Vì đợi lâu quá nên Sở Tiêu cùng chị em đi lên phòng lão Lâm gọi. Mà lên thì thấy cảnh mấy người đàn ông ai nấy cũng đều lờ đờ uể oải, một vì buồn ngủ, hai là còn chưa tỉnh rượu. Thay đồ mãi không xong, Kha Luân còn nôn thốc vào bồn rửa mặt.
Chị em phụ nữ cũng đành nhẫn nhịn cho qua chuyện.
Tất cả lại chờ Di Giai thay đồ cho Kha Luân
Chuyện sẽ không có gì, nếu Lão Lâm không tự nhiên làm rơi hoá đơn tiền rượu, Chu Tuyết là người nhặt được.
Cuộc đi chơi sau đó chỉ toàn chất vấn hỏi tội, nhưng không ai chịu nhận cả.
Chuyến đi hôm nay là đi cano ra hòn đảo ngọc nằm giữa biển, mà cả chặng đường chỉ toàn không khí ảm đạm.
Na Tử cứ lẩm nhẩm: "Nói là đi ngủ, vậy mà vẫn còn lén lút đi được."
Từ Ca liếm mép quay đi chỗ khác.
Hàn Hiên ra vẻ vô can, nhưng Chu Tuyết vẫn lườm anh.
Chu Tẫn đã lên tiếng giải thích rồi, chỉ là đi uống rượu thôi, không làm gì cả. Thế nhưng vẫn không ai tin, vì Chu Tuyết lại nhìn ra có thêm một phần phí dịch vụ cao hơn cả tiền rượu.
Chu Tuyết vẫn không hiểu nổi, dơ hoá đơn trước mặt Hàn Hiên để hỏi lại: "Phí dịch vụ là gì? Anh có nói mau không?"
Hàn Hiên khổ sở nói: "Anh uống say quá, đâu có biết. Chắc lúc ấy nó tính thêm tiền dọn dẹp gì đấy."
"Dọn dẹp? Dọn dẹp mà lấy cao như thế à?" Chu Tuyết lên giọng, Hàn Hiên liền im bặt.
Na Tử cũng đồng tình nói tiếp: "Ăn vụng còn không chùi mép."
Từ Ca lại thở dài không thôi.
Di Giai lúc này đang đỡ Kha Luân ngủ, nên không hỏi được gì cả. Người này căn bản còn chưa tỉnh rượu, cũng không biết là đang giả ngủ hay không nữa.
Cano đang chạy nhanh với tốc độ 160km/h, gió cứ thổi hết tóc vào mặt, Sở Tiêu quay đi quay lại tìm xem có dây thun nào không để buộc lại không. Lúc ngẩng lên phát hiện Chu Tẫn đang nhìn cô, nhưng cô liền ngoảnh đi nơi khác.
Sở Tiêu cũng cảm thấy chuyện này có vấn đề, mà cô không muốn truy hỏi anh. Cảm thấy đàn ông nên tự giác khai báo thì hơn.
Bên kia Chu Tuyết cứ liên tục tra tấn chồng mình, Hàn Hiên sắp không chịu nổi được nữa rồi. Từ Ca cũng bị lườm cho cháy mắt.
Lão Lâm không ngồi yên được nữa, đành lên tiếng nói đỡ cho anh em: "Thật ra, là anh gọi dịch vụ đấy."
Tất cả mới quay lại.
"Em đừng hỏi Hàn Hiên nữa. Chỉ là vui vẻ chút thôi mà."
"Là dịch vụ gì?" Na Tử liền hỏi.
Không hiểu sao Từ Ca cứ ho khụ khụ.
Hàn Hiên cũng khục khặc gì đấy.
Chu Tẫn thì bất động nhìn rất căng.
Lão Lâm thấy buồn cười những vẫn mở miệng: "Thì... người tiếp rượu đó..."
Na Tử với Chu Tuyết mới nghe thế đã bắt đầu dồn mãu lên não, tiếp tục tra hỏi cho rõ ràng.
"Là tiếp rượu như thế nào?"
Sở Tiêu và Di Giai cũng quan tâm.
Từ Ca và Hàn Hiên giờ càng giống như bị hen suyễn, họ khụ khụ càng lớn hơn.
Kha Luân chưa biết tình hình, vẫn đang ngủ.
Chu Tẫn dựa lưng ngắm biển, có vẻ rất bình tĩnh, nhưng lại có giọt mồ hôi chảy trên trán.
Phụ nữ vẫn đang kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc này Lão Lâm mới từ nói nốt: "Là mấy em..."
Ngay lập tức có ngay cái phao cứu sinh chụp vào đầu làm lão Lâm còn không kịp nói gì nữa. Từ Ca và Hàn Hiên chuẩn bị vất người xuống biển cho cá, Lão Lâm cười sặc nước miếng.
Sau đó lên bờ rồi mấy người phụ nữ cũng không thèm nói chuyện.
Hàn Hiên và Từ Ca không ngừng giải thích: "Cái đấy không phải như thế. Anh không biết gì cả, Chu Tuyết. Lão Lâm gọi ra là tất cả liền đứng lên, đi về không ngồi nữa. Không ai làm gì cả, anh nói thật đấy."
Từ Ca: "Em phải biết anh là người như nào chứ. Chẳng lẽ em không tin anh à?"
Chỉ thấy Na Tử và Chu Tuyết quyết từ mặt.
Kha Luân thì ngây ngô chưa hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng cũng bị Di Giai cạch mặt.
Chu Tẫn cũng đang đi sau Sở Tiêu, thấy cô im lặng thì lên tiếng hỏi: "Em không muốn nói gì với anh à?"
Sở Tiêu mới quay ra, mặt giễu cợt nói: "Anh đi nói với mấy cô hôm qua ấy?"
Nói xong quay mặt bỏ đi, mặc Chu Tẫn đứng đó.
Về sau khi mấy chị em đi thay đồ tắm, chỉ thấy bên ngoài giọng lão Lâm hét thất thanh kêu cứu.
Ở đây là một bờ biển nhỏ, nước xanh mà trong vắt, cát trắng xoá, xung quanh là rừng cây bao bọc thành một vòng cung nhìn rất thơ mộng.
Xung quanh có vài khách tây cũng đi du lịch, đang nằm trên cát tắm nắng và hóng gió biển.
Nhóm đàn ông đã thay đồ xong, đợi chị em.
Sở Tiêu đang thoa kem chống nắng cùng những người còn lại trong lều.
Giờ ai cũng đang mặc bikini cả. Chu Tuyết và Na Tử cứ ghen tị với cô và Di Giai, giờ họ đã sinh con không còn được dáng vẻ như thế nữa.
Sở Tiêu nhìn mình trong gương, thấy cơ thể mình mập hơn trước. Lâu rồi không để ý mà giờ mặc bikini vào lộ hết ra như này.
Mọi người thì cứ nói cô không béo, nhưng trong đây cô thấy mình là tròn trịa nhất.
Tất cả đi ra, Sở Tiêu đi sau, cố ý mặc thêm áo choàng bên ngoài.
Ai nấy cũng xuống biển hết rồi, chỉ có Chu Tẫn còn đợi ở đấy.
Chu Tẫn ngồi bệt trên bãi biển, thân trần lộ ra dáng người khoẻ mạnh, khuôn mặt có sức hút lớn với phụ nữ nên cô gái nào đi ngang qua cũng để ý.
Nhìn về phía nhà lều, thấy Sở Tiêu từ bên trong đi ra, dáng người đầy đặn, làn da trắng bóc, mặc dù choàng áo tắm bên ngoài nhưng vẫn lộ ra eo thon và chân dài.
Sở Tiêu hơi mập, nhưng lại rất vừa nhìn với anh. Thậm chí Chu Tẫn có phần thích Sở Tiêu có da có thịt như thế.
Chu Tẫn cứ tưởng tượng ra cảnh Sở Tiêu không mặc gì nằm trên giường. Thấy cô ăn mặc như vậy, lại khêu gợi lòng đen tối. Chỗ nào đó của anh như muốn cứng lên.
Sở Tiêu nhìn quanh không thấy những người còn lại đâu, rõ ràng lúc nãy có hẹn nhau đi tắm biển, giờ ai cũng bị người của mình lôi đi mất rồi.
Vì còn giận Chu Tẫn, nên cô không đi tới lại gần.
Chu Tẫn chủ động đến chỗ cô, mỉm cười nói: "Em còn đứng đấy? Đi thôi."
Sở Tiêu không thèm trả lời anh thì đã bị Chu Tẫn lôi đi.
Có một chiếc mô tô nước đậu sẵn, anh chở cô đi, Sở Tiêu ngồi sau phải ôm eo anh.
Đi một vòng rồi qua một bờ biển khác, nơi chẳng có ai cả thì tự nhiên dừng lại.
Chu Tẫn xuống xe, kéo Sở Tiêu xuống, sau đó dẫn cô bơi.
Sở Tiêu không thấy ai thì hỏi: "Sao lại ở chỗ này? Mọi người đâu?"
"Đi riêng hết rồi."
Chu Tẫn nhếch miệng cười, lúc này hai người đang ở dưới nước. Biển ở đấy rất lặng, chỉ có sóng gợn rất nhỏ, nước biển trong veo có thể thấy cả cơ thể mình bên trong. Sở Tiêu tính quay đi chỗ khác, tự bơi riêng thì đột nhiên Chu Tẫn tóm lấy eo cô, kéo lại sát người mình. Hai thân thể dưới biển không ngừng ma sát nhau. Sở Tiêu muốn đẩy anh ra, Chu Tẫn lại ôm rất chặt, còn mặt dày hỏi: "Không muốn ở bên anh à?"
"Không." Cô đáp.
"Tại sao?"
Sở Tiêu lại im lặng, cụp mắt xuống, sóng biển làm hai người không ngừng nhập nhô, cả hai cùng để người nổi lên, chân bên dưới vẫy nước.
Chu Tẫn tự nhiên cứ áp mặt lại gần.
Cách đó không xa tất cả đều đang chạy mô tô nước. Vì vui quá hình như không còn ai nhớ tới chuyện cũ nữa cả.
Lão Lâm và Hàn Hiên chung một xe, vì Chu Tuyết không muốn đi chung. Đang chạy ra hướng bên này thì phát hiện ra có hai người một nam một nữ đang hôn nhau trên biển.
Nhận ra Chu Tẫn, Hàn Hiên lập tức vòng xe, lão Lâm thấy vậy quay đầu lại. Xe đi xa được một đoạn xa rồi mới quay trở về cảm thán: "Sếp Chu nhà mình cao tay thật. Chơi đánh lẻ một mình, còn dụ con nhà người ta ra chỗ kín."
Hàn Hiên bật cười mà không nói.
Sở Tiêu bị hôn đến ngạt thở, dưới nước còn bị tay Chu Tẫn càn quấy. Hết sở nắn bầu ngực rồi còn lần xuống giữa hai chân cô mò mẫm.
"Anh điên à? Làm gì đấy hả?"
Đang đi chơi mà còn làm gì không biết. Chu Tẫn cười gian xảo.
"Tại em hấp dẫn anh."
Nói xong lại tiếp tục hôn cô, hôn đến lúc Sở Tiêu cũng không còn chống cự nổi, cuối cùng bị cuốn theo anh. Còn bị anh sờ đến thở hổn hển.
Bình luận