Livestream Đánh Zombie, Ta [...] – Chương 121

Nếu lông Tiểu Hắc chạm vào Diệp Sơ, Diệp Sơ sẽ quay người ôm Tiểu Hắc nhưng Tiểu Hắc đã rất quen với cái tật này của cô, nó khéo léo nhảy một cái, nhảy ra khỏi vòng tay mềm mại của Diệp Sơ.

Hừ, phụ nữ, tôi là một chú mèo không dễ dàng để người khác có được.

Sau đó, nó đi vòng qua chân Diệp Sơ, tát một cái đánh thức Lữ Bố đang ngủ say, ra hiệu rằng đã đến lúc dậy làm việc.

Sau khi Lữ Bố tỉnh dậy, nó sẽ vui vẻ thở ra hai hơi, vẫy đuôi muốn lao ra ngoài.

Hôm nay là ba Diệp Sơ trực đêm, một mèo một chó ra khỏi lều thì thấy ba cô ngồi ở đó.

Mặc dù căn cứ rất an toàn nhưng có quá nhiều chuyện ra ra làm mọi người không dám lơ là nên thường xuyên cử người trực đêm, có chuyện gì xảy ra thì có thể phản ứng kịp thời.

Thấy Tiểu Hắc đi tới, ba Diệp cầm thịt gà và thịt bò mà sư phụ Tôn để sẵn bên lò sưởi cho Tiểu Hắc và Lữ Bố ăn. Hôm nay, Lữ Bố vẫn ăn rất vui vẻ nhưng Tiểu Hắc chỉ ngửi ngửi, rồi nhảy sang một bên, chờ Lữ Bố ăn xong.

Suốt ngày thịt gà thịt bò, ngán chết đi được, mấy con người này, thật chẳng biết hầu hạ người ta. Chỉ có Lữ Bố, con chó ngốc này vẫn mãi nhiệt tình như vậy, mày có hiểu là chỉ cần nhịn ăn một bữa, con người sẽ mang đồ ngon hơn cho mày ăn không hả?

Cuối cùng cũng đợi được Lữ Bố ăn xong, Tiểu Hắc lại dẫn nó đi tuần tra một vòng, xem lãnh địa của mình có gì bất thường không, quan trọng hơn là phải xem mấy "Kho lương." quen thuộc của mình lại tính cung cấp gì cho mình đây.

Trong kho này có ba người tạm coi như hiểu chuyện, một bà cô già, một người đàn ông trung niên, một cô gái trẻ.

Bà cô già thì tùy, người đàn ông trung niên còn biết ý giã thịt tươi cho nó ăn và đồ của cô gái trẻ là tốt nhất, có cả hạt thức ăn cho mèo rất ngon, thậm chí còn có cả đồ hộp! Chỉ có điều mỗi lần gặp cô gái này, trên mặt cô gái luôn có chút buồn bã, có lẽ trước đây cô ấy cũng từng có một chú mèo như nó.

Tất nhiên, bây giờ là buổi sáng, con người vẫn đang ngủ, miễn áp lực giao tiếp cho Tiểu Hắc. Sau khi tuần tra xong kho, Tiểu Hắc sẽ quay lại bên cạnh Diệp Sơ.

Lúc này, Lão Tôn đã dậy rồi. Các đầu bếp đều dậy rất sớm, Lão Tôn cũng không ngoại lệ. Tiểu Hắc chọn lúc này quay về là để xin Lão Tôn chút đồ ăn.

Dù sao cũng là đầu bếp của Michelin, đồ ăn Lão Tôn làm cho mèo chó cũng ngon hơn nhiều. Nhưng có lẽ cũng chính vì là đầu bếp Michelin nên mỗi lần lão cho ăn đều hơi ít, đây cũng là một điểm khiến Tiểu Hắc không hài lòng.

Ăn no uống đủ, đi ra sau bụi cây ngoài kho giải quyết nỗi buồn, Tiểu Hắc lại tiếp tục dẫn Lữ Bố đi dạo, một mặt là dắt chó đi dạo, một mặt là tuần tra lãnh thổ, tránh để mấy kẻ không có mắt xâm nhập.

Mấy ngày nay tuyết càng ngày càng dày, ngoại trừ con đường chính thì khắp nơi đều là tuyết, điều này khiến Tiểu Hắc hơi khó chịu.

Tuyết lớn như vậy, giẫm chân lên khó chịu lắm chứ? Chỉ có con chó ngốc kia mới có thể chơi vui vẻ như vậy.

Tiểu Hắc bất mãn kêu meo meo mấy tiếng, ngăn Lữ Bố tiếp tục nô đùa trong tuyết, rồi ngẩng cao đầu tuần tra xung quanh kho.

Thường thì khi Tiểu Hắc ra khỏi kho, trong căn cứ sẽ vang lên tiếng còi dài liên hồi. Ngày đầu tiên, tiếng còi làm nó sợ hết hồn nhưng sau đó Tiểu Hắc dần hiểu ra, có vẻ như tiếng còi này có tác dụng gọi con người dậy. Tiếng còi này vang lên không lâu sau sẽ có người mặc đồ xanh chạy ra.

Hôm nay cũng gần như vậy, tiếng còi vừa vang lên không lâu, xe tuần tra hàng ngày của căn cứ đã chạy ra, bắt đầu tuần tra giữa các kho.

Tiểu Hắc đang đi trên đường thì gặp một chiếc.

Thấy một mèo một chó đi trên đường, những người lính trên xe lập tức đạp phanh, đợi Tiểu Hắc và Lữ Bố đi qua.

Tiểu Hắc không hề sợ hãi, chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc xe quân sự dừng giữa đường, rồi thong thả đi tiếp theo tốc độ của mình.

Tai nó động đậy, lắng nghe tiếng động trên xe quân sự.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...