" Không phải lo sợ, nguy cơ tức là nguy hiểm, nhưng đồng thời cũng là cơ hội ... Trên thực tế, cứ mỗi lần nguy cơ phát sinh, đều mang tới cơ hội cực lớn. Cho nên lới khuyến cáo chân thành của tôi là, đừng làm người bị hại, hãy làm một nhà đầu tư vững vàng."
Mộc Lâm Thâm vung tay lên, giọng tram ấm tự tin, vẻ mặt trang trọng nghiêm túc, nhưng cùng lúc đó như có giọng nói khác đang kêu gào, ôi chú cảnh sát sao còn chưa tới.
“Hãy tin tưởng lựa chọn đầu tư vào thương vụ Vĩ Hằng, tôi muốn nói với mọi người rằng, tại sao chúng ta có sự tự tin này, bởi vì chúng tôi đầu tư vào bất động sản thương mại, cổ phiếu, và chứng khoán, là những tài sản có thể tăng giá liên tục, những tài sản này có thể chống lại tác động của lạm phát lên sức mua của chúng ta; tại sao chúng tôi có khả năng làm được điều này, đó là vì chúng tôi đã có một quyền kiểm soát thị trường nhất định trong lĩnh vực P2P và tín thác, hoàn toàn có thể hấp thụ những tác động tiêu cực do lạm phát mang lại...”
“ Hãy nghĩ xem, số tiên 69.800 đồng bạn bỏ ra, mỗi khi phát triển thêm ba nhà đầu tư, bạn sẽ nhận được ít nhất 10% tổng số tiền đầu tư hoàn lại, chỉ ba người thôi, trong số các bạn đã có rất nhiều người làm được điều đó, họ không chỉ phát triển ba người, thậm chí có người đã phát triển đến hai mươi, ba mươi, hay năm mươi người... ”
Khi trong phòng tổng giám đốc Lâm đang nói tới hăng say thì những người canh gác ở cửa cầu thang đột nhiên vội vàng chen vào, bọn họ ra sức vẫy tay gọi Hà Ngọc Quý, Hà Ngọc Quý thoáng biến sắc, chen lấn đám đông đi ra, hình như có chuyện rồi. Nhưng chẳng ai để ý, mọi ánh mắt đều nhìn vào Mộc Lâm Thâm.
Mộc Lâm Thâm có vẻ cũng chẳng biết gì cả, khi điều động bầu không khí dâng cao, y xoay người lại, tay cam lấy tấm vải đỏ, phật một cái rút ra. Đỏ rừng rực, đỏ tới muốn lóa mắt người ta, tiền, toàn bộ đều là tiền, cả phòng hò reo, tâm tình lập tức bị đẩy lên tới cao trào, chính bản thân Mộc Lâm Thâm cũng như đã bước tới đỉnh cao của sự nghiệp, y cởi cúc áo vest, phanh ra, giang rộng cánh tay, người ngả ra sau ba mươi độ, dốc sức hét lên:" Hôm nay ... Chính là lúc chúng ta chứng kiến thời khắc kỳ tích của tài phú, tôi muốn đem số tiền này, chuẩn bị chia hết cho tất cả những anh chị em không muốn làm mà có ăn ... Trên trời không có bánh rơi xuống, nhưng có nhân dân tệ từ trên trời rơi xuống..."
Dứt lời nắm lấy một cọc tiền toàn tờ 100 đồng, tháo bỏ niêm phong, ném mạnh ra giữa phòng, tức thì tiền tung ra khắp nơi như thiên nữ tán hoa. Đám nam nữ đã kích động tới mất kiểm soát giơ cao hai tay, vừa cướp tiên vừa hô:" Tổng giám đốc Lâm vạn tuế, tổng giám đốc Lâm vạn tuết"
“ Vạn tuết Vạn tuết”
Hàng trăm người cùng đồng thanh hô lên, căn phòng như muốn vỡ tung vì tiếng hô, tầng trên tâng dưới đều nghe thấy, tiếng hô càng kích thích cơn điên của Mộc Lâm Thâm, y tiếp tục lấy tiền ném, vừa ném vừa hô:" Cầm lấy đi, câm lấy hết đi, tất cả là tiền của mọi người đây ... Hãy tin vào Vĩ Hằng, tin vào mộng tưởng rồi sẽ thành sự thật, tin vào tổng giám đốc Lâm, vĩnh viễn không bị nghèo." Thế là Mộc Lâm Thâm làm trung tâm, tiền cứ như thế bung ra như tuyết rơi, đám đông sôi sùng sục, vô số cánh tay vươn ra, bọn họ cướp tiên, bọn họ xô đẩy, bọn họ điên cuồng gào thét, bọn họ hưng phấn hô khẩu hiệu cùng Mộc Lâm Thâm.
“ Tin vào tổng giám đốc Lâm, vĩnh viễn không bị nghèo."
“ Vạn tuế, vạn vạn tuết”
Hiện trường hỗn loạn tới cực điểm, ngay cả đám giám đốc lớn đã chứng kiến những chuyện điên rồ nhất khi tổ chức hoạt động đa cấp cũng bàng hoàng, vì không một thứ gì giống thế này. Khi bó tiền đầu tiên ném ra, bọn họ nghĩ đó là thủ đoạn của tổng giám đốc Lâm, còn vui vẻ vờ vịt nhảy lên tranh tiền với người khác, nhưng đến khi y ném tiên liên hồi, mặt họ càng lúc càng tái, họ mới nhận ra ... điên rồi, thằng cha đó điên mất rồi.
Cả đám nhận ra thì đã muộn, muốn chen về phía Mộc Lâm Thâm đang rải tiền, nhưng đó là trung tâm tranh đoạt, làm sao tới được, nhìn tiền của mình tiếp tục bị thằng điên ném đi, lòng như dao cắt, kéo người tranh đoạt tiền, hét lên:" Đừng cướp, đừng cướp, đó là tiền của tôi."
" Con con bà mày đi, đó là tiền tổng giám đốc Lâm cho." Một người cướp được tiền, hai mắt đỏ ngầu rống to:" Tin vào tổng giám đốc Lâm, vĩnh viễn không bị nghèo."
Tất cả những nỗ lực ngăn cản Mộc Lâm Thâm ném tiền hay những người khác cướp tiên đều là uổng công. Mộc Lâm Thâm ở tâm bão, vẫn liên tục ném tiền không biết mệt, cái mặt điên cuồng không khác gì đám người ở dưới, cho tới khi một cánh tay lớn đặt lên vai y. Là Mã Bộ Phương, không biết bằng cách nào mà chen được tới chỗ Mộc Lâm Thâm rồi, y phục xộc xệch, hai mắt đỏ như máu:" Thằng chó, mày không muốn sống nữa rồi."
"Bốp!" Mộc Lâm Thâm không nói không rằng đấm luôn vào mặt, Mã Bộ Phương không kịp đề phòng, bị đấm trúng mũi, tức thì nổ đom đóm mắt, máu mũi chảy dài, lảo đảo lùi lại. Mộc Lâm Thâm lấy tiên làm vũ khí, cầm cả cọc tiền đưa cho cô gái bên cạnh, hét lên:" Ném hắn, ném hắn, tiền sẽ là của cô."
Lời của tổng giám đốc Lâm lúc này còn hơn cả thánh chỉ của hoàng đế, bó tiền còn chưa gỡ, cô gái cầm lấy ngay, hét lên tổng giám đốc Lâm vạn tuế rồi ném cái bốp vào mặt Mã Bộ Phương, đám đông liên nhào bổ tới cướp, chớp mắt đã nhấn chìm hắn.
Loạn, không, đến loạn cũng chưa đủ miêu tả cảnh tượng đáng sợ trong căn phong đó.
Cùng lúc ấy từng đội cảnh sát tay cầm khiên chống bạo động, tay cầm dùi cui đang trật tự tiến vào, bọn họ không vội vàng ngăn cản đám đông mà mà hết sức trật tự men theo bốn bờ tường, tạo thành đội hình bao vây. Mọi việc hết sức thuận lợi, vì tất cả đang mải cướp tiền, chẳng để ý cái gì khác, dù có thấy cũng kệ.
Vòng vây được hình thành, cảnh sát bắt đầu tiến vào giữa đám đâu, chia tách bọn họ ra, thế là loạn càng loạn, đám người kia cầm cả cọc tiên ném âm ầm vào khiên chống bạo động, bất kể là cảnh sát hô hào thế nào, bọn họ cũng không dừng lại. Đám người đó điên rồi, dùng tay, dùng đầu, dùng tiền húc vào cảnh sát, tới khi một cảnh sát thấy sự thể không dễ khống chế, mở cửa sổ rút súng ra.
(*) Theo mình có ba nhân cách.
Tiểu Mộc thì hiên lành lương thiện tình cảm, nhưng dễ tổn thương gặp gặp chuyện là trốn tránh.
Mộc Lâm Thâm thì tính nổi loạn gian xảo, không biết sợ, điểm yếu là dễ quá khích và lên cơn điên, mất kiểm soát.
Mộc thiếu gia thì vượt lên hết, tâm lý vững nhất, mọi chuyện với anh là mây bay nên gặp chuyện luôn bình tĩnh thản nhiên, vì ngoài rượu với gái thì y chả quan tâm tới cái gì.
Bình luận