Chương 197: Nguy hiểm ở khắp nơi. (5)

Chương 197: Nguy hiểm ở khắp nơi. (5)

" Anh, anh rốt cuộc là ai?" Mất một lúc sau Giả Phương Phi bình tĩnh đôi chút, lại hỏi câu đó:

" Chuyện này có quan trọng gì không, bây giờ câu hỏi là, cô có tin tôi không?" Mộc Lâm Thâm đấu tranh tâm lý rất dữ dội, y biết mình đang làm chuyện ngu ngốc, làm chuyện không cần thiết, trong đầu liên tục có những tiếng nói, mặc kệ cô ta, y đều gạt chúng đi ... Nếu để Giả Phương Phi tự sinh tự diệt, y không làm nổi.

Trách nhiệm là thứ vô hình nhưng rất quan trọng, đó là biểu hiện sự khác biệt giữa con người và động vật.

Giả Phương Phi xoay người lại, ngước mắt nhìn Mộc Lâm Thâm, suy sụp nói:" Tin anh à, anh tưởng tôi là đồ ngốc sao? Dương Mộng Lộ là cái loại ai cũng có thể làm chồng, cô ta không thể nào là người của cảnh sát được."

" Nhưng không thể bài trừ khả năng cô ta đã bán đứng chúng ta, cô ta bắt tôi mang thiết bị nghe lén vào hội trường, tôi nghĩ, e rằng hôm nay chúng ta không đi được nữa đâu ... Tôi cũng không phải là cảnh sát, nói vậy cô tin không?”

Giả Phương Phi gật đầu, điều này cô có thể khẳng định.

" Được, vậy thì tôi hỏi cô câu nữa, cô còn tin tôi không? Nếu như có nguy hiểm, tôi sẽ sẽ giúp cô, không hại cô." Mộc Lâm Thâm hai mắt trong veo, giọng nói chân thành: Nữ nhân luôn mềm lòng, cho dù có là kẻ lừa đảo, vào thời điểm phải đối diện với nguy hiểm lại không thể phán đoán được thật giả, Giả Phương Phi gật đầu, cô không có lựa chọn nào khác. Mộc Lâm Thâm liền ghé tai giả Phương Phi thì thâm một hồi, thế là tình tiết biến hóa nhanh chóng, chỉ thấy y rút khăn mặt ra, xé thành sợi nhỏ, sau đó trói hai tay Giả Phương Phi buộc vào cạnh bồn vệ sinh, rà soát khắp người, lấy đi mấy tấm thẻ ngân hàng.

Em gái này khôn lắm, toàn bộ tài sản nhét hết vào quần tất, ở mép trong đùi, Mộc Lâm Thâm đi ra ngòa tìm băng dính, lát sau quay lại phòng.

Khi Mộc Lâm Thâm rời đi thì Giả Phương Phi đã bị trói chặt, mồm bị bịt băng dính, đôi mắt ậng nước nhìn y không chớp. Mộc Lâm Thâm cắn răng đóng cửa lại, ra ngoài rồi, y ung dung lên tầng trên, rời thang máy lại là tổng giám đốc Lâm phong độ, giơ tay chào khách hàng, đón nhận tràng vỗ tay suốt dọc đường tới phòng tiếp khách.

Cùng lúc đó tay còn lại đút trong túi quân bấm nút phát tín hiệu.

Lực lượng cảnh sát đã vào vị trí ngay lập tức ập vào tòa nhà Kim Khoa Khải Việt, bọn họ ngay lập tứ phong tỏa thang máy từng tầng. Tổ phục kích ở dưới tâng 22 dùng tốc độ nhanh nhất chạy lên trên, khống chế phòng tài vụ. Tất cả xe chở cảnh sát bốn phương tám hướng lấy Kim Khoa Khải Việt làm trung tâm, tăng tốc tới mục tiêu.

Cũng cùng lúc đó, tầng hầm đầu tiên, bãi đỗ xe ngầm, chuyến thang máy cuối cùng còn hoạt động mở ra, Dương Mộng Lộ vừa bước ra ngoài, thang máy liền lập tức hiển thị đang bảo dưỡng. Một nhóm người mặc thường phục di tới trước mặt cô.

"Tôi muốn được nói chuyện trực tiếp với đội trưởng Chung." Dương Mộng Lộ bình tĩnh nói:

" Chào cô, lần đầu gặp, tôi chính là Chung Thế Hải, cám ơn manh mối cô cung cấp." Một nam tử mặt vuông vức khách khí bắt tay Dương Mộng Lộ:

Gương mặt Dương Mộng Lộ không có mấy cảm xúc, cô lấy trong túi áo vest nữ ra một chiếc di động đưa cho đối phương. Đội trưởng Chung kiểm tra ngay tại chỗ, sổ sách tài chính, danh sách thành viên từ các giám đốc lớn cho tới thành viên cốt cán tuyến dưới, cách thức vận hành, hắn mừng rỡ, đây là thứ chí bảo, lần nữa bắt tay Dương Mộng Lộ, giọng nói nồng nhiệt hơn nhiều:" Cô vất vả rồi."

" Không vất vả, cuộc đời tôi đã bị đám đa cấp này hủy hoại rồi ...

Tôi chỉ có đúng một hi vọng là nhìn thấy từng người trong số bọn chúng gặp kết cục còn thảm hơn tôi. Đội trưởng Chung, tới lượt anh thực hiện lời hứa rồi." Dương Mộng Lộ vẫn lạnh lùng, khác xa hình ảnh thường ngày: "Thời gian qua xét thấy cô cung cấp tin tức tố cáo trọng đại, đồng thời dưới tiền đề không tra ra cô phạm vào tội khác, tổ chuyên án quyết định không truy cứu trách nhiệm hình sự của cô ... có điều sẽ còn tình tiết vụ án sau này còn cần tới cô giúp đỡ, hãy giữ liên lạc." Đội trưởng Chung đưa cho Dương Mộng Lộ một chiếc di động, sau đó nhường đường, đưa tay ra: “ Mời.” Dương Mộng Lộ khẽ gật đầu rồi đi về phía chiếc Tianjin FAW màu đỏ, cái xe sản xuất trong nước cũ nát đó thực sự không hề phù hợp với phong tư duyên dáng của cô. Có điều Dương Mộng Lộ chẳng hề bận tâm, lên xe lái ra khỏi bãi đỗ, ngoài kia có hai chiếc xe chuyển quân mang ký hiệu của đặc cảnh, từng cảnh sát mũ sát áo đen tay lăm lăm tiểu liên nhảy xuống. Khi xe của cô cô đi rồi, cánh cửa cuối cùng đóng lại, phong tỏa toàn bộ tòa nhà cùng con đường xung quanh.

17 giờ, bộ chỉ huy hành động tại thành phố Đồng Quan báo cáo, hoàn thành bao vây.

Tổ chuyên án ở Trường An lập tức phát lệnh, toàn bộ hơn mười thành phố, hàng vạn cảnh sát cùng lực lượng chống buôn lậu, ngay lập tức xông vào mục tiêu đã bao vây ...

" Ồ, thì ra cô ấy chính là người cung cấp tin của các anh à? Không ngờ, thực sự không ngờ các anh có quân bài mạnh như vậy."

Chủ nhiệm Phạm Văn Kiệt khi nhìn thấy Dương Mộng Lộ lái xe rời đi, chẳng cần phía tổng cục công thương chia sẻ thông tin đã hiểu ra ngay, người tố cáo thần bí cuối cùng đã lộ diện. Ông ta cũng từng cùng Lạc Quan Kỳ, Diệp Thiên Thư suy đoán về người này, còn cho rằng đó hẳn phải là một trong số những giám đốc lớn bị bên công thương nắm được sơ hở cơ, ai ngờ được chứ.

Dương Mộng Lộ, Mộc Lâm Thâm, cả hai giảng viên của tập đoàn đa cấp không ngờ đều là nội tuyến cả, chỉ khác một điều, cô lựa chọn cơ cau cong thuong de to cao.

Diệp Thiên Thư cũng bị kết quả này làm kinh ngạc không nói thành lời:" Bảo sao thông tin bên tổng cục công thương cung cấp lại có thể ăn khớp với trinh sát bên phía chúng ta như thế, té ra là người tố cáo quy cách cao như thế."

" Vâng, chính là cô ấy. Cuối năm ngoái tổng cục chúng tôi bố trí người thâm nhập vào tổ chức đa cấp phi pháp lấy chứng cứ, đội trưởng Chung Thế Hải của tổng đội chống buôn lậu vào tháng ba năm nay mò ra được manh mối liên quan tới Dương Mộng Lộ. Trải qua nhiều phương diện thuyết phục, đả thông tư tưởng, cô ấy đồng ý cung cấp tin tức cho chúng tôi ... Tên thật của cô ấy là Dương Vân, hơn mười năm trước bị lừa vào tổ chức đa cấp, kết quả là bị lừa khuynh gia bại sản, liên lụy tới nhiêu bạn bè người thân, vì thế mất cả công việc ở ca vũ đoàn ... Theo như phản ánh của đội trưởng Chung, cô ấy bị gia đình ruồng bỏ, bị người quen xa lánh, chỉ còn lại một thân một mình, không còn cách nào khác, từ người bị hại, dan dần sa đọa ..." Lãnh đạo cục công thương kể van tắt câu chuyện về Dương Mộng Lộ:

Sở trưởng Từ thở dài nói:" Cũng không khác gì người phạm tội hình sự, một khi bước chân vào đường này là không còn đường quay lại nữa."

" Cũng may, cô ấy cũng là người thông minh, không đẩy bản thân vào đường cùng.' Lãnh đạo tổng cục công thương nói:

Sở trưởng Từ dặn:" Khi lập hồ sơ vụ án nên chú ý từ ngữ, đối với nội tuyến, người tố cáo, nhất định phải bảo hộ nghiêm ngặt. Loại đại án như thế này, thế nào cũng có nhiêu người chú ý, thành phần hỗn tạp, ngàn vạn lần đừng vì công tác của chúng ta làm nguội lạnh người có công.'

"Vâng!" Phạm Văn Kiệt và Diệp Thiên Thư đồng thanh đáp:

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...