Tiếp tục tra kỹ hơn, đào bới sâu thêm trong đống tài liệu, kết hợp với sự kiện đã nắm được, bọn họ tạo dụng lên trục thời gian tương đối chính xác. Sau khi tổ chức đa cấp tiếp tục bị phá, Dương Mộng Lộ lại không còn chốn nương thân, có hai lần bị đồn công an xử phạt vì tội mại dâm, số phận một con người như thế, một bước lỡ chân thành thiên cổ hận, làm nhân viên phá án cũng bùi ngùi.
Có điều cũng chẳng có gì khó lý giải, một nữ nhân ngoài thân thể ra không còn cái gì nữa, vậy thì tiếp đó có làm chuyện gì cũng không có gì là lạ.
Thế nhưng sau đó nữa lại phát sinh ra chuyện kỳ lạ, cô không vì thế mà lưu lạc ngoài đường, ngược lại còn có một bước trở mình vô cùng hoa lệ. Thay đổi này được xác nhận trong tư liệu vê Lư Hồng Bác mà Lạc Quan Kỳ cung cấp. Lần thứ hai Lư Hồng Bác vào tù chính là đợt mà đa cấp mà Dương Vân tham gia bị đả kích. Hai người khi đó ở trong cùng một tổ chức, một người là nhân vật loại hình giảng viên tiếng tăm bắt đầu nổi lên, người còn lại là nữ nhân viên đa cấp vẻ đẹp mang khắp nơi, trong thời gian đó, bọn họ đã có quen biết nhất định.
Sau lần đả kích đó, một người vào tù, một người lưu lạc đầu đường mại dâm kiếm sống. Người từ trong tù ra cũng gặp kết cục lưu lạc đầu đường, Lư Hồng Bác khi đó chẳng còn nhà nữa.
Vận mệnh khi đã xuống dưới đáy đều bật ngược lại, hai người đó nhất định đã phát sinh câu chuyện nào đó, nhưng đó mới chỉ là phán đoán của Mộc Lâm Thâm mà thôi, không có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh cho phán đoán này. Ngày 26 tháng 6, bọn họ rời Bắc Hải, theo lịch trình sẽ tới mấy thành phố liền như Hạ Môn, Tam Minh, manh mối hỗ trợ cuộc truy lùng này đều là nhờ vào một số điện thoại mà Dương Mộng Lộ từng sử dụng. Nhưng tìm kiếm thế này khác nào mò châm đáy biển, hành động một cách mù mờ dựa vào suy đoán mông lung như thế không phải phong cách của cách sát, sĩ khí của ba người kia hạ xuống 0 rồi.
Chỉ có Mộc Lâm Thâm vẫn còn lòng tin, hứng thú của y đối với mỹ nữ đó tựa hồ rất lớn, vụ án cũ liên quan tới Dương Vân, Lư Hồng Bác mười mấy năm trước, được y xem say sưa hơn tiểu thuyết.
Chẳng ai biết được trong cái đầu bất thường của thằng nhãi đó đang chứa suy nghĩ gì, cũng học y nghiên cứu hồ sơ vụ án, nhưng loại tài liệu quá hạn này, thực sự không biết còn ích gì nữa.
Chiều 26 tháng 6, bọn họ tới Hạ Môn, thành phố ven biển này tuy đang trong mùa nắng nóng, nhưng nhiệt độ chưa quá 30, lại thêm gió biển, với người vừa ở tây bắc đổ lửa mà nói, thế này là quá dễ chịu. Đáng tiếc không phải đi du lịch, bọn họ tới một tiểu khu, là nơi mà tín hiệu di động của Dương Vân từng xuất hiện. Mộc Lâm Thâm dựng một cái giá vẽ ở ngay sân hoạt động của tiểu khu.
Soái ca vẽ tranh, tất nhiên được nhiều người vây xem, bức tranh vẽ thiếu phụ dịu dàng, đó chính là Dương Vân. Bức tranh chân dung sống động lại do soái ca vẽ thu hút chú ý rất nhiều người, vài người dân trong đó nhận ra cô gái trong tranh, thế là không cần tốn công tìm người hỏi, tin tức ào ào xuất hiện.
Thì ra Dương Vân sống ở đây rất nhiều năm, lấy tên là Cố Hoa Đồng, quản lý tiểu khu quen biết cô, vì trước đó không lâu cô ủy thác bán căn nhà hai phòng ngủ một sảnh ở đây. Thời gian hoàn thành giao dịch chính là một ngày trước khi tiểu tổ bọn họ tới.
Muốn chạy rồi, bây giờ thì không cần nghi ngờ nữa, hiềm nghi của Dương Vân đang ngày một lớn.
Manh mối tiếp tục nổi lên vào ngày 27 tháng 6, địa điểm là thành phố Chương Châu cách Hạ Môn không xa. Dương Mộng Lộ đã biến mất lại quay về tâm mắt của tiểu tổ truy bắt, bọn họ không kinh động cô, lặng lẽ bám theo. Bất ngờ phát hiện ra, lần này Dương Mộng Lộ không hề che giấu thân phận, cô dùng tên thật của mình: Dương Vân.
Từ Chương Châu tới Quảng Châu, tới Thâm Quyến rồi lại quay về, tới thành phố Châu Giang. Dương Vân đi một vòng lớn, giống như đang đi du lịch, nơi cô ra vào đều là khu du lịch, trung tâm mua sắm.
Truy bắt quan trọng nhất là phải nắm giữ thời cơ, nếu không thì anh bắt thế nào phải thả như thế. Dương Vân là người tố cáo của hành động 6.22, không hề có chứng cứ nào chứng minh cô có liên quan tới vụ án. Thế nhưng Lạc Quan Kỳ phân tích, nếu nói Lư Hồng Bác là chủ mưu thì nữ nhân này cũng là nửa chủ mưu, dứt khoát không có chuyện không liên quan được, muốn bắt Lư Hồng Bác thì Dương Vân sẽ là yếu tố quan trọng. Suy đoán này được Mộc Lâm Thâm cực lực tán đồng. Nhưng nếu không phải vì khoản tiền lớn đã bốc hơi rất có thể liên quan tới Lư Hồng Bác, tổ chuyên án cũng không dám đặt toàn bộ tinh lực lên người Dương Vân, dù sao cũng là người tố cáo, không phải là nghi phạm.
Cho nên bọn họ hết sức cẩn thận bám theo, Lạc Quan Kỳ trở về cũng khẩn cấp điều thêm người chỉ viện cho họ, bám theo tới thành phố Châu Giang.
Truy bắt còn chưa rõ thế nào chứ ở nhà thì đã sứt đầu mẻ trán rồi. Ngày hôm đó Phạm Văn Kiệt vội vàng trở về tổ chuyên án, cơ sở trang bị hậu cần đã được rút đi đại bộ phận cảnh vệ, quay trở về là đơn vị yên ắng ít được chu ý. Ông ta gọi theo Diệp Thiên Thư, nhưng không lên lầu, mà ra phía sau nhà trò chuyện.
Vụ án đang tiến triển chậm chạp, liên quan tới giám đốc lớn bị bắt, nhóm do Mã Kiếm Phong, Đổng Thần Viên cầm đầu đó rốt cuộc biết được bao nhiêu vẫn cần vắt thông tin từng chút một, không dễ dàng gì. Chuyến này cái đám đó tổn thất lớn hơn tưởng tượng bọn họ, ngày hôm đó bỏ ra 500 vạn là tiền do toàn bộ đám giám đốc lớn gom góp, chuẩn bị diễn một vở kịch rồi tiền lại quay vè túi, qua đó kích thích đám khách hàng móc thêm hầu bao. Ai mà ngờ được chuyện không như ý, lại làm lợi cho đám cảnh sát. Theo như đám giám đốc lớn đó chửi mắng khai ra, chủ ý xấu đó là của tên tổng giám đốc Lâm, tên khốn đó hại chết mọi người.
Chủ nhiệm Phạm dở khóc dở cười, một đám lừa đảo già đời lại bị tên lừa đảo trẻ lừa cho không còn cái quần đùi mà mặc, chỉ trong một đêm đã quay về thời trước giải phóng. Có điều ông ta quan tâm nhất bây giờ không phải là mấy người đó, mà là nữ nghi phạm Giả Phương Phi, tên thật Giả Viên Viên, nên dừng lại ở trước tài liệu về cô gái này lâu hơn một chút, đây là giao ước giữa họ và Mộc Lâm Thâm, y giúp họ truy tìm chủ mưu, họ giúp Giả Phương Phi.
Bình luận