Chân Chu Tẫn còn đứng chạm được đất, chứ Sở Tiêu không bơi được nữa, cặp chân vào người anh, để anh bế cô.
Hai người hôn nhau mãi không thôi.
Đến khi đi ra, mặt Sở Tiêu đã đỏ lựng.
Tất cả đang chạy moto đuổi nhau rất sôi nổi trên biển, sóng bọt cứ vẽ thành nhiều đường dài.
Lão Lâm thấy Chu Tẫn và Sở Tiêu đi ra lại giả bộ hỏi: "Hai người vừa làm chuyện gì đấy?"
Sở Tiêu quay mặt đi không dám nói, Chu Tẫn mặt lạnh không tiếp, anh thừa biết lúc đó Lão Lâm và Hàn Hiên nhìn thấy rồi.
Những người còn lại không nói gì nhưng cũng cười thầm.
Chơi thêm một vòng.
Lúc này thấy Sở Tiêu cứ nhìn Chu Tuyết, nên Chu Tẫn nhường cho cô ngồi lên trước, đổi ví trí cho anh.
Sở Tiêu chẳng để ý gì cả, Chu Tẫn đằng sau không ngừng ngắm cô. Lâu rồi Sở Tiêu không chơi vui như này, cứ cười hoài.
Nụ cười giòn giã, rạng rỡ như nắng ban mai.
Từ Ca và Na Tử chắc lớn tuổi nên lái moto khá chậm dãi, Kha Luân thì lại uốn lượn trêu ghẹo Di Giai. Chu Tuyết máu nhất chạy một mình. Lão Lâm chán quá, cộng thêm đói nên đòi về ăn.
Hòn đảo này đúng thực rất đẹp, nhưng lại vắng vẻ.
Di Giai hay lo sợ, cứ hỏi mấy câu lo xa: "Nhỡ bị bỏ lại ở đây thì sao?"
Chưa ai đưa ra ý kiến.
Lão Lâm đã nhất quyết không đồng ý, vì chỉ có anh là người duy nhất không có bạn gái ở đây. Lão Lâm bất mãn nói: "Anh không thể cô đơn cả đời được."
Tất cả bật cười.
Đấy một câu chuyện khi tất cả ngồi ăn với nhau.
Lão Lão nhân lúc có tất cả mọi người, mới giải thích nốt lí do vì sao đêm qua lại gọi dịch vụ. Thật ra lão Lâm không biết dịch vụ gì hết, lúc ấy say quá, nhân viên lại thấy mấy người đàn ông đi một mình với nhau nên ra hỏi: "Các anh có cần dịch vụ không?"
Lão Lâm lại hào phóng hô: "Có gì mang hết lên đây."
Ai ngờ họ mang lên đúng 5 em chân dài.
Sau đó tất cả đơ người, đồng loạt đứng lên lập tức, không ai ngồi nữa. Vậy mà vẫn bị tính vào phí dịch vụ.
Vốn lúc ngồi trên Cano đã định nói rõ, mà lại bị Hàn Hiên và Từ Ca phủ đầu.
Chị em chưa tin 100% lắm, nhưng vì đang ăn ngon cũng vừa chơi vui xong, nên không ai còn tâm trạng bắt bẻ nữa, tha cho đấng mày râu một lần.
Chơi hết một ngày, đến chiều tất cả lại đi về lại khách sạn.
Sở Tiêu mệt lử, vừa đi vừa lảo đảo, muốn đi nằm nghỉ. Nhưng vừa về đến phòng, bỗng nhiên Chu Tẫn lên tiếng gọi cô.
"Sở Tiêu."
Sở Tiêu quay lại, liền bị anh tiến tới tóm lấy. Ai đó bế thốc cô về giường.
Sở Tiêu hoàn toàn không phòng bị, bị anh đè ra hôn tới tấp một trận.
Không khí trong phòng bỗng chốc nóng bừng lên.
Chu Tẫn dường như đã kiềm chế từ lúc cùng cô ở trên biển rồi, giờ không đợi được nữa.
Anh trực tiếp lột luôn chiếc váy Sở Tiêu đang mặc ra, gục mặt ở giữa hõm ngực của cô, liếm lấy liếm để hai đầu vú, vừa day vừa cắn nhẹ.
Làm người Sở Tiêu cũng rạo rực, không biết bám víu vào đâu lại ôm đầu anh.
Chu Tẫn lúc sau lại ngẩng lên hôn môi cô, đầu lưỡi lọt vào trong khuấy đảo một vòng rồi mãnh liệt cắn mút. Cắn đến mức môi cô sưng mọng, phồng hết lên.
Sở Tiêu không nhịn được đẩy đầu anh ra, Chu Tẫn ngồi thẳng lên, cởi quần áo. Sau đó thân trần, quỳ trước hai chân cô, đưa tay khẩy hột le, trêu đùa kích thích tiểu huyệt.
Sở Tiêu yếu ớt rên rỉ, bị kích thích đến thở gấp.
Chu Tẫn vừa làm vừa hỏi: "Phải chỗ này không?"
Sở Tiêu ừm một tiếng.
Sau đó anh lại trực tiếp cúi xuống, dừng lưỡi làm cho cô. Chỉ thấy đầu lưỡi anh liên tục chọc vào hột le của mình, Sở Tiêu run lên từng đợt, dâm thuỳ không ngừng chảy ra.
Cô túm lấy đầu anh khó chịu nói: "Chu Tẫn, khó chịu quá...a~..."
Đầu lưỡi của anh lại càng trở lên linh hoạt hơn, cuối cùng còn ngậm lấy hết môi ngoài, vừa hôn vừa mút, vừa liếm.
Làm tới túc Sở Tiêu không chịu được nữa phải bắn ra.
Cô thở hồn hển, bụng dưới không ngừng co giật, đầu óc mơ mơ hồ hồ.
Chu Tẫn lại yêu cầu cô: "Sở Tiêu, làm cho anh."
Sau đó thấy anh nằm xuống, côn thịt vì thế sừng sững cắm thẳng lên.
Sở Tiêu bò xuống, đưa tay cầm lấy vật cứng của anh, vừa chạm vào liền có cảm giác bỏng, bên trong lại vô cùng nóng.
Cô cúi xuống đưa lưỡi liếm quanh một vòng cho anh, được một lúc mới chủ động ngậm vào, đưa đẩy trong miệng. Chu Tẫn giữ hai tay trên đầu cô, hỗ trợ cô làm nhanh hơn.
Anh nằm mà mắt nhắm, miệng thở gấp, cảm nhận côn thịt trong miệng nhỏ của Sở Tiêu mang lại khoái cảm rất dễ chịu. Anh lại động viên cô.
"Em làm như thế. Đúng rồi, anh thích."
Sau một hồi mặc dù vẫn chưa ra, Sở Tiêu vẫn rất nhiệt tình, nhưng Chu Tẫn sợ cô mệt, nên bảo cô không làm nữa. Anh lại nói cô ngồi lên của anh.
Sở Tiêu ngoan ngoãn làm theo.
Sở Tiêu ngồi lên, cầm côn thịt của anh nhét vào trong cửa miệng bên dưới của mình. Mới đầu hơi khó, về sau đúng chỗ liền vào rất nhanh.
Sau đó cô thấy mình cần chủ động, nên cũng cố nhún nhảy trên người anh.
Chu Tẫn nằm dưới nắm lấy tay đỡ cho cô, cũng động thân kết hợp với cô nhún.
"Em thích tư thế này không?" Chu Tẫn vô tư hỏi.
Sở Tiêu bị câu hỏi của anh làm cho đỏ mặt. Cô hơi bối rối, ngượng ngùng đáp: "Thích."
Tay anh lại giữ lấy hông, vận động eo cô.
Thấy cô chưa thoải mái lắm lại nói: "Em nhún mạnh lên."
Sở Tiêu cũng nhập nhịp rất nghiêm túc, bên trong côn thịt chọc thẳng lên bụng, cảm giác rất sâu và dễ chịu. Càng nhún càng thấy thích, khoái cảm từ lỗ nhỏ mà trào ra, bên trong ướt át chặt khít.
Cô cảm thấy rất hưng phấn, người đờ cả đi, miệng không ngân nga ưm a~...
Chu Tẫn nhìn ở dưới thấy cô thẫn thờ, nhưng vẫn nhún nhảy, càng lúc càng nhanh. Từ từ khoái cảm trào lên khiến cô bắt đầu la lớn hơn, sắp đặt ra cao trào.
Chu Tẫn cũng muốn ra rồi, lập tức đổi tư thế cho cô.
Anh đứng dạy đi lấy bao.
Sở Tiêu thấy anh gấp rút đeo bao rồi quay lại vị trí cũ, nâng chân cô lên rồi đút côn thịt vào trong.
"Đừng ra trước. Ra cùng anh." Chu Tẫn vừa nói vừa vận động.
Anh đẩy chân cô lên cao hơn, bắt đầu đập mạnh vào thân cô, phát ra những tiếng bạch bạch.
Vì nó quá nhanh quá mạnh, Sở Tiêu phải nức nở vì không chịu được.
"Chu Tẫn...nhanh quá...a~."
Nhưng cũng rất dễ chịu, bên trong côn thịt anh làm cô thật sự rất thoải mái. Thoải mái đến mức khóc nức lên, khoái cảm lan ra, làm dâm thuỳ chảy ra ướt hết chỗ giao hợp với nhau.
Tiếng nước cùng tiếng bạch bạch vang lên không ngừng.
Sở Tiêu cuối cùng cũng cao trào ra.
Chu Tẫn vẫn ra sức cắm rút, đến khi cơ thể chuyển sang mơ hồ, đầu óc tối dần, cuối cùng côn thịt co giật bên trong rồi bắn ra.
Hai người ôm nhau ngủ rất ngon.
Buổi tối cả nhóm ra ngoài, nhưng không ai gọi được Sở Tiêu và Chu Tẫn.
Giờ cũng không ai dám lên phòng gọi nữa, nên tất cả quyết định đi trước.
Lúc Sở Tiêu và Chu Tẫn tỉnh dạy thì những người còn lại đã đi chơi hết rồi.
Vốn cả hai còn muốn ngủ, nhưng điện thoại Sở Tiêu lại reo. Sở Tiêu mù mờ quờ tay để tìm kiếm. Chu Tẫn nằm bên cạnh mở mắt ra, thấy cô chưa tìm được thì ngồi dạy, nhặt điện thoại dưới chân giường cho cô.
Sở Tiêu cầm lên nghe, bỗng nhiên đầu giây giọng bên kia bà Triệu khóc làm cả hai đều tỉnh ngủ.
"Sở Tiêu... Sở Nguyệt nó đòi li hôn."
Bình luận