Một tên, hai tên, ba tên, bốn tên...
Chỉ trong vài phút, áo đỏ quỷ nước đã thấy rất nhiều áo đỏ, cộng lại còn nhiều hơn số áo đỏ mà cậu ta nhìn thấy trong vòng mười năm gần đây, cậu ta muốn rời đi, nhưng đã quá muộn rồi.
Hành lang ngập trong máu, oán khí tụ tập giống như sóng biển, gần như muốn lật tung mái nhà.
“Tôi hoàn toàn không có hứng thú với cánh cửa mà cậu sở hữu, vì vậy giữa chúng ta không hề có xung đột lợi ích. Nếu cậu muốn được cánh cửa thừa nhận, và trở thành người đẩy cửa mới, cách đơn giản nhất là giết chết người đẩy cửa thực sự chính là Minh Thai, hiện tại chúng ta có chung kẻ thù.” Trần Ca nhìn áo đỏ quỷ nước bị mấy áo đỏ vây quanh: “Cho dù đứng ở phương diện nào mà nói, việc chúng ta hợp tác hoàn toàn có cơ sở, cậu nghĩ như thế nào?”
“Tôi...” Đôi mắt đầy tròng trắng của áo đỏ quỷ nước di chuyển dữ dội, cậu ta nhìn quét xung quanh, phát hiện mọi đường thoát ra đều bị chặn lại, lúc này mấy áo đỏ đang dùng ánh mắt như thấy đồ ăn mà nhìn cậu ta: “Tôi cảm thấy anh nói rất có lý, chúng ta không phải là kẻ thù, cũng không nên là kẻ thù, nếu chúng ta đánh nhau, nội bộ phí sức, ngược lại sẽ khiến Minh Thai ngư ông đắc lợi.”
“Cho nên hiện tại cậu đã nhớ ra nhiều thứ hơn chưa?”
“Có chứ, cái miếu thờ đó nằm ở dưới tầng hầm, tôi sẽ đưa anh đến đó.”
Bị mấy áo đỏ vây xung quanh, áo đỏ quỷ nước dẫn mọi người đi vào tầng hầm.
Ở đây vô cùng ẩm ướt, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc, lối đi đầy những đồ đạc linh tinh, hai chiếc xe đạp hoen gỉ còn bị vứt chỏng chơ ngay lối vào.
“Rất nhiều căn phòng trong khu dân cư Giang Nguyên này đều đã được cho thuê, một số thứ mà người thuê nhà vẫn chưa mang đi, nếu chủ nhà tiếc không muốn vứt đi, thì họ sẽ chất đống ở đây.”
Mọi người đi đến chỗ sâu nhất của hành lang, ở góc cuối lối đi có đặt một cái miếu thờbằng gỗ.
Bức tường bên trong ngôi miếu khắc đầy chữ chết, bên trong còn có rất nhiều xác nhện và côn trùng, nhưng lại không thấy bức tượng làm bằng đất sét.
“Đám người Giả Minh đã đi xuống tầng hầm rồi sao?”
“Không có.” Giọng nói của áo đỏ quỷ nước đã ôn hòa rất nhiều: “Ngôi miếu này là do một người dân cũ để lại, anh ta đã bán nhà để trả nợ, chủ mới của ngôi nhà cảm thấy ngôi miếu này không may mắn và muốn vứt nó đi, nhưng lại sợ xúc phạm đến "vị thần" sống trong miếu thờ, cho nên đã để nó dưới tầng hầm.”
“Cậu có biết gia đình đó chuyển đi đâu không?” Trần Ca không ngờ mọi chuyện lại suôn sẻ như vậy, anh lại có thể dễ dàng tìm ra manh mối về một đứa trẻ khác.
“Đêm trước khi họ dọn ra ngoài, tôi nghe chủ hộ nói rằng họ sẽ gửi đứa con của họ đến một trường phục hồi chức năng ở ngoại ô phía Tây, tôi đoán có thể họ đã đến vùng ngoại ô phía Tây.”
“Đứa trẻ? Trường phục hồi chức năng?" Lúc này Trần Ca càng chắc chắn đứa trẻ đó chính là một trong những đứa trẻ mà anh đang tìm kiếm: “Cậu còn nhớ dáng vẻ của đứa trẻ đó chứ?”
“Vâng.”
“Việc này sẽ dễ làm hơn, trong tám ngày tới, cậu sẽ đi theo tôi, chúng ta cùng đi tìm Minh Thai đó.” Trần Ca không cho áo đỏ quỷ nước có nhiều sự lựa chọn, anh thậm chí còn không xin ý kiến của áo đỏ quỷ nước, mà là đang thông báo cho cậu ta những gì phải làm.
“Tôi không thể rời khỏi nơi này quá lâu, cánh cửa đó sẽ hoạt động vào ban đêm, nếu tôi để nó một mình quá lâu, tòa nhà sẽ có thêm tầng mười bốn.” Áo đỏ quỷ nước hy vọng Trần Ca có thể nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
“Không thành vấn đề, tôi sẽ cho cậu thời gian để trở về đóng cửa lại.” Trần Ca mời áo đỏ quỷ nước vào trong truyện tranh, còn anh thì đứng trước miếu thờ bắt đầu suy nghĩ chuyện khác.
“Đứa nhỏ tương ứng với miếu thờ này cũng không phải là người bên cạnh Giả Minh, làm sao Giả Minh lại tìm đến nơi này? Anh ta có thể cảm nhận được vị trí của miếu thờ sao? Anh ta ở lại Hàm Giang là vì tìm kiếm những miếu thờ khác?”
“Nếu như Giả Minh thực sự có thể cảm nhận được vị trí của miếu thờ, vậy thì không phải mình phải tìm anh ta càng sớm càng tốt sao!”
Trần Ca cũng không ngờ rằng mấy con cá lọt lưới ban đầu lại có thể giúp anh phá giải cục diện lúc này.
Trong truyện tranh lại có thêm một áo đỏ nữa, nếu tính cả áo đỏ trong bộ hí khúc thì số lượng áo đỏ xung quanh Trần Ca đã lên tới mức khủng khiếp.
Giữa lệ quỷ bình thường và áo đỏ có một khoảng cách rất là xa, và đương nhiên giữa áo đỏ với hung thần cũng là như vậy.
Nếu muốn tiêu diệt hung thần mà chỉ dựa vào áo đỏ, nhất định phải lên kế hoạch cẩn thận và sử dụng tốt nhất mọi khả năng của áo đỏ.
“Lại là một buổi tối phong phú.”
Khi Trần Ca rời khỏi khi dân cư Giang Nguyên và bắt taxi trở về khu vui chơi Thế Kỷ Mới thì trời đã gần sáng.
Đi vào nhà ma, Trần Ca vẫn chưa đi ngủ luôn mà gọi Môn Nam cùng ma điện thoại Đồng Đông ra, anh muốn làm một thí nghiệm nhỏ.
Lăn qua lăn lại thêm vài phút đồng hồ, cuối cùng Trần Ca cũng lên giường đi ngủ, nhưng chỉ ngủ được khoảng ba bốn tiếng, anh lại nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị mở cửa kinh doanh.
Sau khi trang điểm cho nhân viên và giải thích ngắn gọn một vài điều, Trần Ca lại xách ba lô lên và đi ra ngoài.
“Gần đây, tôi luôn cảm thấy số lần gặp gỡ ông chủ ngày càng ít đi, có phải chỉ là ảo giác của tôi không?”
“Hình như anh ấy đang có chuyện phải làm gấp, chúng ta hãy làm tốt việc của mình đi, đợi đến tối khi ông chủ quay về có thể hỏi anh ấy.”
Sau khi chạy ra khỏi khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca nhìn thấy một chiếc taxi đang đậu ở bên đường, không suy nghĩ nhiều liền bước tới, kết quả rất khéo, đây chính là chiếc xe chở anh về tối qua.
“Tôi chuẩn bị giao xe để tan làm, anh bắt xe khác đi.” Tài xế liếc nhìn Trần Ca: “Anh trai à, chúng ta đã gặp nhau ở đâu chưa?”
“Có lẽ đã từng tôi, buổi tối tôi hay thích ngồi taxi hóng gió.” Trần Ca mở cửa xe ngồi vào: “Khu vui chơi Tương Lai Ảo ở ngoại ô phía Đông, hãy nhanh lên, nếu đến muộn có thể sẽ có chuyện lớn đấy.”
...
Khi đến cổng khu vui chơi Tương Lai Ảo, Trần Ca tìm gặp nhân viên để giải thích ý định của mình, anh hy vọng có thể gặp Giang Minh một lần, nếu nếu như đối phương không tiện cũng không sao, anh sẽ tự mua vé vào nhà ma rồi đi tìm anh ta, nhân tiện mở livestream tham quan lần nữa.
Với tư cách là bộ mặt của khu vui chơi Thế Kỷ Mới, Trần Ca đã được khu vui chơi Tương Lai Ảo liệt vào danh sách đối tượng cần phải đặc biệt đề phòng, cho nên các nhân viên đã ngay lập tức chạy vào bên trong khu vui chơi Tương Lai Ảo sau khi nhìn thấy anh.
Mười mấy phút sau, Giang Minh mặc đồng phục làm việc ở khu vui chơi, cau mày đi về phía Trần Ca.
“Anh đến tìm tôi?” Giang Minh và Trần Ca vẫn duy trì một khoảng cách: “Đây hẳn là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, đúng chứ?”
“Tôi có chút chuyện cần tìm hiểu rõ ràng.” Trần Ca ra hiệu cho Giang Minh đi theo mình, bọn họ đi đến một góc nhỏ vắng người: “Có một ngôi nhà cổ ở trong nhà ma của anh, bên trong nhà đó có một ngôi miếu, bên trong ngôi miếu đặt một bức tượng làm bằng đất sét bị chặt đầu có ghi tên của tôi, tôi muốn hỏi anh điều này có nghĩa là gì?”
“Làm sao cậu biết cái tên ghi trên bức tượng đó là tên của cậu? Nói không chừng chỉ là trùng tên mà thôi.”
“Trên đó thực sự có viết tên của tôi.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra: “Tôi đã chụp tất cả lại rồi.”
Phản ứng của Giang Minh hoàn toàn khác với dự đoán của Trần Ca, dường như anh ta cũng không biết rằng trong nhà ma có một ngôi nhà cổ, lại càng không biết ngôi miếu và bức tượng làm bằng đất sét tượng trưng cho điều gì, đương nhiên chuyện này cũng có thể là do anh ta diễn trò.
“Có thể là do nhân viên ác ý ghi vào, chúng tôi nhất định sẽ điều tra sự việc mà anh đã phản ánh và đưa ra lời giải thích thỏa đáng.” Câu trả lời của Giang Minh tương đương với việc không trả lời: “Nếu như không còn chuyện gì khác, tôi xin phép vào trước.”
“Chờ đã!”
“Tôi nhất định sẽ xử lý cho anh, nhưng mong anh hãy kiên nhẫn, bây giờ là thời gian làm việc, khu vui chơi Thế Kỷ Mới của anh có thể tương đối nhàn nhã, nhưng bên chúng tôi rất là bận.” Giang Minh chỉ muốn đuổi Trần Ca đi.
“Hãy để lại thông tin liên lạc trước đã, nếu không lần sau tôi có thể sẽ không tìm thấy người phụ trách đâu.” Trần Ca lấy điện thoại di động ra và mở mã QR WeChat.
“Ha ha, anh thật là lắm chuyện.” Giang Minh cũng lấy điện thoại di động ra quét tượng trưng.
Sau khi đồng ý yêu cầu xin làm bạn tốt, Giang Minh lại nhét điện thoại vào túi, anh ta không để ý thấy nụ cười trên miệng Trần Ca, lại càng không phát hiện ra hai bóng ma đang bám vào điện thoại anh ta vào lúc này.
Bình luận