Chương 965: Nguyên nhân hậu quả, lời nguyền kéo dài trong sự thù hận

Tình hình ở khu vui chơi Tương Lai Ảo nghiêm trọng hơn Trần Ca dự đoán, anh vốn nghĩ rằng đối phương chỉ đang đặt một số đồ vật cũ vào trong nhà ma, nhưng khi nói chuyện với Tiểu Linh thì anh cảm thấy đối phương không chỉ đơn giản là đang đặt những đồ vật cũ vào nhà ma, mà là lợi dụng nhà ma này để tạo ra một ngôi nhà cho những đồ vật cũ đó.

Bọn họ dung hợp những đồ vật đó với những câu chuyện kỳ lạ có thật vào nhà ma, dựa vào những chấp niệm bám vào đồ vật mà mở ra một cuộc sống mới trong nhà ma này.

Điểm mấu chốt của vấn đề là chúng không giống với nhà ma của Trần Ca, những hồn ma bám trên những đồ vật cũ đó ở trạng thái không được kiểm soát, có thể dễ dàng gây hại cho những du khách bước vào.

Chấp niệm là vô hình, sau khi những du khách đi vào tham quan, họ sẽ không phát hiện thứ gì trên cơ thể mình trong một thời gian ngắn, và có thể mất một thời gian lâu sau mới xuất hiện những cảm giác khó chịu.

“Mấy người quá vô trách nhiệm với du khách rồi.” Trần Ca muốn gặp người phụ trách nhà ma trong khu vui chơi Tương Lai Ảo này một lần, người đó chắc chắn có vấn đề.

“Người bạn đó của Tiểu Linh cũng có thể là bởi vì có tính cách khá nhạy cảm cho nên mới nói như vậy, anh cũng biết rằng khi người ta căng thẳng cao độ, rất có thể sẽ gặp ảo giác.” Cảnh sát sợ Trần Ca hiểu lầm.

“Tất cả những lời bạn tôi nói đều là sự thật, chỉ là không có ai quan tâm đến, chuyện thế giới này không có ma quỷ ai mà chẳng biết, nhưng mấu chốt là anh định giải thích như thế nào với những gì cô ấy nhìn thấy.” Tiểu Linh tranh cãi với cảnh sát, Trần Ca đứng dựa vào tường, quan sát với sự thích thú.

Trước khi đến đây anh đã đoán được khu vui chơi Tương Lai Ảo chắc chắn sẽ đưa các diễn viên vào đóng giả làm du khách, anh cũng đã chuẩn bị kỹ càng, nhưng anh không ngờ những diễn viên này lại làm việc thiếu chuyên nghiệp như vậy.

Cũng có thể là sự kết hợp của hơn bốn mươi cảnh cấp địa ngục quá mạnh mẽ, đã đánh bại khả năng phòng thủ tâm lý của họ, hoặc cũng có thể là nhà ma Luân Hồi này được xây dựng quá vội vàng, và các nhân viên đều nhận thức rõ những nguy hiểm tiềm ẩn.

Nói chung là, có thể có nhiều nguyên nhân khác nhau nên mới gây ra tình trạng như hiện nay, “nội ứng” gây ra “nội chiến”, du khách ngược lại lại trở thành “kẻ cầm đầu”.

“Hai người đừng tranh cãi nữa, mọi người đều đến đây tham quan, nếu như hai người không muốn bỏ cuộc bây giờ thì tốt nhất chúng ta nên đoàn kết lại.” Giọng nói của Trần Ca lúc này đặc biệt dễ nghe, sự tồn tại của anh giống như một tia sáng, luôn có thể mang lại cho con người sự ấm áp và có thể yên tâm dựa vào.

Tiểu Linh ngừng nói chuyện với cảnh sát, cô ta quay mặt sang một bên.

“Đều là người cùng đội, tuyệt đối đừng vì một chút chuyện nhỏ mà làm bản thân không vui.” Trần Ca an ủi Tiểu Linh vài câu, sau đó đi thẳng vào chủ đề: “Bạn của cô có biết câu chuyện đằng sau những đồ vật cũ này không? Những đồ vật này, nhất là cái miếu thờ kia, được mang từ đâu về vậy?”

“Nó được mua ở trong một ngôi làng bên cạnh đập chứa nước ngoại ô phía Đông, phong cảnh nơi đó rất tốt, nhưng nơi này có hơi hẻo lánh, và người dân địa phương rất không thân thiện với người ngoài.”

“Khi thu mua những đồ vật đó, người trong làng không nói gì sao?” Trần Ca không quan tâm đến những thứ khác, nhưng ngôi miếu đó quả thực là một vấn đề lớn, nó là nguồn gốc của lời nguyền.

“Có rất ít người sống trong ngôi làng đó, và hầu hết họ là người đã có tuổi, sau khi bạn tôi nói rõ ý định của mình, bọn họ đã đuổi người bạn đó ra ngoài. Sau đó, lãnh đạo của bạn tôi đã đưa cho một thanh niên trong làng hai trăm tệ, đối phương mới bí mật đưa họ vào làng lúc trời tối.” Tiểu Linh nhớ lại nhiều chuyện.

“Ngôi làng không lớn, có rất nhiều những ngôi nhà trống, ngôi nhà cổ nơi có miếu thờ nằm ở phía sau làng, ngôi nhà đó là ngôi nhà lớn nhất trong làng, dường như đã bị bỏ hoang nhiều năm rồi.”

“Người thanh niên đưa chúng tôi vào làng nói rằng trong nhà này đã xảy ra rất nhiều chuyện không tốt.”

“Mấy chục năm trước, chủ nhân ngôi nhà cưới con gái của một gia đình giàu có, mặc dù con gái của gia đình giàu có đó rất xấu, nhưng nhà cô ấy có tiền, nên cuộc sống cũng khá hạnh phúc.

“Sau này cô con gái nhà giàu đó có thai, bọn họ thuê một người giúp việc từ nơi khác đến, nhưng điều kỳ lạ là từ khi người giúp việc đó đi vào nhà bọn họ thì không thấy đi ra nữa.”

“Người dân trong làng lúc đầu cũng không để việc này ở trong lòng, dù sao thì hai vợ chồng đó cũng rất tốt, nhưng điều khiến mọi người thực sự băn khoăn là vào vài tuần sau, có một tên trộm đã leo tường đột nhập vào nhà họ, kết quả là tên trộm đó bị dọa đến phát điên.”

“Không ai biết tên trộm đã nhìn thấy gì trong ngôi nhà đó, lý do được chủ nhà đưa ra là nhìn thấy tên trộm cho nên quá mức bối rối, đã vô tình lấy gậy gỗ đập vào đầu tên trộm, làm cho tên đó bị đánh đến ngu luôn.”

“Những năm đó khá hỗn loạn, chủ nhân ngôi nhà cũng quan hệ khá rộng, cho nên cũng không có ai truy cứu.”

“Thế nhưng trong làng bắt đầu xuất hiện tin đồn, nói rằng chủ nhân của ngôi nhà có quan hệ với người giúp việc từ nơi khác đến khi vợ anh ta đang mang thai, người vợ trong cơn tức giận đã giết chết người giúp việc và chôn xác ở trong vườn.”

“Một số người lại nói rằng người giúp việc từ vùng khác đến đó thực ra là bạn gái cũ của chủ nhà, và vợ của chủ nhà đã cố ý lừa gạt cô ấy đến làm việc, vì cô vợ ghen tị với sắc đẹp của người phụ nữ, cho nên muốn đổi mặt với người đó.”

“Không ai biết sự thật là như thế nào, nhưng mà vài tháng sau cái chết của người giúp việc, vợ chủ nhà đột nhiên trở nên nửa điên nửa dại, cô ấy thường xuyên la hét vào gương và bức tường vào nửa đêm. Sau này, chủ nhân ngôi nhà mời một bán tiên về, người đó đã dựng cái miếu thờ ở trong ngôi nhà.”

“Khoảng mấy năm sau, người vợ của chủ nhân ngôi nhà qua đời, anh ta làm việc thiện tích đức, một mình nuôi dưỡng bốn đứa con, nuôi nấng chúng trưởng thành.”

“Người trong làng cũng dần quên chuyện này, thẳng đến ngày chôn cất chủ nhà, cháu ông ta nghịch ngợm đã mở cửa miếu ra.”

“Hôm đó thời tiết khá tốt, nhưng tới buổi chiều đột nhiên bên bờ sông nổi gió to, mây đen che trời, mưa tầm tã.”

“Thời gian chôn cất đã được xác định và không thể tùy tiện thay đổi được, gia đình đã bất chấp mưa to để tuân theo lệ làng.”

“Khi bắt đầu nâng quan tài chủ nhà lên, bốn người nâng quan tài không thể nhấc quan tài lên được, dường như có vài người nằm trong đó vậy.”

“Gia đình cũng không biết lý do tại sao, cuối cùng họ đã bỏ ra rất nhiều tiền và thuê tám người khiêng quan tài, lúc đó mới coi như chôn cất xong cho chủ nhà.”

“Nhưng khi về đến nhà, họ liền phát hiện có điều gì đó không ổn, bức chân dung của ông lão đã quay lưng lại với mọi người, đứa cháu nhỏ được ông lão yêu thích nhất cũng biến mất.”

“Người trong nhà đã tìm kiếm mấy ngày mấy đêm cũng không thấy đứa trẻ, sống không thấy người, chết không thấy xác, có người nói rằng đứa cháu nhỏ của ông lão dường như đã chết đuối trên sông.”

“Người nhà đó cảm thấy ngôi nhà này đầy điềm dữ, cho nên họ đã bán căn nhà này đi với giá rất thấp.”

“Bọn họ nghĩ rằng như vậy là có thể thoát khỏi vận rủi, nhưng bạn tôi nghe dân làng nói rằng cả gia đình bọn họ đều không có kết cục tốt đẹp.”

“Tai họa cũng không bởi vì bọn họ chuyển nhà đi mà kết thúc, gia đình mới chuyển đến đã lao cả người và xe vào đập chứa nước chỉ vì tránh đá lở, chỉ có đứa con trai lớn đang học ở ngoài thoát nạn.”

“Đứa con lớn kế thừa ngôi nhà cũ, vào một lần nghỉ hè, cậu ta rủ bạn bè đến đây chơi, đêm đó, cũng giống như hôm chôn cất ông lão, trời mưa rất to.”

“Không ai biết chuyện gì đã xảy ra đêm đó, chỉ biết rằng bảy người đến chơi đều biến mất.”

“Ngôi nhà cũ không có chủ nhân, mọi người trong làng đều biết rằng nơi này quá tà ma, không ai dám đến gần đó nữa, bạn tôi và đồng nghiệp của cô ấy là những người đầu tiên đến thăm nó trong gần năm năm qua.”

“Còn những chuyện xảy ra phía sau thì anh cũng biết đấy, dưới sự dẫn đường của thanh niên đó, bọn họ đã lấy một số đồ vật cũ từ ngôi nhà cũ và tạo ra cảnh này.”

Câu chuyện của Tiểu Linh rất dài, nhưng dòng thời gian lại rất rõ ràng, điều này khiến Trần Ca hiểu ra rất nhiều thứ.

“Người giúp việc là người đầu tiên chết trong ngôi nhà này, sau khi chết, cô ta đã nguyền rủa ngôi nhà cũ và bị bán tiên phong ấn vào miếu thờ. Con ma đáng sợ nhất trong cảnh này không phải là bà nội, mà chính là người giúp việc, áo đỏ bám vào miếu thờ chính là cô ta!”

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...