“Đừng đứng trong hành lang nữa! Chạy mau!”
Những hình chiếu khác Trần Ca thậm chí còn không buồn nhìn, nhưng hình chiếu con nhện này thực sự rất đáng sợ, Trần Ca cũng không muốn tiếp xúc thân mật với nó.
Những du khách khác nhìn thấy con nhện bò ra khỏi phòng, nỗi sợ hãi tích tụ từ lâu ngay lập tức bùng cháy, toàn bộ khung cảnh chỉ toàn là tiếng la hét của bọn họ. Một số người thậm chí còn bị dọa sợ đến ngây người, đứng ngây người trong hành lang.
“Vào phòng, trốn vào trong phòng đi!”
Cũng không quan tâm là nó có ích hay không, Trần Ca trốn trong phòng ngủ thứ ba trước, sau đó cảnh sát và cô gái tên Tiểu Linh theo sát phía sau.
“Đóng cửa!”
Cửa không thể khóa được nên Trần Ca và cảnh sát đành đứng dựa lưng vào cửa.
Hành lang dần trở nên yên tĩnh, tất cả du khách đều trốn trong phòng.
“Có lẽ đó chỉ là một hình chiếu, nếu nhệt thật bò qua thì sẽ phát ra âm thanh, trên tường cũng sẽ lưu lai những dấu vết.” Trần Ca ra hiệu cho cảnh sát canh cửa căn phòng, còn anh thì nhìn vào bàn thờ ở giữa phòng.
“Vừa nãy đứa nhỏ chạy vào căn phòng này.” Trần Ca chắc chắn đứa nhỏ không phải là hình chiếu, có lẽ nó chỉ là một chấp niệm: “Chấp niệm nhất định phải bám vào một thứ gì đó, cho dù là ở nơi có âm khí nặng nề thì cũng không thể rời xa vật đó trong một thời gian dài được.”
Cúi người xuống, Trần Ca nhìn vào đống đồ chơi chất đống dưới bàn thờ: “Đứa nhỏ đó bám vào đồ chơi sao?”
Anh kiểm tra cẩn thận từng món đồ chơi một, anh cho từng món đồ chơi vào ba lô, sau đó lại lấy ra.
Toàn bộ quá trình đều không phát hiện ra điều gì bất thường, phương pháp phát hiện của anh rất đặc biệt và cũng rất hiệu quả, nếu có chấp niệm bám vào đồ chơi thì chắc chắn nó sẽ rất sợ.
“Không phải ở trong đồ chơi, nó sẽ ở đâu được chứ?” Trần Ca dời mắt, nhìn về phía bức ảnh đen trắng trên bàn thờ.
Khung ảnh này vốn là đã rơi xuống đất, nhưng lúc trước anh đi vào phòng thì đã đặt lại nó lên trên bàn thờ.
Ông lão trong khung ảnh quay lưng về phía Trần Ca, sau khi nhìn một hồi lâu, ông ta khiến người nhìn có cảm giác mình sẽ quay lại bất cứ lúc nào.
“Những bức ảnh rất dễ bị chấp niệm cùng lệ quỷ xem là vật để ký thác, mấu chốt là bức ảnh đen trắng này là của một ông lão đã chết...” Ngay khi Trần Ca nói xong, anh nhìn thấy đầu của một đứa trẻ thò ra bên cạnh ông lão, sau đó lại bị bàn tay của ông lão kéo về.
Mọi thứ đều diễn ra rất nhanh, giống như là ảo giác vậy.
Nhìn chằm chằm vào bức ảnh, đồng tử của Trần Ca thu nhỏ lại: “Hình như mình đã hiểu tại sao bức ảnh của ông lão lại như thế này rồi?”
Trong bức ảnh đen trắng này có cất giấu hai chấp niệm, một cái chính là ông lão, còn cái thứ hai là đứa trẻ, ông lão xoay người lại với người nhìn, thực ra là đang bảo vệ đứa trẻ đó, còn đứa trẻ thì đang núp trong lòng ông lão!
“Đứa cháu trai mở cửa miếu thờ ra, để tránh cho nó không bị con quái vật bên trong bắt đi, ông lão đã qua đời vào ngày đó vẫn luôn bảo vệ nó.” Trần Ca cầm lấy khung ảnh, đi đến góc phòng, anh nhẹ giọng nói với bức ảnh: “Tại sao hai người lại chạy đến nhà ma này vậy?”
Câu chuyện trong video là kịch bản do máy tính trung tâm viết, nhưng ông lão và đứa cháu nhỏ lại là những con ma thực sự!
Mặc dù bọn họ trông rất yếu ớt, và một áo đỏ bất kỳ đều có thể giết chết bọn họ, nhưng sự hiện diện của bọn họ ở đây có thể giải quyết rất nhiều vấn đề.
“Tôi có quy tắc của riêng mình, hãy nói cho tôi biết sự thật, tôi hứa sau này sẽ bảo vệ cho hai người an toàn.” Trần Ca nhìn chằm chằm vào bức ảnh, nhưng bức ảnh đen trắng không có bất thường gì.
“Anh đang nhìn cái gì vậy? Có phải bức ảnh này có vấn đề gì không?" Tiểu Linh, cô gái vừa bị dọa đến thảm hại đi tới, lúc trước cô ta đã muốn rời đi, nhưng lại bị một người phụ nữ khác ngăn cản, bây giờ cô ta đang có tình trạng rất tệ.
“Nhìn qua thì đúng là rất kỳ lạ, làm gì có ai khi chụp ảnh lại quay lưng lại với máy ảnh được?” Giọng nói của Trần Ca trở lại bình thường.
“Bức ảnh này hình như không phải là đạo cụ của nhà ma, nó là một trong những đồ vật cũ được người phụ trách mua lại từ vùng ngoại ô phía Đông.” Nữ sinh dựa vào tường, sắc mặt rất kém cỏi: “Anh vẫn nên đặt thứ đó xuống đi, tôi nghe nói rằng vật này là điềm xấu.
”
Tiểu Linh vẫn luôn ôm lấy cánh tay của mình, cô ta đã từ bỏ rồi, bây giờ chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này.
“Quả nhiên.” Trần Ca liếc nhìn Tiểu Linh: “Tại sao cô cứ ôm cánh tay của mình vậy?”
“Nói ra thì có thể anh sẽ không tin, lúc nãy khi tôi mở cánh tủ đó ra, tôi đã nhìn thấy một người đang trốn bên trong, người này đã kéo tôi vào căn phòng bí mật được bao phủ bởi giấy bùa đó.” Tiểu Linh buông tay ra, lúc này Trần Ca mới nhìn thấy một dấu tay đẫm máu trên cánh tay cô ta.
“Chắc đó là một nhân viên nhà ma...”
“Đó không phải là diễn viên, thực sự...” Tiểu Linh giống như là bị kích thích, liều mạng xoa xoa cánh tay: “Mấy người không nhìn thấy, cho nên mấy người mới nghĩ là không sao đâu! Tôi chắc chắn người đó không phải là diễn viên trong ma, anh ta thực sự rất kinh khủng! Chết tiệt! Sao vết máu này không lau được?”
Cánh tay cũng bị chà đến đỏ bừng, nhưng dấu tay đẫm máu vẫn còn, thậm chí màu sắc còn trở nên đậm hơn.
“Đừng có chà nữa, thứ đó không thể hết được đâu.” Trần Ca nhìn chằm chằm Tiểu Linh: “Hình như cô biết rất rõ nhà ma, cô đã từng đến thăm nhà ma này rồi sao?”
Tiểu Linh cầm lấy cánh tay, liếc nhìn cảnh sát đang đứng chặn cửa, không nói gì.
“Hay là người thân, bạn bè của cô đang làm việc ở đây, cô có nghe được chút thông tin từ họ?" Trần Ca thậm chí còn nghĩ ra lý do cho đối phương: “Livestream của tôi còn chưa mở khóa, trong phòng này cũng không có camera giám sát, cho nên cô có nói với tôi cái gì thì người khác cũng sẽ không biết. Hãy suy nghĩ kỹ đi, người có thể giúp cô bây giờ chỉ có tôi.”
Tiểu Linh cuối cùng cũng bị Trần Ca thuyết phục, cô ta che đầu của mình: “Tôi đã nói rồi, chuyện này nhất định sẽ xảy ra.”
“Chuyện gì xảy ra?”
“Tôi có một người bạn phụ trách đạo cụ ở nhà ma này, và cô ấy có biết một số thông tin bên trong. Khi nhà ma được phê duyệt, ban quản lý cấp cao của khu vui chơi đã có những ý kiến khác nhau, một số cảm thấy rằng nhà ma là không cần thiết chút nào, cũng có người cảm thấy rằng nó không có chút giá trị sử dụng nào với khu vui chơi. Sau đó, vất vả lắm mới có thể được xây dựng nhà ma thì bọn họ lại xảy ra bất đồng, một số người cảm thấy rằng không cần phải xây một nhà ma thực, cứ trực tiếp sử dụng hình chiếu 3D là được, nhưng một nhóm khác thì lại khăng khăng muốn khôi phục cảm giác thực tế, họ cũng tìm thấy nhiều đồ vật trong truyền thuyết dân gian khác nhau từ các vùng ngoại ô phía Đông.”
“Những đồ vật cũ này đã ở đây khi nhà ma chưa được xây dựng hoàn chỉnh sao?” Trần Ca luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn, cách làm của một số người trong khu vui chơi Tương Lai Ảo giống như thể họ đang cố tình xây dựng một nhà ma để đặt những đồ vật cũ này vào vậy.
Liệu có vấn đề gì xảy ra với người phụ trách khu vui chơi Tương Lai Ảo này không?
Trần Ca đã đối mặt với cái bóng ở ngoại ô phía Đông, tên kia vừa đê tiện lại trơ tráo, vì để đạt được mục tiêu của mình mà không từ thủ đoạn, mà cái bóng phụ trách thị trấn Lệ Loan cũng chỉ là một trong những kẻ lót đường cho Minh Thai.
“Thay vì nói rằng các đồ vật cũ được dùng để trang trí cho nhà ma, tốt hơn là nên nói rằng một số cảnh trong nhà ma thực sự được thiết kế riêng cho những đồ vật cũ đó. Nhà thiết kế tạo ra kịch bản thông qua cơ sở dữ liệu của máy tính trung tâm, và kịch bản đó đã bao hàm những đồ vật cũ này, kết hợp những thứ đó với toàn cảnh một cách hoàn hảo.”
Tiểu Linh nói ra sự lo lắng của mình: “Bọn họ chuyển thể những câu chuyện kỳ lạ có thật thành một cảnh, và đưa những đồ vật không rõ nguồn gốc trong câu chuyện kỳ lạ vào nhà ma. Có đôi khi bạn tôi phải tăng ca đến đêm khuya, cô ấy thường nghe thấy những giọng nói kỳ lạ phát ra từ trong cảnh vào ban đêm, cô ấy đã phản ánh điều này với lãnh đạo, nhưng lãnh đạo lại nói rằng như vậy chẳng phải là sẽ hấp dẫn du khách đến tham quan hơn sao?”
“Khụ khụ!” Tiểu Linh đang nói đến điểm mấu chốt thì cảnh sát đang đứng chặn cửa đột nhiên ho khan một tiếng, Tiểu Linh lập tức ngậm miệng lại.
“Cô đừng sợ, để tôi hỏi cô một vấn đề cuối cùng.” Trần Ca nhìn vào mắt Tiểu Linh: “Cảnh tượng này có đồ vật cũ nào được mang từ ngoại ô phía Đông về không?”
“Hai bức ảnh đen trắng, một chiếc chuông gió, và cái miếu thờ lúc nãy.”
Bình luận