Thằng nhãi này là một thứ quái thai, vô cùng quỷ dị, làm trò thế này thì thực sự đã biết bí mật gì đó rồi, mà vụ án bây giờ tiến triển quá nhanh, khó mà tránh được sai sót. Ngốc Đản dùng thái độ thành khẩn nhất nói:" Không sao, có chuyện gì cậu cứ nói cho tôi, ngàn vạn lần đừng ky húy, chúng ta đều là anh em cả, tôi sớm coi cậu như người một nhà rồi."
" À, vậy thì để tôi kiểm tra thử tình cảm anh em của anh sát các anh nhé." Mộc Lâm Thâm giơ ba ngón tay lên:" Tôi sẽ nói ba điều, điều thứ nhất, khả năng các anh sẽ áp dụng biện pháp nào đó với tôi. Làm nội tuyến không dễ dàng, chỉ cần có chút nghi vấn thôi thì bên nào cũng không coi là người nhà nữa, tôi khả năng sẽ gặp phải tình huống khó xử này đúng không?"
" Không thể, không thể nào, cậu cứ yên tâm, có chuyện gì đám anh em chúng tôi gánh cho cậu, ai dám động vào cậu? Không có cậu, làm sao vụ án nhẹ nhàng như thế này được." Liên Cuồng khẳng định, đó là chuyện chung, còn về tình riêng không có Mộc Lâm Thâm chu cấp, bọn họ tác nghiệp rất gian nan:
Ngốc Đản là nằm vùng, có lần nào quay về không qua đủ loại thẩm tra, nên không bình luận gì, nghĩ một lúc rồi hỏi:" Hai điều còn lại thì sao? Tạm thời cậu không cần nghĩ tới điều thứ nhất."
" Điều thứ hai, tiền tang vật thu được chắc chắn sẽ thiếu một phần, còn là phần lớn đấy." Mộc Lâm Thâm khẳng định:
" Hả? Thằng nhãi này, không phải là cậu giấu đi rồi đấy chứ, Lâm Tử, đừng có phạm sai lầm đấy, đó là chuyện chết người." Liên Cường khiếp hãi:
Mộc Lâm Thâm nhún vai, thế đó, y biết mà, nếu có vấn đề gì, người ta sẽ nghỉ nội tuyến đầu tiên, người trong nhà gì chứ, đó chỉ là lời nói mồm lừa người ta thôi. Huống hồ y đúng là làm chuyện ngu ngốc, bị người ta gài bẫy, đâm một phát thật rất đau nữa.
Ngốc Đản bực mình bợp Liên Cường một phát:" Cậu ấy là thế thân, làm sao tiếp xúc được với tiền chứ? Bọn chúng cho câu ấy cơ hội làm thế à?
"À..." Liên Cường sực tỉnh, đúng rồi ngay từ đầu Mộc Lâm Thâm bị bọn lừa đảo kia đẩy ra làm ma thế mạng, đời nào cho y chạm vào tiền. Hơi lúng túng vì biểu hiện vừa rồi của mình, chẳng trách người ta nghi cảnh sát sẽ áp dụng biện pháp với y, hắn cười xấu hổ:" Lâm Tử, tôi..." Mộc Lâm Thâm xua tay không thèm để ý, nói thẳng ra điều thứ thứ ba:" Nguyên nhân tôi nói điều thứ hai là vì điêu thứ ba, tiền tất nhiên không phải là do tôi lấy đi, mà là chủ mưu. Hiện giờ các anh chưa biết lão A là ai, nhưng tôi dám chắc hắn mang tiền đi rồi."
Liệu có khả năng này sao? Ngốc Đản lấy di động ra, xem lại thông báo tình hình vụ án, hiện giờ vẫn còn dừng lại ở phân biệt thân phận, lấy chứng cứ và xác nhận. Đợi xác nhận xong sẽ tốn một quãng thời gian nữa, vậy mà ngay bây giờ Tiểu Mộc đã khẳng định chủ mưu đi rồi, lại còn là mang tiền theo? Cái tòa nhà Kim Khoa Khải Việt đó hiện được lục soát không sót thứ gì. " Không thể có chuyện đó được, hôm nay đã nhổ tận gốc bọn chúng rồi.
" Liên Cường cho rằng, chủ mưu chỉ quanh quần mấy kẻ Hà Ngọc Quý, Đồ Thân Hào thôi, mỗi người bọn chúng phụ trách một mảng riêng, vì lợi ích kết hợp với nhau, không nhất định cứ phải có nhân vật lớn thần bí nào đó đứng phía sau:
Ngốc Đản cũng bán tín bán nghỉ:" Trong tình huống này còn có thể mang tiền đi, chẳng khác gì lấy hạt dẻ trong lửa hết. Nếu có, cậu thử nói xem là ai?"
" Đừng hỏi tôi, tôi cũng không biết là ai đâu, tôi chỉ thử suy đoán ấy mà, nhưng mà nghiệm chứng sẽ tới rất nhanh thôi." Mộc Lâm Thâm nói xong lại chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ, tỏ ý kết thúc câu chuyện: Trong lúc Ngốc Đản và Liên Cường còn đang không biết có nên tin lời Mộc Lâm Thâm thì trong bộ đàm có tiếng gọi, Liên Cường chuyển sang kênh bảo mật rồi xuống xe gọi điện thoại. Vừa nghe mệnh lệnh bên kia, mặt lập tức biến sắc, vẫy tay gọi Ngốc Đản xuống, ghé tai hắn thì thâm, Ngốc Đản cũng khiếp sợ.
Mệnh lệnh của tổ hành động Đồng Quan: Lập tức khống chế nghi phạm trọng đại Lâm Mộc Sinh.
Hơn nữa mệnh lệnh này còn được sự cho phép của tổ chuyên án tỉnh, khi bắt giữ Giả Phương Phi bọn họ gặp phải chuyện bất ngờ, cô ta bị người ta trói trong phòng vệ sinh, đồ trên người bị lấy hết. Hơn nữa trước khi hành động diễn ra, nội tuyến đã phá hủy thiết bị ghi gắn bên trong di động.
Tin dữ tới bất ngờ làm Lên Cường và Ngốc Đản bàng hoàng, cả hai hồi lâu không lên xe, thực sự không biết phải đối diện với Mộc Lâm Thâm thế nào, cứ như không còn mặt mũi nào nhìn y. Bọn họ gặp khó thì cửa kính xe từ từ hạ xuống, gương mặt trắng trẻo, điển trai của Mộc Lâm Thâm đưa ra, hứng thú nhìn bọn họ bối rối né tránh ánh mắt của y, có vẻ như y chẳng hề bất ngờ dù có chuyện gì xảy ra, chỉ dùng giọng điệu có đôi phần tự trào nói.
"Tôi đoán đúng rồi phải không? Hiện giờ tôi đã từ nội tuyến biến thành nghi phạm rồi."
Không một lời oán trách, Mộc Lâm Thâm nói rất thản nhiên, chỉ là khi cửa kính kéo lên, vẻ mặt đã trở nên lạnh lùng như băng, xem ra suy đoán của mình đúng rồi, nếu đúng là tiên đã bị lấy đi một khoản lớn, vậy có thể lý giải được hành động của cô ấy khi đó, y cũng biết được chủ mưu thực sự là ai.
Đội xe cảnh sát không hú còi lặng lẽ phóng như bay gần hai tiếng, đoàn người do tổ chuyên án phái tới Đồng Quan đã đến tòa nhà Kim Khoa Khải Việt ở khu khai phát.
Mùa hè ngày dài, đã 20 giờ rồi mà trời chỉ vừa mới tối, phố xá mới lên đèn. Sau khi để xảy ra sự cố, xung quanh Kim Khoa Khải Việt đã tăng thêm ba lớp phong tỏa. Xe phỏng vấn đang thương lượng với các đặc cảnh cho đi qua, nhưng bọn họ không khác gì va phải tảng băng, bất kể là nói thế nào đám đặc cảnh cứ trơ trơ không phản ứng, tóm lại một câu thôi, không cho qua. Đám phóng viên khứu giác nhạy bén vừa phát hiện có xe dân sự đi thẳng tới nơi này, biết ngay trên xe có nhân vật không thầm thường, tức thì vây lấy.
Phạm Văn Kiệt thấy đài truyền hình tỉnh vậy mà còn tới đây sớm hơn cả mình thì không khỏi bội phục họ, ông ta sai Diệp Thiên Thư xuống ứng phó. Sau một hồi giao thiệp cũng cho một số phóng viên vào, được phép ghi hình, không được phép phỏng vấn, hơn nữa tạm thời không được lộ tin ra, đợi kết luận cuối cùng. Vì thế có hai phóng viên đặc quyền vác camera lớn, theo xe vào hiện trưởng.
Bình luận