy làm sai phải bị trừng phạt mới là công bằng ... Khi đó tôi cũng rất do dự, nhưng nếu chính tay tôi đẩy cô ấy xuống hố, để sau này cô ấy biết được, sẽ mất hết niềm tin, sẽ hận tôi cả đời." Mộc Lâm Thâm không hối hận, ở chuyện đối xử với nữ giới, y không cách nào nhẫn tâm được:
Trương Cuồng nghĩ lại chuyện ở bệnh viện tâm thần, ngay cả cô gái không quen biết, y cũng cố lừa người ta mặc áo tử tế, tránh bị người khác nhìn, đủ biết ở chuyện này, y rất mềm lòng, thở dài:" Nhưng dù cậu có làm thế, cô ấy vẫn hận cậu cả đời."
" Anh nghĩ tôi không biết sao, khác biệt ở chỗ, tôi có thể yên tâm, hơn nữa trong tương lai, nếu cô ấy gặp được chàng trai tốt, cô ấy không vì hành vi của tôi mà mất hết niềm tin, bỏ lỡ cơ hội ... Mộc Lâm Thâm nói tới đó phẩy tay:" Thôi, nói chuyện tình cảm với các anh làm gì, các anh có hiểu quái đâu." "Tôi đồng ý, tóm lại nữ nhân chỉ là đống phiền phức thôi, không nói nữa ... Vậy quay trở lại vụ án đi, còn chưa phát hiện manh mối gì sao cậu biết là chủ mưu đã lấy tiên bỏ trốn rồi?" Liên Cường hỏi:
" Đúng thế, cậu mà nhớ ra tên Lư Thần Kinh đó sớm hơn thì tốt biết mấy." Trương Cuồng hết sức tiếc nuối:
Bình luận