Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 122

Binh lính A: "Bla bla bla bla bla."

Binh lính B: "Bla bla bla bla bla."

Nhưng kể từ sau khi bị thương nặng trên núi Vân Sơn do cứu Diệp Sơ, mặc dù Tiểu Hắc không hiểu tiếng người nhưng nó có thể cảm nhận được ý của con người. Lúc này, nó cảm nhận được, hai người lính kia đang nói nó rất lợi hại, còn là thú cưng của Diệp Sơ, dị năng rất mạnh, hình như còn hiểu cả tiếng người, vì vậy phải cẩn thận một chút.

Ôi, con người, sao cứ nói tôi là thú cưng của Diệp Sơ vậy? Rõ ràng là mèo tôi đã cứu mạng cô ấy mà... ừm không đúng, có thể họ nói Diệp Sơ là thú cưng của tôi, dù sao thì tôi đọc suy nghĩ của con người vẫn chưa chính xác lắm... ừm, như vậy chắc hợp lý rồi.

Sau khi dùng phương pháp chiến thắng tinh thần để chiến thắng bản thân, Tiểu Hắc tiếp tục bước trên tuyết, tiếp tục hành trình tuần tra.

Cứ đến sáng là nó lại đi thăm mấy tên bại tướng của mình.

Đầu tiên là hai con husky ở kho bên cạnh.

Tiểu Hắc: "Meo meo meo!" Tao đã đánh mày, mày phục chưa hả?!

Hai con chó co rúm trong góc: "Gâu gâu..." Sợ quá sợ quá.

Tiểu Hắc lúc này mới hài lòng rời đi.

Tiếp theo là một đàn mèo hoang ở xa hơn một chút, những con mèo này là trước khi Hoa Thành đại biến bị tang thi truy đuổi cuối cùng tập trung ở đây.

Ban đầu, bộ phận hậu cần của căn cứ rất đau đầu vì đám nhóc này, bàn bạc xem phải xử lý thế nào, kết quả là sau khi Diệp Sơ dẫn Tiểu Hắc đến họ quyết định nhận nuôi luôn. Không có đồ ăn cho mèo nên thôi cứ kiếm cách đảm bảo dinh dưỡng cho chúng trước vậy.

Thấy Tiểu Hắc đi tới, cả đàn mèo đều vây quanh cọ cọ Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc: "Meo meo meo!" Mấy ngày nay ăn uống thế nào!

Đàn mèo: "Meo meo meo!" Cũng tạm!

Tiểu Hắc: "Meo meo meo!" Sớm ngày thức tỉnh dị năng, trở thành quân đoàn mèo của bản tọa!

Đàn mèo không nói gì, lời Tiểu Hắc nói hơi phức tạp, mèo bình thường hơi khó hiểu, nên chúng chỉ nhìn chằm chằm vào Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc bất lực, chỉ có thể liếm lông cho vài con mèo, sau đó tiếp tục tuần tra.

Tiểu Hắc nằm sấp xuống, vừa ngửi mùi vừa đi vòng quanh cây cảnh gần nhà kho. Đi một được một lúc, Tiểu Hắc đột nhiên nhảy lên, né tránh một con mèo tam thể khác lao ra muốn tập kích nó.

Tiểu Hắc và con mèo tam thể đó vòng quanh nhau, cong lưng, ra vẻ chuẩn bị giao đấu.

Lữ Bố còn muốn xông lên giúp Tiểu Hắc, kết quả Tiểu Hắc quát lớn: "Meo meo meo!” Lui xuống đứng yên!

Lữ Bố rên lên một tiếng, buồn chán nằm ở một nơi sạch sẽ nhìn hai con mèo tiếp tục vòng quanh nhau.

Trong mắt Tiểu Hắc, kỹ thuật đánh nhau của con mèo tam thể kia rất tốt, vừa có thể né tránh đòn tấn công vừa tiện thể cho nó một cú. Điều này đã khơi dậy lòng hiếu thắng của Tiểu Hắc. Mỗi ngày, nó đều phải dùng hết những gì mình học được để giao đấu với mèo tam thể này và nó cảm thấy mình thu hoạch được rất nhiều.

Có một cảm giác giống như cao thủ võ lâm trân trọng nhau.

Còn tại sao không dùng dị năng? Như vậy thì quá làm bẩn cuộc giao đấu của những cao thủ mèo. Một chữ hiệp, quý ở sự thuần túy.

Đối với Lữ Bố, nó không nhìn ra được nhiều như vậy. Nó chỉ nhìn thấy hai con mèo vung vuốt loạn xa, thỉnh thoảng lại vật nhau ngã xuống đất.

Cuối cùng, cả hai con mèo đều mệt, mới tách ra từ từ rút khỏi chiến trường.

Tuần tra xong, đánh nhau xong, lại đến lúc quay về bên Diệp Sơ, tuyên bố với những thần dân dưới trướng, bản mèo đã đi tuần xong một vòng lãnh địa, đảm bảo an toàn cho mọi người, các ngươi còn không làm chút đồ ăn ngon dâng lên cho bản tọa?

Vì vậy, Tiểu Hắc vừa ăn đồ ăn vặt Diệp Sơ đưa, vừa cảm nhận suy nghĩ trong lòng Diệp Sơ.

Trên mặt Diệp Sơ vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, cô vuốt ve lông Tiểu Hắc, cho nó ăn vặt, trông thật bình tĩnh và thản nhiên.

Nhưng hoạt động nội tâm của Diệp Sơ mà Tiểu Hắc cảm nhận được là: Á á á đầu đau quá hôm qua dùng dị năng quá đà rồi, á á á độ an toàn môi trường sao lại giảm 10 điểm! Phần thưởng hàng ngày của tôi mất mất rồi! Xảy ra chuyện gì rồi á á á, tôi phải nhanh chóng nói với Triệu Quân một tiếng, hôm nay phải tăng cường tuần tra!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...