Tiểu Hắc: Chậc, người phụ nữ này cái gì cũng tốt, chỉ là lắm suy nghĩ quá, cả ngày kêu gào, đau cả đầu.
Ê khoan đã! Đừng đi chứ! Tôi còn chưa ăn hết đồ ăn vặt mà!
Sau khi Diệp Sơ đi, Tiểu Hắc lại đến bên lò, bắt đầu quấy rầy sư phụ Tôn. Từ khi sư phụ Tôn có được dị năng lực từ, bên cạnh ông ấy thỉnh thoảng lại lơ lửng một số đồ dùng nhà bếp như lọ, bình, mà niềm vui lớn nhất của Tiểu Hắc chính là nhảy lên vồ những thứ lơ lửng trong không trung đó.
Phá Lão Tôn một trận gà bay chó sủa, mẹ Diệp Sơ đi ra đuổi Tiểu Hắc.
Hôm qua Diệp Sơ đổi dị năng, cô đưa cho mẹ dị năng hệ hỏa. Bản năng động vật của Tiểu Hắc vẫn hơi sợ lửa, tay mẹ cô vừa bùng lên ngọn lửa nhỏ, nó lập tức bỏ chạy, sau đó trốn ở chỗ tối quan sát.
Qua lại mấy lần, Tiểu Hắc cũng thấy chán.
Đánh Lữ Bố vô tội mấy cái, Tiểu Hắc quyết định hôm nay ra ngoài tìm thứ gì đó mới mẻ chơi. Thế giới còn rất rộng lớn, tôi muốn đi xem!
Tâm trạng của mèo đôi khi thất thường như vậy đấy, Tiểu Hắc còn là phái hành động, đã quyết định thì lập tức lên đường. Tiểu Hắc đến chỗ thức ăn hàng ngày mà Lão Tôn và Diệp Sơ chuẩn bị cho nó trước, ăn một bữa no nê, sau đó uống chút nước, rồi bắt đầu di chuyển về phía bên kia căn cứ.
Lúc này, căn cứ đã bắt đầu náo nhiệt.
Binh lính và dị năng giả tập hợp, chuẩn bị ra ngoài căn cứ tuần tra hàng ngày.
Xe tải phân phát thức ăn xuất phát, đến từng kho để phân phát nguyên liệu thực phẩm.
Những người có khả năng lao động và dị năng giả hệ phụ trợ bắt đầu đến trang trại và nhà máy làm việc, bây giờ trang trại gần như đã xây dựng xong, bộ phận hậu cần bắt đầu tổ chức sản xuất vật tư, chẳng hạn như giường, đệm cách nhiệt, để những người trong kho không phải ngủ mãi trong lều.
Trước cửa một vài kho hàng, đã có nhiều người bắt đầu bày sạp, trao đổi nhu yếu phẩm.
Tiểu Hắc vừa đi vừa xem, thậm chí khi nhìn thấy một số đồ ăn ngon trên sạp, nó còn ngang ngược nhảy lên, nhanh chóng ngậm một miếng thịt nhỏ, rồi nhanh chóng chạy trốn, làm cho người ta chửi tơi bời.
Lũ người này thật kỳ lạ, sao không biết chủ động cho tôi ăn chứ? Thôi kệ, dù sao bản tọa cũng rất nổi tiếng, có chuyện gì thì có Diệp Sơ đến xử lý.
Cứ như vậy vừa chơi vừa đi, dần dần, Tiểu Hắc đến kho hàng ở rìa căn cứ.
Nơi này cách khu dân cư rất xa, ngoài những người lính tuần tra hàng ngày thì cơ bản không có ai đến đây.
Tiểu Hắc nhìn thấy, những kho hàng ở đây đều được dán mác nguy hiểm. Tất nhiên, với nó thì chẳng là gì cả. Mặc dù nơi này không phải lãnh địa của nó nhưng nó đã sớm coi toàn bộ căn cứ là phạm vi quản lý của mình – nó vẫn luôn là một chú mèo có tầm nhìn xa trông rộng.
Tiểu Hắc đi vòng quanh mấy vòng, chọn một kho hàng trông thuận mắt nhất, tìm thấy lỗ thông gió ở bên tường kho, sau đó chui vào bên trong kho.
Đầu tiên đập vào mắt Tiểu Hắc là những dãy giá đỡ cao gần chạm tới đỉnh kho, trên đó chất đầy những chiếc hộp được đóng gói kín.
Chắc khó trèo đây. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, Tiểu Hắc lập tức cảm nhận được dường như trong toàn bộ kho hàng đang ẩn chứa thứ gì đó có lợi cho mèo ta.
Tiểu Hắc chọn bừa một chiếc hộp, trước tiên thử dùng móng vuốt cào cào, sau đó lại dùng đầu nhỏ húc húc, nhưng chiếc hộp vẫn không nhúc nhích. Đến khi nó tiến lại gần chiếc hộp, bên trong dường như thực sự có thứ gì đó đang chờ đợi nó.
Tiểu Hắc càng sốt ruột, khi mèo muốn ăn đồ ngon nhưng lại không được ăn sẽ làm mèo nóng bực hơn, lúc này nó cũng vậy, trong lúc nóng nảy, Tiểu Hắc lùi lại hai bước, nhắm vào chiếc hộp, nhẹ nhàng phun ra một luồng sóng xung kích nhỏ.
Chiếc hộp đổ ầm xuống, lăn ra đất.
Tiểu Hắc vui vẻ tiến lại gần nhưng khi nó đến gần chiếc hộp, thứ vừa nãy còn vô cùng hấp dẫn nó dường như đã biến mất, nó thất vọng đi đến bên những chiếc hộp khác, phát hiện cảm giác vừa nãy không còn nữa.
---
Ngay khi Tiểu Hắc vào kho, tiếng còi báo động ở trung tâm chỉ huy căn cứ vang lên.
Sĩ quan phụ trách hậu cần lập tức chạy đến phòng giám sát: "Có chuyện gì vậy!"
Bình luận