Mặc dù chỉ có một số phòng trong ngôi nhà cổ Nhật Bản này nhưng lại khiến cho người khác cảm giác như mê cung, một số phòng được kết nối với nhau và dường như được ngăn cách bằng vách ngăn ở giữa, thực tế thì vách ngăn là cửa gỗ có thể đẩy và kéo được.
Cách bài trí của tất cả căn phòng đều rất kỳ lạ, năm phòng ngủ tương ứng với năm cơ quan nội tạng của cơ thể con người, Trần Ca còn tìm thấy những mẩu kinh văn trong mỗi phòng ngủ.
Mặc dù tổng thể tòa nhà được xây theo phong cách Nhật Bản nhưng các mẩu kinh văn này lại được viết bằng chữ Hán truyền thống, hầu hết là các ký tự không phổ biến, Trần Ca chỉ nhìn ra được Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ.
“Năm phòng ngủ, năm nội tạng trong cơ thể con người, ngũ hành...” Tiếng chuông gió vang lên bên tai, Trần Ca quay đầu nhìn lại, anh vẫn luôn tò mò không biết chiếc chuông gió này đến từ đâu, đây đã là lần thứ hai anh nghe thấy tiếng này rồi.
“Cậu có để ý ngôi nhà này trông giống như một người đàn ông đang nằm trên mặt đất không?” Bây giờ cảnh sát có thái độ rất tốt với Trần Ca, anh ta giống như một người bám đuôi, luôn đuổi theo Trần Ca, Trần Ca đi đâu anh ta liền chạy đến đấy.
“Người?”
“Đúng vậy, căn phòng chúng ta bước vào là đầu của một người, hai phòng trái phải là cánh tay của một người, bên dưới là chân, và lối đi ở giữa là thân thể của người nó. Phòng thờ nằm ở cuối hành lang, như thể bị ai đó bị giẫm lên chân vậy.” Lời nói của cảnh sát đã cho Trần Ca một chút gợi ý.
“Nếu so sánh toàn bộ tòa nhà với một người, thì cách bố trí của tòa nhà giống như một miếu thờ trấn trụ người sống vậy.”
“Người đàn ông giẫm lên thần?" Một tia sáng lóe lên trong mắt cảnh sát, anh ta hét lên với Trần Ca: “Tôi hiểu rồi! Người đó đã giẫm lên vị thần! Đó là lý do tại sao một đôi giày cao gót màu đỏ lại xuất hiện trong điện thờ!”
Nửa đầu toàn bộ suy luận thì vẫn ổn, nhưng phía sau thì hoàn toàn đi lệch hướng rồi, Trần Ca muốn nhắc nhở đối phương, nhưng cảnh sát đang rất phấn khỏi, lớn tiếng nói phát hiện của mình cho những du khách còn lại.
Trong khi những du khách khác đang bàn luận sôi nổi, Trần Ca lặng lẽ đứng ngoài hành lang: “Chủ đề của căn phòng này là một lời nguyền rủa, và lời nguyền cũng đó cũng có thể là một vòng luân hồi, bắt đầu lây lan từ ác ý của người đầu tiên, nếu muốn qua cửa thì trước tiên phải biết được ở chỗ này đã từng xảy ra chuyện gì?”
“Chúng ta tìm thấy video trong phòng ngủ đầu tiên, nó ghi lại cảnh bảy thanh niên đến nhà cũ nghỉ qua đêm, trong video cũng không nói cái kết của bảy người đó, nhưng xác suất sống sót của họ về cơ bản là bằng không, đây là bảy mạng sống.”
“Trong phòng ngủ thứ hai là một đống quần áo lớn, tất cả quần áo đều dính đầy bùn đất, như thể chúng vừa được lấy ra từ một vũng lầy. So sánh với căn phòng thứ nhất thì chủ nhân ngôi nhà đã từng nói, bố mẹ anh ta đã gặp phải một trận lở đất, cả gia đình được đều bị chôn vùi trong đó, quần áo họ mặc khi chết chắc chắn sẽ dính đầy bùn đất.”
“Cho nên, quần áo chất thành đống trong phòng ngủ thứ hai có lẽ là của cha mẹ chủ nhân ngôi nhà, về phần nguyên nhân vụ tai nạn đó xảy ra thì có lẽ cũng liên quan đến miếu thờ.”
Trần Ca sờ cằm, trong đầu lặng lẽ sắp xếp lại manh mối: “Theo lời của chủ nhân ngôi nhà, vào ngày cha mẹ anh ta gặp tai nạn, bên ngoài trời mưa rất to, đường trong ngôi làng nhỏ trên núi này rất khó đi, thấy phản ứng của dân làng xung quanh thì có lẽ nơi này thường xuyên xảy ra lở đất và các thiên tai khác. Chủ nhà là người dân bản địa, chắc chắn sẽ biết những điều này, vậy tại sao bọn họ lại cứ khăng khăng rời đi vậy?”
Đáp án không cần nói cũng biết, Trần Ca quay đầu nhìn về phía miếu thờ: “Có thể bọn họ cũng đã mở cửa ngôi miếu, ngay cả khi họ không mở cửa miếu, thì chắc chắn cũng đã tìm thấy một cái gì đó rất nguy hiểm, vì vậy họ mới bất đắc dĩ phải rời đi! Nhưng bọn họ đã không ngờ được, ngay cả khi họ rời khỏi biệt thự cổ, họ vẫn không thể thoát khỏi cái bóng của cái chết, đây chính là sức mạnh của lời nguyền.”
“Tiếp theo là phòng ngủ thứ ba, chúng ta tìm thấy một chiếc bàn thờ bị lật úp, trên bàn là một bức ảnh đen trắng của một cụ già, điều kỳ lạ là cụ già trong bức ảnh đó quay lưng lại với máy ảnh, không thể nhìn thấy mặt.
Trừ cái đó ra, còn tìm thấy rất nhiều đồ chơi của trẻ em trong phòng ngủ thứ ba, tất cả đều được giấu dưới bàn thờ.”
“Những món đồ ở căn phòng thứ ba khiến mình nhớ lại câu chuyện do người đàn ông trong video kể lại, ngày ông cụ được chôn cất, cháu nhỏ mở cửa miếu thờ ra, sau đó mất tích. Nếu như đứa cháu nhỏ cũng chết rồi, vậy thì chính là hai mạng người.”
“Những điều này có một điểm chung, đó chính là đương sự rất có thể đã mở cửa miếu thờ.”
Ba phòng ngủ đầu tiên đều là phòng của người đã khuất, bắt đầu từ phòng ngủ thứ tư, tình huống bên trong đã thay đổi.
“Chúng ta tìm thấy dấu vết của vụ cháy trong phòng ngủ thứ tư, các bức tường của phòng ngủ đó bị cháy đen, và mọi thứ trong phòng đều bị thiêu rụi, là ai đã đốt căn phòng đó? Tại sao họ lại phải đốt toàn bộ đồ đạc trong căn phòng đó.”
Nghĩ mãi mà không rõ, Trần Ca tạm thời bỏ qua vấn đề này: “Bỏ qua phòng ngủ thứ tư thì tình huống trong phòng ngủ thứ năm cũng rất kỳ quái, phòng này có lẽ là phòng của phụ nữ, trên tường có treo một tấm gương, và trong tủ quần áo là đủ loại quần áo truyền thống xinh đẹp khác nhau, còn có một số hộp trang điểm. Chủ nhân của căn phòng có lẽ là một người phụ nữ trẻ, nhưng tại sao trong phòng đối diện lại phải thờ cúng bà cụ trong bức ảnh đen trắng đó?”
“Phòng ngủ thứ năm sẽ tạo cho người ta cảm giác xa cách, điều kỳ lạ hơn nữa là tấm ảnh đen trắng của bà cụ nằm đối diện với căn phòng, tạo cảm giác như bà ta đang nhìn những bộ quần áo mới trong phòng mà cười.”
“Trong phòng ngủ thứ ba, ảnh đen trắng của ông cụ được chụp quay lưng vào máy ảnh, còn ảnh đen trắng của bà cụ được chụp đối diện với máy ảnh, nguyên nhân là gì? Rốt cuộc đại gia đình này đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Trần Ca đang suy nghĩ, thì giọng nói của đứa trẻ lại đột nhiên xuất hiện: “Con bướm sẽ cảm thấy đau đớn nếu nó bị mất cánh, nhưng tại sao chúng lại muốn xé nát cánh của con bướm?”
Giọng nói kỳ lạ này đột nhiên xuất hiện, làm Trần Ca giật nảy mình: “Có thể là do ghen tị với vẻ đẹp của loài bướm, một số người xấu xí sẽ thích phá hủy những thứ đẹp hơn bản thân, giống như là làm như vậy thì họ có thể đẹp hơn vậy.”
“Người xấu xí? Bà nội không phải là người xấu xí...” Đứa trẻ dường như đang tự lẩm bẩm một mình.
“Bà nội? Bà ấy xé cánh bướm à?”
“Vâng.” Đứa trẻ có vẻ hơi không vui.
“Một mình em ở đây rất cô đơn đúng không? Anh có thể làm bạn với em được không?" Trần Ca cố gắng nói chậm lại.
“Em đang ở với ông nội, và ông không cho em chạy loạn khắp nơi. Ông sợ bà nội biết về sự tồn tại của em, cho nên tiếp tục để em trốn ở trong phòng.” Trong giọng nói của đứa trẻ mang theo chút hồn nhiên, nó giống như một tờ giấy trắng vậy.
“Nói cách khác, bà nội là người đáng sợ nhất trong nhà này?” Trần Ca chậm rãi giơ tay lên, anh muốn xác nhận một điều.
Đầu ngón tay ớn lạnh, quả thật có thứ gì đó đang đứng bên cạnh anh, và đó không phải là hình chiếu!
“Có thể dẫn anh đi gặp ông nội em được không?” Trần Ca đã nghe thấy tiếng chuông gió trước khi nghe được câu trả lời của đứa trẻ, đây là lần thứ ba tiếng chuông gió vang lên.
“Bà nội đến rồi, em cần trở về.” Giọng cậu bé nhỏ dần, Trần Ca sử dụng Âm Đồng nhìn về phía sau thì phát hiện một đứa trẻ bốn năm tuổi đang chạy vào phòng ngủ thứ ba.
Anh đang định đuổi theo thì đột nhiên cảm thấy vách ngăn bằng gỗ hai bên hành lang rung chuyển, một con nhện khổng lồ to hơn người lớn bò ra khỏi căn phòng dán đầy giấy bùa.
Tiếng la hét ở khắp mọi nơi, con nhện đang bò nhanh trên tường và trần nhà, cánh tay của nó giống như một con người, và còn có một cái đầu khô héo.
“Hình chiếu sao?” Con quái vật trông thật đến mức ngay cả Trần Ca cũng cảm thấy sởn cả da đầu khi nhìn nó: “ Không hổ là cấp độ địa ngục, cái thứ này không chỉ kinh khủng mà còn có thể mang đến cho người ta cảm giác khó chịu về sinh lý khi nhìn nó.”
Con nhện dường như đã phát hiện ra Trần Ca, nó nhanh chóng bò về phía Trần Ca.
Trần Ca cảm thấy tình hình không ổn liền dẫn con nhện lao đến chỗ các thành viên khác trong đội đang đứng.
Bình luận