Chương 208: Hành động lớn: Lôi Đình. (10)

Chương 208: Hành động lớn: Lôi Đình. (10)

Mặc dù đã biết được chuyện không tâm thường, nhưng khi phóng viên tới hiện trường, thấy bốn xung quanh tòa nhà, thêm vào cả con đường trống trước, chia ra làm năm đội ngũ, toàn người là người ngồi trên mặt đất, cũng phải kinh ngạc kêu thành tiếng. Cảnh sát đang phát cơm hộp cho những người đó, ai còn chút tinh thân thì ăn được một chút, nhưng chẳng khác gì nhai rơm, đại bộ phận ôm hộp cơm mà lau nước mắt, cứ nghĩ tới số tiên bị người ta lừa mất liền khóc tới hôn mê.

Phóng viên quay được mấy cảnh mới hiểu ra, đây là một vụ án đa cấp quy mô đặc biệt lớn, không bài trừ khả năng cố ý lừa đảo. Quần chúng bị lừa ở hiện trường trên 600 người, tổng kim ngạch đã hơn 3000 vạn. Tin tức này quá giá trị, đủ lôi kéo chú ý dư luận trong thời gian dài, phóng viên bên trong gọi điện cho người dẫn đội bên ngoài, người dẫn đội lại gọi điện về đài truyền hình, để vận dụng mối quan hệ, đào xới ra nhiều thứ giá trị hơn.

Tổng chỉ huy tổ hành động Đồng Quan là Dương Sĩ Trác, cùng với đội trưởng đội chống buôn lậu tổng cục công thương Chung Thế Hải ra đại sảnh đón người từ sở công an tỉnh tới, hai bên giới thiệu, bắt tay hàn huyên rồi tới công ty thương vụ Vĩ Hằng.

Tầng 22, việc lấy chứng cứ đã dần di tới hồi kết, có nhân viên chuyên nghiệp từ bên điều tra kinh tế tỉnh, đang thông qua máy POS, ngân hàng trực tuyến, cùng với các loại sổ sách thu được xác định tổng kim ngạch, hương truy lùng tài cính. Dựa theo quy tắc kết toán T+1 của ngân hàng, đại bộ phần tiên vẫn chưa qua ngân hàng tỉnh, chuyên gia điều tra kinh tế báo cáo. “Tiên chuyển đi qua ngân hàng điện tử đang được theo dõi, máy POS thu phí, hiện tại đang kiểm tra số tiền là hơn hai ngàn bốn trăm hai mươi vạn đồng.”

“Theo tin từ Cục công thương cung cấp, doanh nghiệp Thương vụ Vĩ Hằng này này hoàn toàn không liên quan gì đến Vĩ Hằng Investment ở Singapore, giấy phép đăng ký doanh nghiệp, mã số doanh nghiệp, thậm chí cả báo cáo kiểm tra vốn cũng đều là giả, việc đưa Vĩ Hằng P2P lên mạng cũng không có đăng ký điện tử, chỉ đơn thuần là một trang web mà thôi.”

“Việc kiểm tra tổng số tiên còn cần chút thời gian, họ không tập trung thu tiền, còn một phần là thu tiền cá nhân, hướng đi của tiên khá lộn xôn...”

Những nội dung này đều đã biết hoặc là đã phán đoán từ trước, cho nên Phạm Văn Kiệt, Diệp Thiên Thư, Lạc Quan Kỳ đều không hứng thú gì, ba người nghe qua loa rồi tới thẳng văn phòng tổng giám đốc. Còn chưa tới nơi, dọc theo hành lang đã thấy rất nhiều bức ảnh Tiểu Mộc tiếp khách, gặp gỡ nhân vật lớn, diễn giảng. Những hình ảnh rất tức cười, một vụ lừa đảo rất tức cười, chẳng ai ngờ được rằng quả cầu tuyết này lại lăn thành lớn như thế.

Đi vào trong phòng, hiện trường đã được khám xét, chỗ nào cũng đặt biển đánh dấu, nội dung lưu trữ trong máy vi tính đang được lấy. Đây là điểm mấu chết trong toàn bộ vụ án, thậm chí còn liên quan tới vấn đề xác định tính chất của một người.

Diệp Thiên Thư trên đường đi đã mấy lần lén nhìn chủ nhiệm Phạm rồi, Lão Phạm hiểu hắn muốn nói gì, nói thẳng luôn:" Là thế nào thì sẽ là thế đó, nên làm gì cứ vậy mà làm, không được thiên vị, không cần cố ky gj … Ai tới báo cáo đây?"

Một người trong phòng bước ra, mặc thường phục, Diệp Thiên Thư nói:" Chi tiết vào ..."

"Vâng, trinh sát viên Tạ Hiểu Ba thuộc tổ kỹ thuật số bốn chi đội kỹ thuật hình sự tổng đội hình sự cục công an thành phố Trường An báo cáo như sau. Trước khi nội tuyến hành động bảy phút đã đem thiết bị ghi âm ghi hình ném vào bồn rửa mặt, ngâm trong nước làm mất tác dụng ... Trong bảy phút trống đó, chúng tôi không cách nào biết được chỉ tiết hoạt động của anh ta." Nhân viên đó vừa báo cáo vừa dẫn người vào phòng vệ sinh, chỉ nơi phát hiện Giả Phương Phi bị trói bằng khăn mặt, băng dính:

Trong này có một vấn đề, nghi phạm Giả Phượng Phi tựa hồ có vị trí không hề thấp trong tập đoàn lừa đảo, sau khi bị bắt bất kể là trên người hay trong văn phòng đều không có cái gì cả. Không hề giống những phần tử đa cấp khác, toàn bộ gia sản gần như đều ở trên người, tra một cái là ra. Còn Giả Phương Phi, ngay cả di động cũng đã bị tiêu hủy.

Đây là vấn đề có tính chất cực kỳ nghiêm trọng, nếu là hành vi tiêu hủy chứng cứ, phiền toán cực lớn.

" Cậu đi đi." Phạm Văn Kiệt cho hân viên kia đi, đợi hắn đóng cửa lại rồi mới hỏi Dương Sĩ Trác:" Tổ trưởng Dương, anh thấy vấn đề thế nào?" Dương Sĩ Trác nghiêm giọng nói:" Chúng tôi đã tổ chức thẩm vấn đột kích, gân như toàn bộ mọi người đều khai, Lâm Mộc Sinh chính là tổng giám đốc của Vĩ Hằng, toàn bộ kế hoạch là do một tay y thiết kế."

Nghe một phát là biết ngay vị chỉ huy này là thằng ngốc, thứ nhanh chóng thẩm vấn ra được như thế cũng tin được sao? Phạm Văn Kiệt không bóc trần ra, nhưng mặt khó coi thấy rõ, loại chỉ huy thế này làm sao ứng phó được với án đa cấp quỷ dị chứ, không khó đoán, đây là thứ chẳng biết gì, chỉ lâm thời đưa vào để lấy thành tích.

Đám người Đồng Quan này thật to gan, đám tội phạm hoành hành trước mũi thì ngó lơ, vừa thấy chút công lao thì nhào bổ vào cắn. Dương Sĩ Trác thấy sắc mặt lãnh đạo biến đổi là ý thức được ngay, nhanh chóng chuyện giọng:" Các vị lãnh đạo, mặc dù lời của đám người đó không thể tin hoàn toàn, nhưng tôi cho rằng Lâm Mộc Sinh dù không phải chủ mưu cũng có hiêm nghỉ cực lớn. Giả Phương Phi hiện giờ chối sạch sành sanh, không thừa nhận gì hết, nói là mình được thuê lâm thời, là người làm công ăn lương thôi. Lời như vậy làm sao mà tin chứ."

" Lên lầu xem sao." Phạm Văn Kiệt cắt lời luôn, chắp tay sau lưng di ra cửa, thái độ bất mãn thấy rõ ròi, làm Dương Sĩ Trác rất thấp thỏm theo Sau:

Đi thang máy lên thêm hai tâng nữa, cảnh tượng ở nơi này càng kích thích hơn, phía sau lưng một đám đặc cảnh tay lăm lăm súng đứng như tượng chính là số tiền mặt vừa được kiểm kê xong, hơn 500 vạn. Ở thời buổi thanh toán điện tử thịnh hành thế này, trừ ngân hàng ra hiếm khi nào thấy được số tiền mặt lớn như thế. Ở trên một cái bàn khác là thẻ ngân hàng, được xem thành từng cọc theo tên của nhân viên đa cấp, có tới mấy nghìn tấm, cũng đang được đăng ký.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...