Sau khi biết người tố cáo là Dương Mộng Lộ, tự tin của tổ chuyên án càng thêm chắc chắn, cùng lúc ấy nhận được tin tổ hành động ở tiền tuyến đã hoàn tất, hình ảnh ở hiện trường của các tổ liên tục được truyền về, đột kích, trấn áp, thu giữ tang vật, truy đuổi kẻ bỏ trốn, tất cả cứ đúng theo trình tự tiến hành.
Những tụ điểm ở các huyện thành phố khác đều không đáng quan tâm, ánh mắt của tổ chuyên án chỉ tập trung vào chính giữa màn hình lớn, địa điểm hiển thị: Đồng Quan.
Nơi đó là mắt của toàn bộ bàn cờ, là tâm bão của toàn bộ hành động. Nhưng đối với Mộc Lâm Thâm đang ở trong tung tâm cơn bão lại thấy thời gian trôi qua ... chậm con bà nó quá.
Tiếng vỗ tay vang dội, đám đông kéo tới, được Hà Ngọc Quý dẫn tới đại sảnh trang trí đơn giản của tâng 25. Đội ngũ mấy trăm người theo chỉ dẫn của các giám đốc lớn dẫn đội, xem hàng hết sức chỉnh tề thứ tự, phòng mắt nhìn tới, cả tầng lầu vốn rộng rãi trở nên chật chội. Một mặt tường chỉ có Logo của công ty, trên sân khấu dùng tấm vải đỏ bao phủ, đợi công bố niềm vui bất ngờ ngày hôm nay.
Đúng là không tự chuốc lấy cái chết thì không chết, cái chủ ý xấu này chính là do Mộc Lâm Thâm góp ý với Giả Phương Phi chứ ai, khi đó y đơn giản là ba hoa bốc phét, kết quả là được tiếp nhận thật. Suốt buổi chiều hôm nay Hà Ngọc Quý bận rộn an bài chính là làm cái này, muốn phát tiền thưởng cho các giám đốc lớn có biểu hiện ưu tú ở giai đoạn trước, toàn bộ dùng tiền mặt, muốn thể hiện thực lực tài chính của Thương vụ Vĩ Hằng. Đứng trước nhân dân tệ xếp thành đống, đại bộ phận mọi người sẽ sáng mắt, nhưng lại bị che mờ tâm trí.
Số tiền này đại bộ phận là do các giám đốc lớn tự móc hầu bao mà ra, đi một vòng lại quay về túi bọn họ mà thôi, cũng có giám đốc mới lên chức được phát một ít, nhưng số lượng ít ỏi.
Mộc Lâm Thâm đi lên sân khấu trong tiếng hò reo, Hà Ngọc Quý lại có vẻ bất an, ghé tai y hỏi:" Thư ký Giả đâu rồi?"
" À, tới tháng rồi, đang ở trong phòng vệ sinh cầm máu, lát nữa cô ấy sẽ tới." Mộc Lâm Thâm thuận miệng nói dối:
" Sao lại không chú ý thế?" Hà Ngọc Quý dậm chân, chỉ cho rằng Giả Phương Phi thời gian qua quá bận rộn quên cả chuyện này, ông ta chẳng nghĩ tới đi xác nhận, giục Mộc Lâm Thâm:" Lên mau, lên mau, phát biểu rồi dựa theo danh sách này phát thưởng."
Tổng giám đốc Lâm lên bục phát biểu rồi, mọi người dần yên tĩnh, mấy trăm người ở đây, được bạn bè thân thích lôi kéo, lại qua tầng tâng giám đốc lớn nhỏ tẩy não bằng đủ hoạt động không ai liên tưởng tới hoạt động đa cấp. Thêm vào hôm nay công ty thể hiện thực lực, e rằng không còn ai nghi ngờ gì về một tương lai mỹ hảo nữa. Ánh mắt bọn họ đều phát ra sự cuồng nhiệt tới bất thường, cho dù có số ít giữ được tỉnh táo thì cũng bị đám đông xung quanh cảm nhiễm.
Có một câu danh ngôn là: Chỉ cần anh làm như thật, sẽ có người tôn sùng anh như thần. Một Lâm Thâm đang tự thôi miên bản thân, đã bước lên đây thì y phải thành thần, cho dù có là thần kinh cũng là thần. Hiệu ứng Barum nói lên rằng: Cứ mỗi phút đều có kẻ ngốc sinh ra, con người luôn tin rằng những mô tả tích cực chỉ đúng với mình.
Kỳ thực trong cuộc sống thường ngày, gần như tất cả mọi người gặp hiệu ứng Barum mà không biết, ví như có người nói " Lựa chọn con vật này cho thấy bạn là người yêu cái đẹp và có gu thẩm mỹ", " Điều này chứng tỏ bạn là người có tài năng lãnh đạo, được mọi người ngưỡng mộ vì khả năng xử lý tình huống." Nghe những lời như thế, ai cũng tự cho là đúng với mô tả về mình, kết quả rơi vào bẫy của kẻ lừa đảo, tự biến mình thành kẻ ngốc.
Mộc Lâm Thâm giơ tay, cả phòng yên tĩnh, không ai thở mạnh.
Y chỉ tay một vòng, tất cả mọi ánh mắt di chuyển theo ngón tay y, giống tín đồ trung thành lắng nghe sấm truyền của thần thánh.
" Hôm nay, tôi phải nói với mọi người một chân tướng." Mộc Lâm Thâm phất tay, lại mở đầu bằng một câu gây sốc, dùng vẻ mặt kẻ truyền đạo, của một kẻ cuồng tín hét thật lớn:" Chân tướng đó chính là ... Tôi là một kẻ lừa đảo."
Cả phòng ồ lên, nếu câu này nói vào sáng nay thì đám giám đốc lớn sẽ sợ đứng tim, nhưng lúc này đây bọn họ lại nắm chặt tay phấn khích, chờ đợi một bài diễn giảng xuất thần nữa của tổng giám đốc Lâm. Mộc Lâm Thâm không làm họ thất vọng, y kích động hô:" Bởi vì tôi đang lừa mọi người bỏ đi sự thành thật, bổn phận, cần cù, vất vả cố hữu, để chúng ta làm một việc không làm mà vẫn hưởng lợi ... Tôi lớn tiếng hỏi một câu, mọi người sẵn lòng để tôi lừa không?"
Tất cả bật cười, từ khách hàng, giám đốc lớn, đến nhân viên phục vụ đều đồng thanh:" Sẵn lòng."
" Cám ơn mọi người ... Cám ơn mọi người." Mộc Lâm Thâm khom người mấy lần, chính là cái cảm giác này đây, y cũng nhập tâm rồi, bước vào trạng thái tự thôi miên cả bản thân:" Không phải chúng ta muốn phản bội bản thân mình, mà là vì chúng ta sống trong sự lừa dối, đã không thể chịu đựng thêm được nữa... 5 năm trước, không ai tin rằng Lehman Brothers có lịch sử trăm năm lại sụp đổ; 10 năm trước, không ai nghĩ rằng giá nhà đất các thành phố lớn của Trung Quốc lại tăng vọt như vậy; 20 năm trước, không ai tin rằng châu Âu, nơi được xem là an nhàn, lại rơi vào khủng hoảng nợ, những điều không ai tin tưởng đó đã thực sự xảy ra, khủng hoảng luôn ẩn nấp bên cạnh chúng ta, mọi suy nghĩ muốn hưởng hạnh phúc chỉ bằng sự chăm chỉ và trung thực đều là lừa dối, từ xưa đến nay chưa từng có ai thực hiện được...:
" Tôi cũng muốn nói với mọi người một sự thật: vào những năm 90, lượng tiền tệ của đất nước chúng ta là 1,5 nghìn tỷ, trong khi năm ngoái, lượng tiền tệ rộng rãi của chúng ta đã lên đến 131 nghìn tỷ, tăng gấp 100 lần. Hệ quả trực tiếp của điều này là tiền trong tay chúng ta ngày càng trở nên khó tiêu hơn, đó chính là lạm phát tăng phi mã, nó là kẻ giết người của người nghèo, vì người nghèo chỉ có một chút tiền trong ngân hàng. Và khi lạm phát phi mã dẫn đến khủng hoảng tiền tệ, người nghèo thậm chí không thể giữ được số tiền ít ỏi trong ngân hàng. Vì vậy, ta trở nên ngày càng nghèo hơn." Chẳng trách mà có câu, lúc dùng tới mới hận học quá ít, Mộc Lâm Thâm thầm hối hận trong lòng, trước kia đáng lẽ nên bỏ công sức học tập nhiều hơn, nếu không chẳng tới mức như bây giờ, cứ cảm thấy bị kẹt, cảm xúc thì dào dạt, ý tưởng thì vô biên, mà chẳng cách nào nói sâu sắc hơn.
Có điều thế cũng là đủ rồi, cả phòng im lặng tới rơi một cái kim xuống đất cũng nghe thấy được, trong những ánh mắt nóng bỏng kia lấp lánh niềm tin vào tổng giám đốc Lâm. Ôi, tổng giám đốc Lâm nói đúng quá, may mà giao tiền cho Vĩ Hằng đầu tư, không cần phải lo lắng về sau nữa rồi.
Bình luận