Vật ký thác của ma điện thoại Đồng Đồng chính là điện thoại di động, cậu ta cũng là lệ quỷ duy nhất có thể giao tiếp ở khoảng cách xa.
Trước đây Hàn Bảo Bối của Hiệp hội kể chuyện lạ đã sử dụng đặc điểm của ma điện thoại này để sử dụng Cao Nhữ Tuyết làm mồi nhử, lừa Trần Ca ra khỏi ngôi nhà ma.
Tuy nhiên, ma điện thoại cũng có một khuyết điểm là có cơ thể vô cùng yếu đuối, nếu sử dụng năng lực vào ban ngày sẽ gây tổn thương cơ thể, hơn nữa cũng có hạn chế rất lớn, ví dụ như không thể sử dụng năng lực được ở những nơi quá đông người, lại càng không được sử dụng được ở những nơi bị ánh sáng mặt trời chiếu vào.
Trần Ca cũng đã lo lắng đến tình huống này, vì vậy tối qua anh đã làm một thí nghiệm, anh yêu cầu Môn Nam và ma điện thoại Đồng Đồng ký thác vào cùng một điện thoại di động.
Được áo đỏ che chở, ma điện thoại sẽ không bị ảnh hưởng quá nhiều kể cả vào ban ngày.
Chỉ cần Môn Nam không có vấn đề gì, cậu ta hoàn toàn có thể sử dụng năng lực gấp nhiều lần, chỉ là tiêu hao thể lực hơi nhiều so với ban đêm thôi.
Có áo đỏ bảo vệ, Trần Ca cũng không cần lo lắng quá nhiều về sự an toàn của ma điện thoại, thậm chí nếu bị phát hiện, Môn Nam cũng có thể mang ma điện thoại đi trốn thoát cùng.
Bên trong khu vui chơi Tương Lai Ảo có nhiều người như vậy, chỉ cần tùy tiện tìm một cái điện thoại di động là có thể trốn tạm rồi.
Giang Minh còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, anh ta hoàn toàn không coi Trần Ca ra cái gì.
Nhìn Giang Minh rời đi, Trần Ca cất điện thoại di động đi, trước đó ma điện thoại và Môn Nam vẫn luôn trốn trên điện thoại di động của anh: “Hi vọng bọn họ có thể nghe được một chút thông tin hữu ích.”
Giang Cửu có thể lăn lộn lên đến vị trí này, chắc chắn ông ta cũng là một con cáo già, rất khó tìm ra sơ hở trên người ông ta, cho nên chỉ có thể bắt đầu ra tay từ những người bên cạnh mà thôi.
Thám thính tin tức chính là một phần trong kế hoạch của Trần Ca, anh bảo ma điện thoại và Môn Nam theo dõi Giang Minh còn có một ý nghĩa quan trọng khác, đợi đến khi bầu trời tối đen, anh sẽ sử dụng cái cách mà Hiệp hội kể chuyện lạ áp dụng lên người anh cho Giang Minh.
Sau khi giải quyết các vấn đề ở đây, Trần Ca lại bắt một chiếc taxi chạy không ngừng nghỉ đến trường học phục hồi chức năng ở ngoại ô phía Tây.
Trước khi đi đến cổng trường, trước tiên anh tìm một góc, mở cuốn truyện tranh và trao đổi với áo đỏ quỷ nước vài câu.
“Đợi lát nữa khi tôi đi vào trong trường học, nếu cậu thấy đứa trẻ đó, nhớ phải nhắc nhở tôi.”
Lang thang ở cổng trường một lúc, trước khi Trần Ca bước vào, một người phụ nữ trẻ chừng hai mươi tuổi đã chủ động bước tới.
“Xin chào, tôi có thể giúp gì cho anh không?”
Trần Ca nhìn vào bên trong trường học, một số trẻ em đang chơi trên sân, anh muốn nói lại thôi, sau khi nhẫn nhịn một lúc lâu, cuối cùng cũng nói: “Gia đình họ hàng của tôi có xảy ra một chút chuyện, con của anh ấy bị đưa đến cô nhi viện, đứa trẻ chưa bao giờ nói chuyện với người khác, từ chối giao tiếp, bây giờ tình hình ngày càng trở nên tồi tệ hơn, tôi lo rằng nếu cứ tiếp tục như vậy thì cuộc đời của nó sẽ bị hủy hoại mất, cho nên tôi muốn đưa cháu ra khỏi cô nhi viện và gửi nó đến trường học này.”
“Trường chúng tôi nhận những học sinh thiểu năng trí tuệ, tự kỷ, bại não và một số bệnh nặng khác, nếu như phù hợp với điều kiện đó thì anh hoàn toàn có thể đưa cháu đến đây.” Cô gái trẻ rất hiền lành: “Nhưng mà trường học của chúng tôi là trường tư nhân, và học phí có thể hơi đắt một chút, nhưng anh có thể yên tâm, chúng tôi sẽ xây dựng và thực hiện một kế hoạch giáo dục riêng cho từng đứa trẻ.”
“Học phí có hơi đắt sao?” Trần Ca mím môi dưới, hai tay đan vào nhau, suy nghĩ hồi lâu mới trả lời: “Tôi có thể vào xem bình thường học sinh trong này lên lớp như thế nào được không?”
Trong sân chơi, giáo viên đang chơi trò chơi với một số học sinh, tất cả đều là những trò chơi rất đơn giản và lặp đi lặp lại, chủ yếu là để bọn trẻ tham gia.
Đi qua sân chơi là đến tòa nhà dạy học, trên tường có in dòng chữ: “Xin thề lấy giáo dục làm gốc”, lớp học nhiều ánh sáng, cho dù là buổi sáng hay buổi chiều cùng đều vô cùng sáng sủa, trông rất sạch sẽ và ngăn nắp.
“Trường của chúng tôi giáo dục dựa theo ba khía cạnh phát triển trí tuệ, thích ứng với xã hội và thực tế cuộc sống, trường học cung cấp mười hai khóa học cho các học sinh khác nhau.” Nữ giáo viên kiên nhẫn giải thích với Trần Ca và Trần Ca cũng rất nghiêm túc lắng nghe.
Ban đầu anh đến đây chỉ để tìm kiếm đứa trẻ được Minh Thai lựa chọn, nhưng khi thực sự bước vào nơi này, anh đột nhiên cảm thấy xúc động.
Thế giới này vốn không công bằng với bọn trẻ đó, nhưng cho dù như vậy, bọn chúng vẫn cứ nỗ lực phát triển.
Những nụ cười trong ánh nắng là rất đẹp, Trần Ca nhìn bọn trẻ trong lớp: “Minh Thai sẽ nằm trong số chúng sao?”
Sau khi đi qua hai lớp học, đến khi đến lớp học cuối cùng, tay đang cầm ba lô của Trần Ca bỗng thấy ướt át.
Anh cúi đầu nhìn xuống, lòng bàn tay dính đầy máu tươi.
“Đứa nhỏ đó ở đây sao?”
Trong lúc không ai để ý, Trần Ca vội vàng lau sạch tay, không ngờ lời nhắc nhở của áo đỏ quỷ nước lại nổi bật như vậy.
“Tôi có thể vào xem một chút được không?” Trần Ca nhìn lướt qua lớp học, chỉ tay về phòng học ở cuối hành lang, những đứa trẻ khác đều vây quanh giáo viên, chỉ có duy nhất một đứa trẻ đang cầm cặp đứng một mình bên bức tường: “Đứa trẻ đó bị làm sao vậy?”
Thấy Trần Ca bước vào, giáo viên đang đứng lớp chủ động giải đáp nghi ngờ của anh: “Ngô Thanh đánh bạn cùng lớp nên bị phạt đứng, chúng tôi phải hình thành cho các em một quan niệm đúng đắn ngay từ nhỏ, đó là nếu các em làm điều gì đó sai trái, thì các em sẽ phải nhận một kết quả xấu.”
“Tên cậu bé là Ngô Thanh?” Trần Ca bước đến bên cậu bé, khi anh dừng lại bên cạnh cậu bé, tay vẫn đang xách ba lô lại bắt đầu chảy máu, dọa Trần Ca sợ đến mức nhanh chóng đặt tay lên trước ngực.
Cả giáo viên và học sinh đứng phía sau đều không nhìn thấy, nhưng cậu bé đứng trước mặt anh lại có thể nhìn thấy rõ ràng.
“Xem ra chính là em.” Trần Ca lau máu trên lòng bàn tay, ngồi xổm trước mặt cậu bé, nữ giáo viên cũng đi tới.
“Đứa trẻ này chưa bao giờ nói được một câu hoàn chỉnh kể từ khi nó được sinh ra, cậu bé đặc biệt ghét ở cùng với người khác và không chịu giao tiếp.” Nữ giáo viên ra hiệu cho Trần Ca đừng lại gần đứa trẻ: “Cha của Ngô Thanh là một ca sĩ đường phố, thực ra người đó cũng khá tốt. Lúc đầu anh ta nghĩ đứa trẻ không biết nói là vì mình đặt cho đứa trẻ một cái tên xấu, tên đầu tiên mà anh ta đặt cho cậu bé là Ngô Hữu Thanh (Ngô nói được), sau lại đổi thành Ngô Bất Thanh (Ngô không nói được), sự phủ định của phủ định sẽ ra khẳng định, nhưng sau khi đổi một hồi, cuối cùng vẫn đặt cho cậu bé là Ngô Thanh.”
“Tình huống của Ngô Thanh rất giống với đứa trẻ của người thân của tôi, tôi có thể nói chuyện với cậu bé một chút không?”
“Tôi e là không được, chúng tôi có trách nhiệm với bọn trẻ, chẳng may một câu nói vô tình của anh có thể chạm đến điểm yếu trong lòng của chúng.”
“Vậy tôi có thể nói chuyện với gia đình họ được không? Dù gì thì chúng tôi cũng coi như là đồng bệnh tương liên (Ở cùng hoàn cảnh thì thông cảm với nhau).”
“Tôi hiểu.” Nữ giáo viên cho Trần Ca số điện thoại của cha Ngô Thanh, hai bên trò chuyện một lúc rồi Trần Ca mới rời đi.
Bước ra khỏi cổng trường, Trần Ca gọi trực tiếp cho cha của Ngô Thanh, nhưng không có ai trả lời.
“Bây giờ mình đã xác định được một vài đứa trẻ, một đứa thì bị mất trí nhớ, một đứa thì bị điếc, còn đứa còn lại thì không nói được, ngoại trừ mình ra thì mỗi người đều bị mất một thứ rất quan trong.” Trần Ca đứng bên đường, nhìn xe cộ qua lại: “Nghĩ theo cách như như vậy, nếu như mình cũng là một trong số chín đứa trẻ đó, thì đáng lẽ mình cũng đã đánh mất một thứ gì đó rất quan trọng, nhưng vấn đề đặt ra là mình đang thiếu thứ gì? Chẳng lẽ chính là việc mình bị mất cái bóng của chính mình sao?”
Bình luận