Sở Tiêu sau đó phải thay đổi chuyến bay để về nhà, Chu Tẫn cũng đi cùng cô.
Nói chuyện với và bà Triệu xong, hai người không nghĩ được gì nữa liền nhanh chóng mặc đồ và thu dọn quần áo.
Bà Triệu chỉ mới nói qua, Sở Nguyệt về nhà từ ngày hôm qua, mang cả hai đứa nhỏ về. Nhưng vì không muốn làm phiền Sở Tiêu nên mới không gọi điện để nói.
Ban đầu về nhà Sở Nguyệt không nói gì cả, chỉ nói là dẫn hai con về chơi nhưng bố mẹ Triệu nhận ra điều bất thường. Vốn mới đây Sở Nguyệt mới nói chuẩn bị khai giảng cho con, thời gian này là thời gian các con đi học, sao mà về chơi được. Hơn nữa cũng không thấy con rể với bên thông gia gọi điện nói gì hết, thế nên hôm nay ông Triệu Tấn mới chất vấn bằng được. Sở Nguyệt lúc này mới thành thật nói ra, hai vợ chồng xích mích với nhau nên Sở Nguyệt mang con về đây. Giờ còn nói với bố mẹ là mình sẽ ly hôn. Ông bà Triệu nghe xong lập tức bàng hoàng, dù có hỏi han khuyên ngăn như thế nào cũng không được.
Ông Triệu Tấn đang giận dữ, bà Triệu thì không biết làm gì nữa nên mới gọi điện cho Sở Tiêu.
Chu Tẫn lập tức đổi vé máy bay về, sau đó gọi cho Hàn Hiên, nói là anh và Sở Tiêu sẽ đi về trước.
Hàn Hiên và những người còn lại đang đi chơi liền bắt taxi trở về tới khách sạn thì đúng lúc thấy Chu Tẫn và Sở Tiêu xách vali đi ra, chuẩn bị bắt xe đi sân bay rồi.
Hàn Hiên đi tới nói: "Để đi cùng ra sân bay đi."
Chu Tẫn ngăn lại: "Không cần đâu. Các cậu cứ ở lại chơi nốt một ngày. Nhà Sở Tiêu có chút chuyện, tôi tiện thể về xem công việc ở nhà máy luôn. Không cần đi theo chúng tôi."
Những người còn lại nghe nói vậy thì không nói gì nữa.
Chu Tuyết chạy ra ôm Sở Tiêu một cái, ai cũng đi tới chào hỏi mấy câu. Sau đó Sở Tiêu cùng Chu Tẫn đi lên xe.
Ra tới Sân bay, làm thủ tục check-in và ngồi đợi. Lên máy bay rồi Sở Tiêu vẫn cứ luẩn quẩn suy nghĩ tới Sở Nguyệt. Cô chỉ sợ về tới nhà mà gặp chị chắc cô sẽ khóc mất. Không biết là chị đã xảy ra chuyện gì mà lại đến nước quyết định như vậy? Sở Tiêu cứ bức bối băn khoăn lo lắng không thôi.
Chu Tẫn ngồi bên cạnh nắm lấy tay cô, trấn an một câu: "Đừng suy nghĩ nhiều quá."
Sở Tiêu gật đầu rồi dựa vào vai anh.
Cả chuyến bay không nói thêm chuyện gì, nhưng cũng không ngủ được.
Lúc hạ cánh là đã gần 2h sáng.
Trên đường từ Sân bay về, Chu Tẫn cho rẽ vào một nhà hàng bán cháo đêm.
Buổi tối cả cô và anh đã không ăn gì, Chu Tẫn nghĩ Sở Tiêu sẽ đói bụng, sợ về đến nhà lại không ăn uống được, nên tranh thủ dẫn cô đi ăn.
Sở Tiêu ngồi húp từng muỗng cháo mà nước mắt rơi lộp độp. Sự kìm nén cuối cùng cũng không giữ được nữa. Cô ăn hết bát cháo là khóc hết một trận. Chu Tẫn cứ vậy ở bên cạnh âm thầm lau nước mắt cho cô. Khóc xong thì hộp giấy bên cạnh cũng không còn miếng nào, bàn ăn chất đầy giấy ăn. Bà chủ quán cháo nhìn lại tưởng cặp đôi này chia tay.
Sở Tiêu không muốn về nhà khóc trước mặt bố mẹ và Sở Nguyệt. Giờ khóc hết rồi về nhà sẽ không khóc nữa.
Trước khi về tới nhà cô còn quay ra hỏi Chu Tẫn xem: "Mắt em có sưng không?"
Chu Tẫn lắc đầu, mỉm cười xoa đầu nói: "Vẫn xinh lắm."
Thật ra sưng đến mức anh phải nhịn không cười suốt từ trên đường về. Anh không nghĩ Sở Tiêu khóc mắt lại sưng húp như thế. Thật sự cứ giống như vừa bị ong đốt mới về. Đi ra khỏi quán cháo mà suýt thì anh không nhận ra được cô nữa.
Nhưng vì không thể cười được trong hoàn cảnh này, nên anh phải nín lại.
Chu Tẫn nghĩ sau này chắc anh sẽ không dám để Sở Tiêu khóc đến mức như thế, không thì anh sẽ cười chết mất.
Sở Tiêu dường như nhận ra điều gì đấy, chau mày lại hỏi: "Anh đang cười em đấy à?"
Chu Tẫn vẫn điềm nhiên nói: "Anh không có."
Nhưng khi quay mặt đi, Sở Tiêu lại thấy vai anh hơi rung rung.
Sau đó vì đang còn tâm trạng nên Sở Tiêu không thèm chấp.
Chu Tẫn đưa cô về tới trước cửa nhà, thì để cô tự vào trong. Dù sao anh mà xuất hiện giờ này cũng không thích hợp.
Sở Tiêu xách vali vào nhà thì thấy bố mẹ vẫn ngồi dưới phòng khách, chưa ngủ. Sở Nguyệt thì ở trên phòng với hai đứa con.
Mặt mũi ông bà Triệu hết sức rầu lòng, bà Triệu vừa thấy cô thì lại khóc.
Cuối cùng hai mẹ con ôm nhau. Khuya rồi, không muốn phiền cháu, nên Sở Tiêu cũng không muốn lên gọi Sở Nguyệt ra nữa.
An ủi bố mẹ vài câu cho hai ông bà đi ngủ xong, thì cô mới về phòng mình.
Sáng hôm sau tỉnh dạy đã thấy Sở Nguyệt trong phòng bếp lọ mọ, nấu đồ ăn cho hai đứa con. Ông Triệu đi ra ngoài, bà Triệu thì đang chơi với cháu.
Hôm nay Sở Tiêu mới được gặp hai cháu của mình. Bé lớn con trai 6 tuổi là Dĩnh Nghệ, bé gái 3 tuổi là Dĩnh An. Hồi nhỏ Sở Tiêu từng gặp Dĩnh Nghệ một lần, còn Dĩnh An thì chưa.
Vừa thấy cháu là chạy tới bế từng đứa lên nựng má chơi. Trong phòng khách cứ phát ra tiếng cười ríu ra ríu rít, Sở Nguyệt lúc này mới để ý được mà đi ra.
Thấy Sở Tiêu đang bế Dĩnh An và cười đùa với Dĩnh Nghệ, mấy dì cháu cứ như thân thiết từ lâu vậy. Sở Nguyệt cứ đứng lặng mà không mở miệng.
Đến khi bà Triệu nhìn ra, mới nói: "Sở Tiêu về từ đêm qua."
Sở Tiêu quay ra, thấy bóng dáng chị gái mình, thân hình có phần tiều tuỵ, khuôn mặt cũng khắc khổ đi, tự nhiên đau lòng đến không nói được lời nào.
Sở Nguyệt cũng đỏ hoe mắt.
Sau đó hai chị em vừa trong phòng bếp nói chuyện vừa nấu đồ với nhau.
Bà Triệu thì vẫn ở ngoài cho cháu ăn.
Sở Nguyệt đang rửa rau hỏi: "Sao đi chơi mà về sớm vậy? Em về cũng có làm gì đâu. Không đi chơi đi."
Sở Tiêu đứng chiên đậu, đáp: "Em cũng về chuẩn bị đi phỏng vấn. Bố xin cho em vào làm công ty ở gần nhà."
Lúc này giọng Sở Nguyệt hơi nhỏ lại: "Vậy tốt rồi. Cố gắng mà đi làm, lo cho thân mình, đừng như chị."
Sở Tiêu nhìn sang thấy Sở Nguyệt cúi gằm mặt, một giọt nước mắt rơi xuống.
Thật ra hồi nhỏ thù hai chị em thường hay bị so sánh với nhau. Sở Nguyệt thông minh lanh lẹ, học giỏi hơn Sở Tiêu rất nhiều. Sở Tiêu nếu không có bố mẹ kèm cặp, cô chắc chưa bằng một phần của chị cô. Sở Nguyệt là niềm tự hào của bố mẹ, đi đâu ông bà Triệu cũng khoe khoang về con gái mình. Trước giờ Sở Tiêu chỉ thấy bị nói là phải học giống theo Sở Nguyệt, chứ chưa bao giờ thấy nói đừng giống như chị cả.
Thấy Sở Nguyệt nói vậy, cô lại thấy không phải, chẳng giống là Sở Nguyệt gì cả. Từ bao giờ Sở Nguyệt lại bi quan, nghĩ tiêu cực, và mặc cảm về bản thân mình như thế. Chị gái cô vốn không phải người như thế này.
Hai chị em chẳng ai nhắc gì tới vấn đề ly hôn. Sở Nguyệt không chủ động nói ra, Sở Tiêu cũng chưa dám hỏi, sợ chị không dễ chịu.
Sở Tiêu đang tính hỏi chị không cho hai đứa nhỏ đi học à, thì ông Triệu tấn lại về, gọi Sở Nguyệt ra.
Ông vừa mới gọi điện cho Dĩnh Thiết, anh rể của Sở Tiêu xong, giờ hỏi lại chuyện Sở Nguyệt.
"Tại sao đến mức phải muốn ly hôn? A Dĩnh vừa nói với bố là cậu ta không hề muốn ly hôn với con như thế. Là con tự ý mang mấy đứa nhỏ về đây, không nói năng gì với nhà bên đó cả. Bây giờ con muốn ly hôn là như thế nào? Con giải thích rõ mọi chuyện ra cho bố nghe đi."
Bình luận