Khu Nội Trú Số Ba là một bước ngoặt lớn đối với Trần Ca, trước đây anh luôn luôn mù quáng chạy trốn, nơi này là lần đầu tiên anh thử cố gắng chống cự, sau đó mới chợt phát hiện ra, thì ra "người xấu" cũng không phải là không hề biết sợ.
Trở lại nơi bắt đầu giấc mơ, Trần Ca trèo qua bức tường bệnh viện, tìm ra vị trí của cánh cửa.
Vì đã bỏ lỡ khoảng thời gian 12 giờ đêm, nên Trần Ca chỉ có thể mở cửa bằng phương pháp của anh.
Thực ra anh vẫn luôn muốn thử nghiệm một thứ gì đó từ lâu rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội mà thôi.
Xung quanh “cánh cửa” vẫn còn vô số bí ẩn chưa có lời giải, rất nhiều người đẩy cửa còn có kiến thức nửa vời về cánh cửa mà mình đẩy ra, huống chi là một người bình thường như Trần Ca.
Gọi Hứa Âm và đôi giày cao gót màu đỏ ra, Trần Ca thay phiên nhau sử dụng tơ máu và lời nguyền, nhưng cánh cửa vẫn không thay đổi gì.
Sau đó anh lại gọi Mùi Hôi Thối và nữ quỷ không đầu, số lượng áo đỏ ngày càng nhiều, gió lạnh thổi khắp bốn phía, vô số tơ máu lan ra khắp vách tường, giống như muốn sơn toàn bộ hành lang thành màu đỏ như máu.
Mấy áo đỏ đang dùng năng lực của riêng mình để chống lại cánh cửa, nhưng thật sự không thể mở được, Trần Ca cầm lấy cuốn truyện tranh, đang định thả thêm áo đỏ ra thì cánh cửa đột nhiên rung lên mà không hề báo trước.
Máu rỉ ra từ cánh cửa, trong căn phòng vốn không có một bóng người đột nhiên vang lên tiếng bước chân.
“Cuối cùng cũng có phản ứng, người đang đến là Môn Nam sao?”
Tiếng bước chân đến gần, khi máu tươi phủ kín cánh cửa đó, ván cửa bị mở ra, một đứa trẻ mặc đồ đỏ, chỉ cao hơn đầu gối Trần Ca một chút đang đứng sát bên cạnh cánh cửa, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài.
“Môn Nam, đã lâu không...”
“Rầm!”
Cánh cửa đỏ như máu bị đóng lại ngay lập tức, Trần Ca thậm chí còn chưa kịp phản ứng.
Vài giây sau, cửa lại bị mở ra, ánh mắt Môn Nam quét qua đống áo đỏ đang đứng ngoài cửa, giơ bàn tay nho nhỏ lên tát vào má mình một cái.
Vừa mở cửa đã thấy mấy áo đỏ đứng ngoài cửa trao cho mình sự ấm áp, không có cơn ác mộng nào chân thật hơn cái này.
“Rầm!”
Cánh cửa lại bị đóng lại, vết máu trên tấm cửa nhanh chóng biến mất.
“Môn Nam, anh Nam, lần này tôi tới đây là có chuyện quan trọng, Minh Thai tách ra khỏi cơ thể cái bóng sắp sống lại, nó điên cuồng, và mang tâm thế báo thù rất mạnh.” Trần Ca đập vào cánh cửa màu đỏ: “Tình huống bây giờ rất nguy cấp, cậu mở cửa ra trước đã.”
Vài giây sau, cánh cửa màu đỏ lại được mở ra một khe nhỏ, Môn Nam ghé người vào khe cửa, lén nhìn ra ngoài: “Mấy người tới đây để giết người diệt khẩu sao?”
“Làm sao cậu có thể nghĩ như vậy được chứ? Hai người chúng ta đã cùng vào sinh ra tử, cũng coi như là có duyên phận, tôi nhất định sẽ không hại cậu đâu.”
Cánh cửa máu từ từ mở ra, ánh mắt Môn Nam vẫn cứ lưỡng lự rơi trên người mấy áo đỏ xung quanh.
Cậu có hơi sợ, cái loại cảm giác đó cứ như một cậu học sinh tiểu học mới vào lớp một bị mấy đàn anh xã hội đen xăm trổ đầy mình vây quanh vậy.
“Tôi biết sự tồn tại của Minh Thai, trước đây tôi từng nghe những người từ Hiệp hội kể chuyện lạ nói rằng thứ đó rất đáng sợ, có lẽ chỉ cần nhìn mình một cái là cũng sẽ chết.” Môn Nam khẽ ngoắc tay với Trần Ca: “Tôi thực sự không thể giúp được anh cái gì đâu, hẹn gặp lại, bây giờ tôi phải đi sửa cửa sổ rồi. Tôi không biết gần đây trong thành phố màu đỏ đã xảy ra chuyện gì, số lượng sương mù máu đã tăng vọt, tôi phải sửa lại cửa sổ trước khi thảm họa xảy ra.”
“Môn Nam, cậu cũng đừng quá khiêm tốn, nếu luận về thực lực, cậu quả thực kém so với những áo đỏ khác, nhưng có lẽ là bởi vì cậu quá yếu ớt, cho nên cậu đã giữ lại được hoàn lý trí của một con người, đây chính là điều quan trọng nhất.” Trần Ca ngồi xổm trước mặt Môn Nam: “Cậu có thể thoải mái giao tiếp với tôi, trí tuệ của cậu cũng vượt xa người thường, nếu như thực sự có chuyện ngoài ý muốn, một mình cậu cũng có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn nhất.”
Môn Nam yếu nhất trong số các áo đỏ, nhưng cậu bé lại có một lợi thế mà hầu hết áo đỏ khác không có được, cậu bé giữ lại được lý trí và không bị ảnh hưởng bởi những cảm xúc tiêu cực.
“Không có người đẩy cửa nào lại chỉ lo cho thân mình được, nếu thực sự không có cách nào ngăn được Minh Thai, chắc chắn sẽ có một ngày nó tìm tới cửa. Cậu còn nhớ những ngày bị Hiệp hội kể chuyện lạ giam cầm không? Minh Thai còn tàn nhẫn hơn hơn họ nhiều.”
Loay hoay hơn mười phút, cuối cùng Môn Nam cũng đồng ý: “Thôi được rồi, tôi sẽ giúp anh một lần cuối cùng.”
“Khi nào giết được Minh Thai, tôi sẽ lập tức đưa cậu trở về.” Trần Ca mở truyện tranh ra, lý do anh coi trọng Môn Nam như vậy thực ra là để hoàn thành một kế hoạch.
Một kế hoạch có thể được tiến hành bình thường ngay cả khi anh bị mất đi ý thức và cận kề với cái chết.
“Quyết định vậy nhé, nếu như anh dám lừa tôi, tôi thật sự làm quỷ cũng sẽ không tha cho anh đâu.” Sau khi đóng cánh cửa ở Khu Nội Trú Số Ba, Môn Nam không kháng cự nữa, bị đưa vào truyện tranh.
“Đứa nhỏ này chỉ biết nói mấy lời chua ngoa thôi, nhưng trái tim lại mềm như đậu phụ.” Trần Ca thu tất cả áo đỏ bên người vào, chỉ để lại mỗi Hứa Âm.
Hai người đứng trong hành lang trống trải một lúc, Trần Ca lấy máy cát sét từ trong ba lô ra: “Hứa Âm, nếu như có một đêm nào đó anh không tìm được tôi, anh tuyệt đối không được làm ra chuyện gì kích động. Anh có thể đi hỏi Môn Nam, cậu bé thực ra là một lệ quỷ vô cùng thông minh, cậu bé sẽ giúp anh đưa lựa chọn đúng đắn, hiểu không?”
Trong mắt hiện lên một tia u sầu không thể hóa giải được, Hứa Âm nhẹ nhàng gật đầu.
“Đi thôi, chúng ta đến nơi tiếp theo.” Thu Hứa Âm vào, Trần Ca rời khỏi Khu Nội Trú Số Ba, anh cũng không đi về nghỉ ngơi, mà lạ trực tiếp bắt taxi đến khu dân cư nơi Giang Minh sinh sống.
“Sau đêm nay, cũng chỉ còn có bảy đêm nữa, nghĩ như vậy thì cảm giác thời gian trôi thật nhanh.”
Giang Minh sống trong một khu dân cư cao cấp ở trung tâm Hàm Giang, theo lời nhân viên của khu vui chơi Tương Lai Ảo nói, ngôi nhà này thuộc về Giang Minh, bên trong chỉ có anh ta và đứa trẻ đó sinh sống.
Xe taxi dừng ở cổng khu dân cư, cổng chính của khu dân cư đóng chặt, bảo vệ đang lén nghịch điện thoại di động.
Muốn đi vào trong từ cửa chính là rất khó, sau khi xuống xe, Trần Ca trực tiếp xách ba lô đi đến bên cạnh khu dân cư, trực tiếp ngồi ở đường lớn gọi Môn Nam ra.
“Tầng ba và bốn của tòa nhà A, cậu hãy đi vào trước nhìn một chút, đối tượng là một đứa trẻ tầm tuổi cậu, nó bị điếc, có tên là Giang Minh, hình như là một trong chín đứa trẻ được Minh Thai chọn.” Nhiệm vụ có độ khó cao như này chỉ có thể giao cho Môn Nam làm thôi, đầu óc cậu bé linh hoạt, lại là áo đỏ, có thể tùy tiện di chuyển vào ban đêm mà không cần bất kỳ vật ký thác nào, cũng đủ mạnh để đối phó với những điều nguy hiểm.
“Một mình tôi đi sao? Nếu Minh Thai thực sự ở trên người cậu ta, không phải là tôi chết chắc sao?" Môn Nam lắc đầu như cái trống lắc.
“Minh Thai sẽ thức dậy sau tám đêm nữa, tôi chỉ muốn cậu đi xác định một chút, xem có điều gì bất thường ở nơi đứa trẻ đó đang sống không thôi.” Trần Ca lặng lẽ chỉ vào camera bên cạnh khu dân cư: “Bên trái là góc chết của camera, nếu cậu phát hiện ra điều gì quan trọng, tôi sẽ lao đến ngay lập tức.”
“Tôi nghi ngờ anh đang lừa tôi.” Môn Nam “hùng hùng hổ hổ” đi vào khu dân cư, trong khi Trần Ca đang sử dụng Âm Đồng nhìn chằm chằm cậu bé.
Mười mấy phút sau, Môn Nam, người vốn đã biến mất khỏi tầm mắt của Trần Ca lại nhiên xuất hiện, bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt, tơ máu trên quần áo bò lộn xộn.
“Cậu đã ra tay với bọn họ sao? Trong nhà đó có lệ quỷ?”
“Không có lệ quỷ.” Vẻ khiếp sợ trong mắt Môn Nam vẫn còn chưa tiêu tan, cậu bé ngẩng đầu nhìn Trần Ca: “Nhưng trong nhà đó có một cánh cửa như ẩn như hiện, ở ngay cạnh giường của đứa trẻ đó.”
“Cạnh giường đứa trẻ đó có một cánh cửa?”
“Đúng, dường như có thứ gì đó đang phát ra từ cánh cửa đó!” Môn Nam cảm thấy không hiểu nổi: “Khi tôi đến gần, cánh cửa vốn đang đóng lại rung lên kịch liệt, nhưng sau đó lại xảy ra một chuyện càng kỳ lạ hơn, cậu bé vốn đang ngủ say lại đột nhiên thức dậy! Không phải anh nói cậu ta bị điếc sao?”
“Cho dù thính giác của cậu bé bình thường, thì cậu cho rằng người bình thường có thể nghe thấy âm thanh từ cánh cửa sao?” Trần Ca cũng có chút kinh ngạc.
Bình luận