Chương 996: Phần lớn thời gian, tôi là người giảng đạo lý

“Sau khi đứa trẻ thức dậy, cánh cửa biến mất. Nó không nhìn thấy tôi, nhưng dường như nó biết trong phòng còn có một người khác nữa, nó dùng giọng rất nhỏ để gọi ba.” Môn Nam ngồi trên đường cái với Trần Ca, một lớn một nhỏ, hai người nhìn nhau chằm chằm: “Hình như cậu ta còn định nói gì đó nữa, nhưng đáng tiếc chỉ có thể nói ra hai chữ này.”

“Cậu có thể mô tả chi tiết cho tôi nghe về cánh cửa xuất hiện bên cạnh giường của đứa trẻ đó không, có khác gì so với cánh cửa mà cậu đẩy ra không?”

“Rất không chân thực, bất cứ lúc nào cũng có thể biến mất, tơ máu trên cánh cửa cũng rất nhạt, đều tập trung ở một vị trí nhất định, như thể chúng đang chắp nối lại.” Đây cũng là lần đầu tiên Môn Nam nhìn thấy một cánh cửa như vậy: “Thật khó để miêu tả rõ ràng được, tôi đề nghị anh nên tự đến đấy nhìn thử xem.”

“Ở lối vào mỗi hành lang đều được trang bị khóa mật mã, khắp nơi đều được lắp đặt camera, bây giờ mà tôi xách ba lô chạy qua thì chắc chắn se bị phát hiện, nếu tôi hành động hấp tấp, sẽ chỉ rút dây động rừng thôi.”

Sau khi quan sát, Trần Ca nhận thấy các biện pháp bảo vệ cho khu dân cư cao cấp đó đã được áp dụng vô cùng đúng chỗ, anh không thể nào mà lặng yên không tiếng động đi vào nhà đứa trẻ đó được.

“Thay đổi kế hoạch đi.” Trần Ca nhìn điện thoại di động, lúc anh ra khỏi Khu Nội Trú Số Ba đã là 12 giờ 50 phút, lúc này đã là 1 giờ 30 phút sáng.

“Muốn xông vào sao?”

“Không cần, ngày mai chúng ta sẽ trở lại đây khi Giang Minh đi làm.” Trần Ca đứng dậy, đi đến quầy đồ ăn bên cạnh gọi một ít đồ ăn: “Cậu có muốn ăn chút gì không?”

“Không được, ngày mai anh mà đi thì nhớ phải gọi tôi đấy, tôi cũng cảm thấy khá hứng thú với đứa bé đó.”

Sau khi Môn Nam quay lại truyện tranh, Trần Ca đã ăn uống no say rồi bắt taxi đến khu dân cư Giang Nguyên.

Thực ra kế hoạch ban đầu của Trần Ca là đến thôn Hoạt Quan, nhưng đáng tiếc là nếu lúc này mà đi vào núi, chỉ sợ đến khi tìm được thôn Hoạt Quan thì trời cũng đã sáng rồi.

“Sau này có cơ hội thì đến sau vậy, bây giờ mình cần phải đi tìm thêm nhiều thông tin hơn.”

Hơn hai giờ sáng, Trần Ca đi tới khu dân cư Giang Nguyên, anh bước vào hành lang với một ba lô nặng trịch.

Trở lại chốn cũ, cùng một người, nhưng tâm trạng lại hoàn toàn khác nhau.

Trần Ca vẫn chưa quên tất cả những điều đã xảy ra khi thực hiện nhiệm vụ ác mộng lần trước, lần này anh đặc biệt đến đây là để đi qua nơi nhỏ bé hẻo lánh này.

Nhưng có thể là do áo đỏ ở khu dân cư đã sớm bắt chuyện với Trần Ca trước rồi, cho nên cũng không có thứ gì đặc biệt xuất hiện khiến Trần Ca sợ hãi.

“Mình nhớ lần trước chính là ở tầng này, có ai đó liều mạng kéo mình vào nhà.” Trần Ca lấy búa của bác sĩ nát sọ từ ba lô của mình ra, lịch sự gõ cửa ngôi nhà đó lúc 2 giờ 30 phút sáng.

Anh đứng đợi bên ngoài rất lâu mà không thấy ai ra mở cửa, khi anh đang cầm búa của bác sĩ nát sọ háo hức muốn thử đập cửa thì tiếng cười của đứa trẻ vang lên trong hành lang.

“Những người sống ở đây đã dọn đi ngay trong đêm mà anh đến rồi.” Một cậu bé bảy, tám tuổi đang ngồi xổm trên tay vịn cầu thang, bộ quần áo màu đỏ bị thấm ướt, máu tươi không ngừng chảy xuống mắt, đôi mắt sưng vù, trong mắt đầy tròng trắng.

Bất cứ ai nhìn thấy một đứa trẻ như vậy ngồi xổm trong hành lang nhà mình vào ban đêm cũng đều cảm thấy sợ hãi.

“Tôi là một con ma nước, tôi đã bị giết chết trong nước, lang thang rất lâu mới có thể tìm thấy cánh cửa này, thật là may mắn khi có thể trở thành áo đỏ.” Cậu bé nhảy khỏi tay vịn, cậu có mái tóc dài và đôi mắt chỉ có tròng trắng đang nhìn chằm chằm vào Trần Ca: “Thỏa thuận của chúng ta ngày hôm đó là: hai giờ sáng của ba ngày sau, anh sẽ manng người đẩy cửa thật sự tới, bây giờ còn chưa đến ngày thứ ba, sao anh đã đến đây rồi?”

“Tôi đã có manh mối về người đẩy cửa thực sự!” Trần Ca đặt búa của bác sĩ nát sọ xuống và nhấc ba lô lên: “Cánh cửa ở đây không phải do tôi đẩy, chính cái bóng của tôi đẩy nó ra, lúc đó tôi đã kể hết những điều tiêu cực cho nó nghe, nó cũng đã thừa nhận là do không chịu được nên mới đẩy mở cửa ra, nhưng bởi vì nó chỉ là một cái bóng nên cánh cửa vẫn chưa được đẩy ra hoàn toàn.

Trần Ca đang nghiêm túc nói lung tung, anh không hề biết sự thật, chỉ muốn ném tội trạng sang cái bóng trước đã.

“Anh nói cái bóng của anh đẩy cửa?” Áo đỏ quỷ nước bước một nửa bước, ngay sau đó đã xuất hiện trước mặt Trần Ca, mặt áp sát vào Trần Ca: “Chỉ có người đang ở lúc tuyệt vọng nhất mới có thể đẩy được cửa! Anh đang lừa tôi?”

“Đó là sự thật, hiện tại cái bóng đã tách ra thành Minh Thai, và nó muốn được tái sinh thành người!” Trần Ca kể tất cả những điều mình biết về Minh Thai ra, lúc đầu áo đỏ quỷ nước còn không tin, nhưng càng nghe càng thấy Trần Ca không nói dối.

Cuối cùng, khi nó nghe thấy tên của Giả Minh và Bắc Dã, biểu hiện của nó đã thay đổi đáng kể, điều này cũng bị Trần Ca phát hiện.

“Cậu biết Giả Minh cùng Bắc Dã sao?” Theo thông tin do cảnh sát đưa ra, Giả Minh cùng Bắc Dã đã từng xuất hiện ở khu dân cư Giang Nguyên, Trần Ca cảm thấy con áo đỏ quỷ nước với tư cách là chủ nhân của tòa nhà này, nghe tên bọn họ chắc cũng cảm thấy bình thường.

“Tôi không biết họ, nhưng mà...” Áo đỏ quỷ nước chỉ vào cánh cửa bên cạnh Trần Ca: “Trước đây họ đã sống trong căn phòng đó, vào cái đêm mà anh đến, người muốn kéo anh vào phòng và giết chết chính là Giả Minh.”

“Là anh ta? Không thể nào! Rõ ràng tôi cảm giác được kẻ đang ôm tôi rất lạnh lẽo, không giống người sống.”

“Trên người Giả Minh có một linh hồn cực kỳ tà ác, ngày hôm đó chính là anh ta ra tay, tôi cũng không hiểu tại sao anh ta lại coi trọng anh như vậy.”

Áo đỏ quỷ nước không cần thiết phải nói dối, những gì cậu ta nói hoàn toàn là sự thật.

Trần Ca không ngờ lại xảy ra một sự trùng hợp ngẫu nhiên như vậy! Lúc này anh đã có chút hối hận vì đã không dứt khoát mở mắt ra, có điều người càng hối hận hơn cả có lẽ chính là Giả Minh, anh ta hoàn toàn không biết rằng khi đó Trần Ca không mang theo bất kỳ nhân viên nào, còn Trương Nhã thì vẫn đang ngủ say, anh ta đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để giết chết Trần Ca.

Bây giờ nghĩ lại, Trần Ca vẫn cảm thấy đổ mồ hôi lạnh, có chút sợ hãi.

“Tôi đoán giữa hai người có mối quan hệ nào đó, họ đã không giết chết được anh, bọn họ có vẻ sợ anh tìm đến báo thù cho nên đã bỏ chạy ngay trong đêm.”

“Sao cậu không cản bọn họ lại, Minh Thai có thể đang ký sinh trong cơ thể của đứa nhỏ bên cạnh Giả Minh, nếu giết chết Minh Thai, cậu có thể trở thành người đẩy cửa thật sự đấy.” Trần Ca có chút tiếc nuối.

“Làm sao tôi biết anh có lừa dối tôi hay không?” Áo đỏ quỷ nước luôn cảm thấy lần này Trần Ca đến đây, hình như đã trở nên tự tin hơn rất nhiều, lời nói cũng cứng rắn hơn.

“Cánh cửa ở đây đối với tôi không có một chút tác dụng nào, tôi chỉ muốn sống một cuộc sống bình thường của một người bình thường mà thôi.” Trần Ca tính toán thời gian, cảm thấy vẫn còn cơ hội xoay chuyển: “Cậu là chủ nhân của nơi này, ngay cả cái tên của linh hồn tà ác ẩn chứa trong cơ thể bọn họ cậu cũng biết, chắc có lẽ cũng nghe trộm được thông tin gì từ họ đúng không? Tại sao họ lại đến đây?”

“Bọn họ tới đây tìm một cái miếu, ở đây đúng là cũng có một ngôi miếu.” Áo đỏ quỷ nước chuyển động đôi mắt gần như chỉ có tròng trắng, dường như nhớ ra chuyện gì đó, nóng lòng muốn rời đi.

“Miếu thờ đó ở đâu?” Trần Ca thò tay vào ba lô.

“Đây không phải là vấn đề anh nên hỏi, trở về đi, tôi đã nói cho anh rất nhiều chuyện rồi.” Quỷ nước màu đỏ đang chuẩn bị rời đi, trong hành lang đột nhiên vang lên tiếng dòng điện xẹt xẹt, một mùi tanh gay mũi tỏa ra.

“Đừng gấp, tôi cảm thấy cậu còn có thể nói cho tôi biết nhiều chuyện hơn đấy.”

Trần Ca lật giở cuốn truyện tranh, những hình bóng màu đỏ như máu lần lượt hiện ra: “Bây giờ cậu đã biết tại sao Giả Minh lại bỏ trốn trong đêm ngay sau khi nhìn thấy tôi không? Nhưng mà cậu yên tâm, phần lớn thời gian tôi chỉ là người giảng đạo lý thôi.”

Chương 996vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnHệ Thống Nhà Ma– một bộ truyện thuộc thể loạiKinh dịđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...