Chương 33: Chương 32: Lộ chuyện 🍬

Chu Tẫn vào lại nhà vệ sinh để vất bao cao su đi, quay lại thì Sở Tiêu đã ngủ lịm đi rồi.

Anh đi ra ngồi xuống bên cạnh, âu yếm vuốt lên tóc cô, rồi nhẹ nhàng hôn lên má một cái.

Trong mơ hồ Sở Tiêu thấy có người đang đứng mặc đồ, sau đó là tiếng mở cửa đi ra, cuối cùng trong phòng im ắng không còn tiếng động nữa.

Lúc ngủ Sở Tiêu cũng biết là Chu Tẫn đã đi đâu đó rồi, nhưng cô không thể thức dạy gọi anh.

Chu Tẫn thấy cuộc gọi của Minh Viễn, lập tức đi sang phòng lão Lâm.

Thật ra công việc lúc sáng nay vẫn chưa giải quyết được. Hợp đồng ấy vốn chưa được kí mà chỉ là mới trao đổi qua điện thoại, vì Lão Lâm nói là người quen nên đứng ra đảm bảo. Ai ngờ người bên kia trở mặt. Giờ họ muốn huỷ lô hàng, Lão Lâm gọi điện suốt mà không được. Vì không muôn cuộc đi chơi mất vui vẻ, nên từ sáng mới không ai bàn luận tới. Giờ Lão Lâm mới điên hết cả người.

Vừa vào phòng liền nghe lão Lâm quát lớn: "Mẹ kiếp thằng cha khốn nạn. Lúc cho nó đi ăn chơi sung sướng thì không thấy than. Cầm hợp đồng rồi còn chưa chịu kí. Hắn nói hắn đi Sing rồi về sẽ kí, nói bên mình làm lô hàng trước. Nếu không phải từng là bạn bè anh cũng đã không tin tưởng như vậy. Giờ cấp trên làm khó hắn quay ra đổ lỗi chúng ta ghi hợp đồng không hợp lí. Giờ thế nào cũng không chịu nhận hàng. Đúng là mẹ kiếp."

Trên tay lão Lâm cầm điện thoại nói chuyện video với Minh Viễn, Minh Viễn cũng thở dài không biết nói sao: "Hắn nói hợp đồng không có, nên lô hàng đó hắn không tính. Nói chung hắn không chịu trách nhiệm."

Hàn Hiên lập tức chửi thề: "Mẹ kiếp, gọi người đến chỗ làm của nó xem nào. Ngày từ đầu tưởng đã kí hết rồi. Giờ làm sắp xong lô hàng rồi, còn muốn huỷ. Tiền kiếm dễ thế à?"

Tiếng cửa làm tất cả quay lại, bên trong còn có cả Kha Luân và Từ Ca. Chu Tẫn bước vào; trực tiếp dành lấy điện thoại, bình tĩnh ngồi xuống ghế để nói chuyện với Minh Viễn.

"Cậu đây rồi. Lô hàng này tôi chịu, cứ để yên đấy tôi giải quyết cho." Lão Lâm lên tiếng chịu trách nhiệm.

Chu Tẫn chỉ ngắn gọn nói một câu: "Huỷ đi, không cần đơn hàng này nữa."

Hàn Hiên ngơ người: "Cậu điên à? Sao phải nhường nhịn với chúng nó. Chúng ta làm xong hết hàng rồi, phải bắt chúng nó nhận chứ. Trong điện thoại lão Lâm còn bằng chứng hắn đặt hàng mà."

Chu Tẫn tức giận nói: "Làm gì có hợp đồng nào mà bắt. Các cậu làm ăn mà chủ quan như vậy, đứng nói là người quen, bố nó cũng trở mặt được. Chấm dứt chuyện này đi."

Từ Ca cũng thấy đúng: "Được rồi, phải đấy. Không cần phiền hà, dù sao cũng là một lô hàng nhỏ. Với mấy bên như thế, đừng bao giờ mình làm ăn nữa. Chúng ta không cần họ."

Kha Luân nãy giờ không muốn nói cũng phải chửi tục: "Mẹ kiếp."

Lão Lâm đã tức đến ứa máu, nhưng cũng phải xấu hổ nói một câu: "Chu Tẫn, vụ này là do anh gây ra. Cậu cứ để anh chịu thiệt hại."

"Không sao, để từ từ kiếm lại." Chu Tẫn đặt điện thoại xuống, đứng lên: "Quan trọng là đừng để có lần sau."

Chu Tẫn hướng về lão Lâm và Hàn Hiên để nói: "Tốt nhất đừng để thêm chuyện như này xảy ra nữa."

Trước giờ làm việc với nhau, ai cũng biết Chu Tẫn cầu toàn. Thường anh sẽ kiểm tra hết tất cả các đơn hàng. Nhưng đợt này anh để mọi người tự làm việc vì muốn thể hiện sự tin tưởng của anh. Ai ngờ lão Lâm lại mắc lỗi như vậy.

Chu Tẫn đi ra bàn trà bên cạnh. Lão Lâm uất ức đứng một bên. Bên kia Minh Viễn thấy không khí trầm quá, liền dẫn chuyện nói.

"Thôi mặc kệ đi anh em. Chị Du nói sẽ tìm người nhận lô hàng này cho mình rồi. Đừng buồn làm gì. Tôi còn không được đi chơi đây này. Mọi người không có tôi có buồn không?"

Không ai trả lời hết, Minh Viễn lại tự biên tự diễn: "À, cái cô bạn thân của Chu Tuyết sao rồi? Có hỏi gì tôi không?"

Lúc này tất cả mới quay ra, chưa hiểu gì, Minh Viễn lại tự sướng tiếp: "Các cậu nhớ chăm sóc thật kĩ em ấy giúp tôi nhé. Sau này tôi sẽ tìm hiểu em ấy đấy."

Từ Ca chau cả mày hỏi: "Cậu đang nói em nào vậy?"

Tất cả cũng hoài nghi những gì Minh Viễn nói. Bạn thân Chu Tuyết, không lẽ nói Sở Tiêu sao?

Minh Viễn kể: "Thì là bạn thân của Chu Tuyết đấy, tôi làm gì biết. Chu Tuyết mới nói giới thiệu cho tôi mà. Nhưng chưa gì Chu Tẫn lại bắt tôi ở nhà, đã có cơ hội được gặp người ta đâu."

Tất cả lại đồng loạt nhìn sang người đang bình thản đun nước nóng pha cà phê uống ở bàn trà. Lúc này thì mới bắt đầu hiểu ra chuyện gì.

Kha Luân đang đứng một bên chạy ra hỏi cho kĩ: "Người anh đang nói là bạn gái của Chu Tẫn á?"

"Sao cơ? Ai? Bạn gái nào? Tôi nói bạn thân Chu Tuyết mà?" Minh Viễn hơi khó hiểu.

Từ Ca ghé vào giải thích: "Người cậu nói, bạn thân của Chu Tuyết, chính là bạn gái của sếp."

Minh Viễn không tin: "Cái gì? Là thế nào? Sao lại thế?"

Xung quanh đổ ra cười, Kha Luân mới mang điện thoại ra chỗ Chu Tẫn.

"Cậu hỏi anh ta đi này."

Minh Viễn: "Thật sao Chu Tẫn? Sao lại như vậy? Tại sao là bạn gái của cậu Chu Tuyết lại đi giới thiệu cho tôi."

Chu Tẫn đưa muỗng khuấy ly cà phê, bình thản đáp: "Vì giờ tôi mới giới thiệu cho mọi người biết."

Minh Viễn sốc toàn tập, phải đơ ra một hồi lâu mới hỏi lại: "Vậy ra đó là lí do cậu để tôi ở nhà đấy à?" Minh Viễn bắt đầu bất mãn: "Chu Tẫn, cậu sợ tôi cướp người yêu của cậu hay gì?"

"Thôi đừng buồn anh em." Hàn Hiên an ủi.

Chu Tẫn nhếch miệng không đáp, người bên kia đầu giây nổi giận nói: "Chu Tẫn, cậu giỏi lắm. Cậu đối xử với tôi như thế à. Cảm ơn nhé. Cũng may là ở nhà đấy, có đi nuốt cũng không trôi rồi."

"Không cần cảm ơn." Chu Tẫn đưa ly cà phê lên miệng.

Từ Ca dành điện thoại lại để dỗ: "Thôi để về tôi giới thiệu cho người khác."

"Tôi không cần nữa?" Minh Viễn tắt máy.

Thật ra mọi người đều hiểu, mỗi lần Minh Viễn muốn đi hẹn hò là Chu Tẫn đều gây cản trở anh ta như vậy. Minh Viễn tỏ ra như thế cũng là chuyện cơm bữa, mọi người đều biết rồi. Mấy ngày là anh ta lại quên hết.

Cuộc gọi ngừng lại mà tất cả vẫn còn cười.

Chỉ trừ mỗi lão Lâm chưa hết buồn bực.

Đến khi không ai cười nữa, Chu Tẫn mới quay ra nói: "Đừng để bộ mặt đấy được không? Tôi còn không tức mà."

Lão Lâm chỉ thấy ức chế cho mình: "Anh ta năm xưa được tôi giúp đỡ như thế, không ngờ giờ quay ra cắn lại mình? Đúng là đời."

Hàn Hiên: "Bỏ đi. Giờ cũng không làm gì được rồi."

Từ Ca muốn đổi chủ đề: "Sao nói đi bar mà."

Kha Luân: "Đúng rồi, em khao. Hôm nay là lần đầu tiên của em với Di Giai đấy."

Hàn Hiên: "Còn lần đầu tiên nữa hả? Ha ha."

Lão Lâm ái ngại: "Bữa này, để anh chuộc lỗi."

Chu Tẫn chủ động đứng lên đầu tiên.

Cuộc đi chơi sau đó, trở thành chuyện bí mật. Tất cả đến một quán bar tây ngồi uống rượu giải sầu, cả đêm tới sáng mới quay lại khách sạn.

Vốn Chu Tẫn cũng muốn rủ tất cả ra ngoài giải khuây. Mấy anh em đi làm cả năm, giờ mới được nghỉ, lâu mới có dịp ngồi đủ mặt như này. Ban ngày đã dành hết thời gian cho người yêu và vợ rồi. Đi chơi ai cũng có cặp đôi riêng, cũng không thể bỏ mặc lão Lâm một mình được.

Chỉ là việc làm ăn không như ý làm tình cảm anh em đi xuống. Trong lúc ngồi uống rượu với nhau, Lão Lâm lại chủ động xin lỗi tiếp.

Chu Tẫn không để bụng lần này, nói anh em làm ăn cẩn thận lại. Ngày trước anh gặp lão Lâm cũng là một lần qua lại với chủ cũ, lão Lâm giúp đỡ Chu Tẫn để anh thuận lợi giao dịch với bên khách hàng lớn bên mình. Sau này thỉnh thoảng có việc mới gặp. Một lần Lão Lâm bất chợt gọi điện xin vào làm việc, Chu Tẫn liền vui vẻ đồng ý. Dù sao anh cũng cảm thấy con người lão Lâm không quá tệ, hồ hởi nhiệt tình, lại có mồm mép, mối quan hệ rộng, sau này có thể giúp ích cho mình.

Từ ngày về làm mọi thứ đều suôn sẻ, chỉ duy nhất lần này nên Chu Tẫn nghĩ mình có thể châm trước được, cũng không muốn mất hoà khí với nhau.

Lão Lâm sau đó quay trở lại tinh thần thoải mái như ban đầu. Năm người đàn ông uống tới khuya gần sáng mới quay về phòng lão Lâm để ngủ hết.

Đến khi những người phụ nữ còn lại tỉnh dạy, thì mới biết không ai về phòng cả đêm cả.

Buổi sáng ngồi ăn buffe tại nhà hàng của khách sạn, cũng chỉ có mấy người phụ nữ.

Na Tử vẫn còn mơ hồ: "Từ Ca đi lúc nào chị không biết? Rõ ràng về phòng ngủ rồi mà."

Chu Tuyết thức khuya quen nên trước khi Hàn Hiên đi cô tỉnh dạy có hỏi: "Là Kha Luân gọi. Nghe nói lại về phòng lão Lâm chơi bài."

Di Giai: "Em tưởng anh Lâm gọi mà."

Sở Tiêu: "Hình như chuyện công việc chứ."

Sở Tiêu có nhớ cuộc gọi của Minh Viễn, nhưng lúc đó Chu Tẫn tắt máy, vì hai người đang...

Tất cả: "..."

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...