Đúng là rất linh hoạt, nếu là cảnh sát bắt giữ thì ai mà dám mạnh tay như thế chứ, bốn người kia bị tống vào ghế sau của xe việt dã, vẫn còn rên rỉ vì đau đớn, có người còn chảy máu. Ngốc Đản nhảy lên xe, nhìn qua thương tích không có vấn đề gì lớn, không cần xử lý, lấy còng tay từ Liên Cường còng họ lại. Đại Chủy và Đại Đầu xác nhận được suy đoán trước đó của mình, nhưng chẳng vui vẻ chút nào, sợ tới toàn thân run ray.
" Đại Đầu, Đại Chủy, dù thế nào cũng có thời gian làm huynh đệ, cho nên tao cho bọn mày một cơ hội để lập công chuộc tội ... Nói đi, ai an bài bọn mày ở đây, chuẩn bị đón ai?"
Ngốc Đản không vòng vèo gì hết, hắn biết địa vị của hai tên này trong tổ chức, tuy vô dụng không làm được việc lớn, nhưng độ tin cậy thì rất cao, thời khắc này được bố trí đợi sẵn ở đây, vậy nhân vật chuẩn bị được đón đi không phải là tâm thường.
“Không nói chứ gì? Bọn mày cứ nhìn đi, hôm nay còn ai đi được không?”
Xuyên qua không gian đã chạng vạng tối lúc cuối ngày, bốn người bị bắt nhìn thấy một chiếc xe khách lớn đỗ lại, người trên xe ào ào nhảy xuống như đổ xủi cảo vào nổi, chẳng hề giống với khách du lịch, tất cả đang theo cửa sau chạy vào trong tòa nhà. Ngốc Đản lại tiếp tục chỉ, gần đó có vài cái xe khách nữa, người trên xe ăn mặc giống khách du lịch, đang theo chỉ huy tản ra. Đại Chủy biết xong rồi, giờ che giấu cũng không còn ý nghĩa gì nữa, líu lưỡi nói:" Tôi nói, tôi nói ... Ông chủ Giả bảo chúng tôi, chúng tôi đợi ở đây?" " Ông chủ Giả nào?" Ngốc Đản truy hỏi:
"Tôi, tôi không biết tên là gì, chỉ biết là nữ, hình như là thân thích của ông chủ Hà." Đại Chủy ấp úng, thân phận của họ đâu biết mấy, bảo gì làm vậy:
Giả Phương Phi.
Chẳng lẽ ông chủ Giả luôn ẩn mình chính là cô ta?
Tuy biết ông chủ Giả là người đứng sau điều khiển toàn bộ chuyện này, nhưng ai lại nghĩ đó là Giả Phượng Phi suốt ngày đi qua đi lại trước mặt bọn họ đâu. Nghĩ lại thì, đó không phải là cách ngụy trang tốt nhất sao? Ngốc Đản nhảy ngay xuống xe, gọi điện báo về nhà, cập nhật tình hình mới.
16 giờ 50 phút, Mộc Lâm Thâm đứng trước gương chỉnh lại trang phục, nghe thấy tiếng gõ cửa khe khẽ, y thuận miệng nói:" Mời vào."
Lời vừa dứt thì trên mặt y cũng chuyển sang vẻ mặt trang trọng, nhìn người trong gương, đến chính bản thân y cũng cảm thấy đôi chút xa lạ. Vốn trước kia y để mái tóc dài lãng tử phóng túng, bây giờ là tóc ngắn chỉnh tê quy củ, vốn vẻ mặt lúc nào cũng tùy tiện lười nhác, bây giờ thì... Gương mặt này phải nói thế nào đây nhỉ? Có vài giây phút khi đứng trước đám đông, dùng ngôn từ, dùng cử chỉ hành vi đầy tính ám thị tâm lý mê hoặc người ta, y tưởng chừng đã thấy thứ mình tìm kiềm, nhưng cảm xúc qua đi, hình như cũng chỉ đến vậy. Thôi, nghĩ nhiều làm gì chứ, cứ đóng tốt vai diễn tổng giám đốc Lâm này đi, đây là lần lên sân khấu cuối cùng của mình rồi, diễn xuất thế nào thì y không lo, điều y lo là, sau khi xong chuyện này sẽ thế nào kìa ...
Cái cuộc sống cả ngày ở trên xe, đi khắp nơi diễn giảng đó, tuy không phải thứ mình theo đuổi, nhưng không thể nói là không thú vị. Kết thúc rồi, không lâu chắc sẽ được về nhà, nhưng nghĩ tới Thượng Hải, y lại không còn mong đợi như trước, thậm chí có chút trống rỗng, vì về rồi thì làm gì? Chẳng lẽ lại suốt ngày rảnh rỗi giống như trước kia. Cửa mở, tiếp đó là tiếng giày cao gót, lỗ tai Mộc Lâm Thâm giật giật, trong lòng ngạc nhiên, không phải là Giả Phương Phi mà là người khác. Tiếng giày cao gót của Giả Phương Phi luôn có tiết tấu nhanh, con người mới vào này thì chậm rãi, nhẹ nhàng.
Dương Mộng Lộ đi vào nhìn thấy cửa phòng vệ sinh đang mở, Tiểu Mộc đứng trước gương, đầu ngẩng cao, cái cằm hơi nhếch lên kiêu ngạo, có đôi phần lạnh lùng nghiêm túc ... À, có lẽ nên gọi đây là tổng giám đốc Lâm mới đúng.
" Cậu không quay đầu lại xem là ai à?"
" Dùng trái tim lắng nghe là đủ rồi, không cần phải nhìn." Mộc Lâm Thâm mỉm cười nói:
Hai người bọn họ luôn dùng ngôn từ mang đầy ẩn ý đó trêu đùa nhau, vờn nhau, nhưng lúc này Dương Mộng Lộ như bị câu nói đó làm xúc động, cô đi nhanh tới, vào phòng vệ sinh, đóng ngay cửa lại.
Mộc Lâm Thâm ngạc nhiên nhìn Dương Mộng Lộ, chiếc áo sơ mi màu trắng, mang chiếc váy ngắn màu xám với tất lưới màu đen quyến rũ, trên người tỏa ra mùi nước hoa thanh lịch quý phái, chỉ là gương mặt lại như có tâm sự:" Chị có biết việc làm này của chị có thể dẫn tới hậu quả nghiêm trọng không? Tôi là người có sức kiếm chế thấp lắm đấy, nhất là với mỹ nữ như chị."
Thế nhưng lần này Dương Mộng Lộ không hề cười đùa, cô đi tới gần thêm một bước, hạ thấp giọng xuống nói với y:" Nghe tôi, mau đi đi." Nói xong còn nhét vào trong tay Mộc Lâm Thâm một cái thẻ, Mộc Lâm Thâm ngây ra không hiểu chuyện này là thế nào, nhìn cái thẻ trong tay mới dám tin điều mình vừa nghe:" Ý chị là gì, hai chúng ta tư bôn à?"
" Được thôi, nhưng trong thẻ chỉ có mười vạn, cậu cũng không nuôi được tôi đâu." Dương Mộng Lộ thương xót vuốt ve gương mặt Mộc Lâm Thâm, kéo y xuống để trán hai người chạm vào nhau, giọng điệu giống như người chị khuyên nhủ đứa em nhỏ ngốc nghếch lâm đường:" Cậu còn chưa hiểu ra sao, vụ lừa đảo này sắp hạ màn rồi, cảnh sát sắp xông vào tới nơi, cậu mà không chạy đi sẽ biến thành chủ mưu đấy." Cảnh sát? Cái gì? Sao cô ấy biết, nếu biết rôi sao còn ở đây ... Không thể nào, không thể nào, Mộc Lâm Thâm đầu óc rối bời, chù yếu là vì y dám khẳng định bà chị này không phải là cảnh sát, sao lại nói với mình những câu ấy, y không dám nói mình phục vụ cho tổ chức kia. Không phải biến cố bất ngờ làm y tư duy trì trệ, chủ yếu vì dự liệu không đúng, bộ óc của y muốn chạy quá tải luôn rồi:" Còn chạy được sao?"
“ Chạy được ... Nhưng thêm một lúc nữa thì không chạy được đâu, đi thang máy xuống tầng hầm đi, chúng ta thoát đi từ bãi đỗ xe ... Đợi cậu đó." Dương Mộng Lộ nói nhỏ như muôi kêu, đang nói thì nghe thấy tiếng người gọi cùng gõ cửa, cô hôn chụt lên trán Mộc Lâm Thâm một cái rồi mửa cửa phòng vệ sinh đi ra:
Chương 196vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnNội Tuyến Full– một bộ truyện thuộc thể loạiTâm Lýđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận