Chương 209: Hành động lớn: Lôi Đình. (11)

Chương 209: Hành động lớn: Lôi Đình. (11)

Đặc cảnh có mặt ở hiện trường báo cáo, cho dù năng lực biểu đạt không ra làm sao, nhưng ba lãnh đạo cũng có thể nghe ra được hiện trường khi đó điên cuồng thế nào. Lâm Mộc Sinh đứng trên sân khấu ra sức rải tiền, người phía dưới tranh giành nhau, cả khi tổ hành động đã vào phòng rồi mà không hề hay biết. Diệp Thiên Thư nhớ lại lần đầu gặp Tiểu Mộc, y khiến hắn tức giận vỗ bàn bỏ đi, bác sĩ Bạch bật khóc, chính ủy bị mỉa mai cho tím mặt ... Đúng thế, sao giờ mình mới nhận ra, thằng nhãi đó là cái loại chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn.

Kỳ thực xét toàn bộ quá trình thì y là một nội tuyến vô cùng hoàn mỹ, vậy mà tới phần cuối lại bôi lên một vết bẩn không hài hòa. Dem so với việc Dương Sĩ Trác cho rằng đó là hành vi hủy hoại, che giấu chứng cứ, hắn nghiêng về khả năng anh hùng khó qua ải mỹ nhân, ở cái độ tuổi đó, thực ra đó mới là hành vi rất người.

Nhưng góc nhìn luật pháp lại khác.

" Mau chóng tra rõ tổng kim ngạch liên quan tới vụ án."

" Vâng."

" Tăng cường thẩm vấn, bằng này chừng cứ bày ra trước mặt, chẳng lẽ thẩm vấn lại khó khăn như thế à? Đây không phải đa cấp thì là cái gì? Đây không phải lừa đảo thì là cái gì? Nếu không thẩm vấn ra, tôi sẽ đổi người."

" Vâng." " Về việc phân biệt và gửi người ve địa phương, đội trưởng Chung, làm phiền anh rồi, lực lượng cảnh sát trị an và đồn công an sẽ giao cho anh chỉ huy, phải nhanh, phải an toàn, phải ổn thỏa, không được để lại hậu họa.”

Chung Thế Hải là người khác hệ thống, nể mặt Phạm Văn Kiệt nhưng không sợ ông ta:" Vâng, chủ nhiệm Phạm, anh cứ yên tâm, chúng tôi đã bắt đầu chuẩn bị rồi, trước khi trời sáng có thể hoàn thành."

Chủ nhiệm Phạm nói nhỏ với Dương Sĩ Trác:" Tổ trưởng Dương, an xuống tiếp đãi phóng viên đài truyền hình tỉnh đi, trừ thứ liên quan với tình hình vụ án thì cái khác có thể bàn bạc, dù sao đây là thành tựu của các đồng chí phương diện Đồng Quan các anh mà nên để các anh lên tiếng. Nhớ, nhất định chú ý ăn nói."

Dương Sĩ Trác thở phào, kiếm được cớ tránh phải đối diện với chủ nhiệm Phạm, vội vàng đi ngay.

Trước kia Diệp Thiên Thư chỉ biết một lòng phá án, trải qua chuyện này, hắn hiểu ra, muốn phá được án, chỉ chú ý tới bản thân vụ án là không ổn, nếu không biết điêu hòa mối quan hệ, sẽ gặp phải phiền toái không đáng. Như mệnh lệnh này của chủ nhiệm Phạm, hắn thấy rất có vấn đề, lòng thấp thỏm, bên trên ra lệnh cấm phỏng vấn, cái thằng ngốc Đồng Quan này rõ ràng không hiểu đại cục, nếu để lộ mặt trước lãnh đạo, khác nào vả mặt bên trên?

Khỏi phải nói chủ nhiệm Phạm đã lặng lẽ đẩy hắn xuống hố, vị lãnh đạo từ ban chính trị đi ra này có vẻ rất không thích tổ trưởng Dương. Diệp Thiên Thư quay đầu nhìn Dương Sĩ Trác đang hào hứng phát biểu trước mặt phóng viên, hắn thầm lè lưỡi, cái này phải học, trong lòng càng thêm bội phục lãnh đạo cũ.

An bài thỏa đáng, đi quanh hiện trường một vòng, đội xe rời khỏi tòa nhà Kim Khoa Khải Việt, tới thẳng phân cục khu khai phát.

Toàn bộ nhân viên cốt cán của đại án đều được giam giữ thẩm vấn ở đây, cách hiện trường chưa tới 6 km, tuy giới nghiêm, cách tuyệt mọi xâm nhập bên ngoài, nhưng không phô trương như Kim Khoa Khải Việt, nên người ngoài nhìn vào chẳng nhận ra có gì khác biệt với thường ngày.

Ba vị lãnh đạo xuống xe, rốt cuộc gặp lại mấy vị chủ lực theo sát vụ án cả tháng qua.

Liên Cường, Mã Phong Hỏa, Trương Cuồng từ trên bậc thêm đi xuống, đồng loạt kính lễ với ba vị lãnh đạo. Trương Cuồng còn đỡ, chứ hai người gầy kia thì gây đi, đen hơn, râu ria ai nấy lởm chởm, nhìn qua tưởng lưu manh đường phố. Chủ nhiệm Phạm không nói gì cả, thở dài võ vai từng người.

" Chúng ta tán gẫu sau, người đâu?" Diệp Thiên Thư phải đóng vai ác, mà cũng chỉ do hắn đóng vai ác mà thôi:" Rốt cuộc là có chuyện gì, đã làm rõ chưa?”

" Bên trong phân cục." Liên Cường chỉ tay, không nói gì thêm:

Lão Mã mồm mép, chưa hỏi đã nói trường:" Tôi không biết gì hết, tôi dẫn đội đi bắt Đồ Thân Hào, bắt xong trên đường về thì gặp phải bọn họ, thế là cùng bọn ho đưa người về đây."

" Vậy anh nói đi." Diệp Thiên Thư điểm danh truy hỏi Trương Cuồng: Trương Cuồng nhếch mép giọng nhạt nhẽo:" Tôi cũng không biết gì hết, từ khi cậu ta tới Kim Khoa Khải Việt là chúng tôi tách ra rồi, khi hành động kết thúc mới gặp lại, tôi không biết xảy ra chuyện gì với cậu ta."

" Liên Cường, anh cũng định nói thế hả?" Diệp Thiên Thư hỏi:

" Chuyện này ... Mọi người cũng biết mà, tuấn nam mỹ nữ, đều đang ở tuổi hừng hực như thế, suốt ngày quấn lấy nhau, thế nào chẳng phát sinh tình cảm ... Thế nên, chậc ..." Liên Cường ấp úng, thực sự không nói tiếp được nữa rồi:

Còn về phần có hỏi ra cái gì không thì hỏi rồi, Tiểu Mộc không nói gì hết, có thể nhìn ra được thằng nhóc đó dứt khoát bao che cho Giả Phương Phi.

Mà ba người này cũng quyết tâm bao che cho thằng nhóc kia.

Ông già Lạc Quan Kỳ bất ngờ lại nói xen vào đúng lúc này:" Cái chuyện nội tuyến và nghi phạm nảy sinh tình cảm là thường xuyên, có điều muốn giúp nghi phạm thoát tội thì lại không có mấy đâu ... Ha ha ha, tôi lại thấy thích thằng nhóc này rồi đấy, nếu cậu ta tính toán thiệt hơn, ngay từ đầu làm nội tuyến cái gì."

" Xử trưởng Lạc, anh đừng làm chuyện rối thêm nữa, nếu thực sự tra ra được cậu ta tiêu hủy chứng cứ thật thì chúng ta bị đẩy vào cảnh gì đây? Muon cối xay giết lừa, hay là thỏ chết chó vào nồi." Phạm Văn Kiệt nhìn xa hơn, ông ta chỉ thẳng ra vấn đề, là lãnh đạo, góc độ nhìn vấn đề của ông ta khác, ông ta ghét loại người lấy công lao ép lãnh đạo:

Đúng sai có thể mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng loại hành vi này, lãnh đạo nào cũng không chấp nhận.

Bọn họ cũng không vội đi vào gặp Tiểu Mộc, một mặt là tình tiết vụ án đang được làm rõ, mặt khác là đợi kết quả thẩm vấn. Đương nhiên, còn có một băn khoăn mà không muốn nói ra, đó chính là phải xử lý thằng nhóc đó thế nào, nếu như Giả Phương Phi thực sự có liên quan trọng đại, vậy thì hành vi bao che lại tiêu hủy chứng cứ của y sẽ là dẫn hỏa thiêu thân.

Vấn đề là bên trên sở tỉnh có thể nghi ngờ Tiểu Mộc, nhưng mọi người ở đây đều tiếp xúc với y, hoặc quan sát hành vi của y suốt cả hành trình dài, ai cũng hiểu, thằng nhóc đó chỉ phạm sai lầm tuổi trẻ thôi, nên mới khó.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...