Giả Phượng Phi gõ cửa một lúc mà không thấy Mộc Lâm Thâm đáp thì vội vàng đẩy cửa đi vào, tức thì kêu lên, nhìn một nam một nữ trong phòng vệ sinh, tuy không thấy họ làm gì, nhưng còn phải đoán sao? Thoáng ngạc nhiên nhanh chóng biến thành tức giận.
" Hai người ... Hai người đang làm gì thế hả?" Giả Phượng Phi vô cùng phẫn nộ, tựa như gà mẹ bảo vệ gà con, lập tức nhảy chen vào giữa hai người, đẩy Dương Mộng Lộ ra che chắn Mộc Lâm Thâm ở phía sau, ánh mắt đầy cảnh giác:
Dương Mộng Lộ thản nhiên nói:" Cô đoán xem là làm cái gì thì đúng là làm cái gì đó đấy."
" Cô ra ngoài ngay ... Đồ vô lêm sỉ." Giả Phương Phi rít lên chỉ ra cửa: Dương Mộng Lộ mắt nheo lại, khinh miệt nhìn Giả Phượng Phi:" Hai chúng ta đều chưa từng có lêm sỉ, cô nói ai vậy?"
Nói rồi đẩy cửa bỏ đi.
Giả Phượng Phi mặt trằng bệch, quay đầu lại giật ngay lấy chiếc thẻ trong tay Mộc Lâm Thâm, giọng vút lên một cách chói tai chất vấn:" Cô ta nói cái gì với anh?”
" Chị ấy nói ...' Mộc Lâm Thâm lần này hoang mang nhìn Giả Phượng Phi, với quan hệ giữa bọn họ đâu cần phải phản ứng mạnh như thế, ấp úng nửa ngày trời mới dứt khoát nói ra:" Chị ấy nói muốn tư bôn với anh " Cái gì, cái gì ... anh nói cái gì ... Ha ha ha ...' Giả Phượng Phi chưa nói thế đã cười phá lên, cười tới đau cả bụng, vừa cười vừa nói với Mộc Lâm Thâm:" Anh có biết cô ta bao nhiêu tuổi không? Cô ta gần đủ tuổi làm mẹ anh rồi đó. Có biết con trai cô ta lớn cỡ nào rồi không? Chừng tuổi anh luôn đấy ... Anh biết cô ta đã lên giường với bao nhiêu nam nhân không? Không ít hơn số người tới phòng khách nghe anh diễn giảng hôm nay đâu ... Tư bôn với anh à ... Ha ha ha... "
Không rõ thân phận của Dương Mộng Lộ thế nào, nếu như liên quan tới cảnh sát, thế thì cái tổ chức này xong rồi, cái tổ chức này nhìn tự nghiêm ngặt, không ngờ thủng lỗ chỗ như thế. Mộc Lâm Thâm nhìn Giả Phương Phi có chút thương hại, dù sao hai người cũng từng ân ái mặn nồng, cho dù biết cô là kẻ lừa đảo, nhưng nghĩ tới chốc lát nữa bị cảnh sát còng tay đưa đi, y không ngờ lại thấy không đành lòng, thậm chí là có cả hổ thẹn. Giống như lừa gạt trái trái tim của một cô gái, cho dù cô gái đó là một kẻ lừa đảo.
Sự hổ thẹn đó lại khiến Giả Phương Phi hiểu lầm, càng cho rằng Mộc Lâm Thâm và Dương Mộng Lộ, gian díu với nhau, đúng thế mình mắng người ta, mình khác gì, trong mắt y, mình chẳng qua chỉ như thế thôi. Vẻ mặt từ từ biến thành chua chát, không nhịn được, trong tiếng cười ứa ra vài giọt nước mắt, cô quay đầu đi che giấu không muốn y thấy. "Đi theo tôi." Mắt Mộc Lâm Thâm tỉnh cỡ nào, sao không nhìn ra giọt nước mắt đó, không thấy chut xót sau giọt nước mắt đó, chút do dự cuối cùng không còn, nắm tay Giả Phương Phi lôi xênh xệch vào phòng vệ sinh: Giả Phương Phi lại cho rằng y muốn làm loại chuyện kia, tức giận đẩy y ra mắng:" Giờ là lúc nào rôi mà anh còn muốn làm chuyện đó."
"Tôi, tôi ... Cô nghe cho rõ đây này, nếu còn chơi trò giận dỗi thì chết thế nào cũng không biết đâu .
.. Xem đi, đây là cái gì?" Mộc Lâm Thâm thấp giọng quát khẽ, lấy di động ra, mở nắp ném vào trong bồn rửa mặt, vặn nước xả xuống, thiết bị nhấp nháy sáng bên trong đó tức thì tắt ngúm:
Giả Phượng Phi như hiểu như không, nhưng bằng vào linh cảm nghề nghiệp, cô biết là không hay rồi, sợ hãi tóm chặt lấy cánh tay Mộc Lâm Thâm hỏi:" Rốt cuộc là chuyện gì?"
" Cô gái đó là cảnh sát đấy, cô ta bán đứng chúng ta rồi." Đằng nào kết quả cũng là như nhau, Mộc Lâm Thâm hất nước bẩn lên người Dương Mộng Lộ, hơn nữa y có dự cảm rất xấu ve chuyện này, có cái gì đó không đúng trong hành vi của Dương Mộng Lộ, hiện giờ đầu óc y hơi hỗn loạn, không nghĩ rành rọt được, nhưng không có chuyện Dương Mộng Lộ mạo hiểm cứu mình, Giả Phương Phi có lẽ sẽ làm thế, Dương Mộng Lộ dứt khoát là không:
Nhưng y chắc chắn một điều, có chuyện ngoài dự tính rồi, linh cảm nguy hiểm mơ hồ bao phủ lấy y.
" Không thể nào có chuyện đó được, cô ta vào nghề còn sớm hơn cả chú tôi cơ mà." Giả Phượng Phi không tin: " Chú cô là ai?"
“Hà Ngọc Quý."
Lão đó đến cả cháu gái mình, mà thôi, không phải lúc nghĩ chuyện đó, Mộc Lâm Thâm vỗ vỗ má, tập trung tỉnh thần trở lại:" Vậy tôi hỏi cô, cô ta có cơ hội tiếp xúc với tiền không?”
" Chuyện đó thì không ..." Giả Phượng Phi vừa nói xong tức thì nghĩ tới điều gì đó, giọng không còn chắc chắn nữa:" Khả năng là có, tôi phụ trách chuyển ra, rửa một lần rồi quay về, nhưng ai phụ trách phân chia, bên trên là ai thì tôi không biết ... nói cô ta không phải không thể, cô ta thường chuyển lệnh từ ông chủ Giả, tôi không rõ địa vị cô ta trong tổ chức thế nào, hình như cả chú tôi cũng phải nể mặt mấy phần."
" Thế thì hẳn là thế rồi, cô ta lấy tiền bỏ đi, chẳng may cô ta và ông chủ Giả gian díu với nhau thì sao?" Mộc Lâm Thâm đưa ra một suy đoán làm người ta không thể chứng thực được:
Lúc này Giả Phượng Phi cũng đã dần bình tĩnh lại, cô nghi ngờ nhìn Mộc Lâm Thâm:" Anh ... Anh rốt cuộc là ai, anh thực sự là Lâm Mộc Sinh sao?”
" Hẳn là không phải, cũng giống như cô không phải là Giả Phượng Phi vay Mộc Lâm Thâm nhẹ nhàng nói:
Nhưng dù nói bằng các nhẹ nhàng tới mấy thì lời này còn trấn an được ai nữa, Giả Phượng Phi sợ hãi xoay lưng lại muốn bỏ chạy, Mộc Lâm Thâm từ phía sau kéo lại, ôm trong lòng:" Cô nghĩ cho kỹ đi, người đầu tiên vạch trần lời nói dối sẽ đám đông nhấn chìm đấy, hiện giờ có mấy trăm người tụ tập, chỉ bằng vào mấy giám đốc lớn có ngăn cản nổi không?”
Vừa dọa một cái, toàn thân Giả Phượng Phi run lên, không có chút phản kháng nào, càng nghĩ càng sợ, càng nghĩ người càng nhữn ra, dựa vào lòng Mộc Lâm Thâm, che mặt muốn khóc, nhưng không cách nào khóc ra được. Chuyện quá lớn, nếu bây giờ xảy ra chuyện, không ai dám nói hậu quả là gì, sợ hãi choán ngợp cả tâm trí, làm cô không khóc nổi, toàn thân run lên từng chập.
Mộc Lâm Thâm cảm nhận được nỗi sợ hãi trong cô, ôm chặt lấy miệng phát ra tiếng kêu nho nhỏ trấn an.
Chương 197vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận