Lúc Chu Tẫn đi ra đã thấy Sở Tiêu nằm trong chăn che nửa mặt, áo của anh cô đã cởi ra, vất sang một chỗ, thấy anh phát hiện thì cười khúc khích.
Chu Tẫn quấn khăn tắm, liền cởi ra thân trần trụi đi tới, chui vào giường với cô.
Sở Tiêu trốn trong chăn, ai đó đi vào rồi lật hết chăn ra, để toàn bộ cơ thể cô lộ ra.
Chu Tẫn tóm lấy eo, kéo cô sát lại gần.
Sở Tiêu không chịu đòi lấy chăn, Chu Tẫn vất luôn xuống đất.
"Em muốn đắp chăn."
"Không phải bây giờ."
Cô xị mặt: "Lạnh."
"Lúc nữa sẽ nóng."
Chu Tẫn cúi xuống trực tiếp đưa lưỡi vào trong miệng cô, khuấy đảo bên trong một trận.
Anh còn tóm cả hai tay khoá chặt lên trên đỉnh đầu cô. Sở Tiêu bị hôn mất hô hấp không chống cự được, tay lại bị khoá, miệng cứ ư ư phát ra tiếng như phản đối, liên tục ngọ nguậy chống cự.
Chu Tẫn ngẩng đầu lên cười gian xảo.
"Em nằm yên."
"Bỏ em ra."
Sở Tiêu nằm ở dưới nhăn nhó. Chu Tẫn thiếu mỗi cái dây thừng, không thì đã trói chặt cô. Dĩ nhiên làm sao anh có thể bỏ cô ra được. Anh muốn ngắm nghía thân thể cô. Làn da Sở Tiêu trắng nõn trước mặt anh, so với ga giường trắng còn sáng trắng hơn.
Một tay Chu Tẫn giữ tay cô, một tay bắt đầu sờ lên người. Sở Tiêu co cứng lại, nhưng rồi cũng cố thả lỏng để anh vuốt ve cô, từ hai bầu ngực xuống lỗ rốn, rồi ở giữa hai chân cô mân mê một đợt.
Sở Tiêu đang cảm thấy đờ đẫn vì sự đụng chạm của anh, thì ai đó lại cúi xuống liếm bầu ngực của cô.
Đầu lưỡi mát lạnh của anh lướt một vòng khắp ngực cô, rồi ngậm đầu vú, vừa mút vừa liếm, lâu lâu lại cắn một cái rõ đau. Từng trận từng trận xâm chiếm làm Sở Tiêu khó chịu đến căng người.
"Chu Tẫn..."
Sở Tiêu muốn anh thả tay cô ra, mà miệng anh đã bắt đầu trượt từ ngực cô xuống rốn rồi.
Thực sự bộ phận này Sở Tiêu rất nhạy cảm, anh cứ liếm rốn cô, làm Sở Tiêu nhột quá không chịu được phải hét lên, cười lớn.
"Đừng...ha ha... đừng mà Chu Tẫn...nhột ...ha há nhột quá..."
Nhột đến mức vẫy vùng muốn thoát ra mà Chu Tẫn vẫn giữ rất chặt.
Lúc sau rời lên ngậm lại đầu vú, tay bên dưới nãy giờ không quên quét vòng âm hộ của cô.
"Thích không?" Ngón tay Chu Tẫn vừa đút vào trong lỗ nhỏ lại rút ra trượt lên hột le, trượt đi trượt lại như thế.
Sở Tiêu đờ đẫn người, gật đầu: "Thích."
Thấy vậy Chu Tẫn lại làm không ngừng, mà đang yên đang lành điện thoại lạ reo lên. Chu Tẫn đưa một tay với lấy rồi tắt đi, trực tiếp ném sang một bên, tránh cản trở.
Sở Tiêu có liếc nhìn xem, là Minh Viễn.
"Sao không nghe."
"Mặc kệ."
Chu Tẫn lúc này đã thả tay Sở Tiêu ra, để cô ngồi dạy, bế lên đùi anh. Cả hai áp người vào nhau, Sở Tiêu chủ động vòng tay ôm lấy cổ anh.
Chu Tẫn ngẩn ra ngắm nghía gương mặt nhỏ nhắn của Sở Tiêu, đưa tay vén mái tóc cô, tự nhiên ánh mắt trở nên dịu dàng cất tiếng hỏi: "Có thương anh không?"
Sở Tiêu đỏ mặt gật đầu.
Môi anh cứ chạm nhẹ liên tiếp lên trán lên mắt lên mũi lên má, cuối cùng là ngậm lấy môi cô, chạm rãi hôn từ tốn.
Sở Tiêu cảm nhận từng chiếc hôn mang nhiệt độ rất nóng, như cháy cả con tim đang nhảy loạn trong lồng ngực cô, làm cô rạo rực cả người.
Chu Tẫn lại xuống cần cổ, từ từ gắm nhấm lấy, hôn cả lên vành tai, sau gáy cô. Sở Tiêu đờ người nhắm mắt lại, ngực thở phập phồng lên xuống.
Chu Tẫn lại đưa tay bóp chặt bầu ngực cô, vừa nhào vừa nắn.
Ở bên dưới côn thịt của Chu Tẫn đã cương to chọc thẳng vào bụng. Sở Tiêu thấy vậy đưa tay xuống nắm lấy, nhẹ nhàng lên vuốt xuống cho anh.
Chu Tẫn thì thầm bảo: "Em dùng miệng đi."
Sở Tiêu hơi ngại, nhưng cũng bò xuống, cúi người vươn đầu lưỡi liếm liếm côn thịt của anh.
Chu Tẫn ngả người ra sau, để cô khẩu giao cho mình. Sau đó Sở Tiêu chỉ nghe thấy được tiếng thở thô nặng ở trên đỉnh đầu cô.
Bên dưới cô không ngừng đưa lưỡi liếm, từ đỉnh bao quy đầu rồi lại đi xuống dưới. Mới đầu chưa thành thạo, nhưng càng về sau càng linh hoạt lưu loát hơn. Trong đầu tưởng tượng giống như ăn kem vậy, phải liếm thật nhanh không là nó chảy hết. Được một hồi thấy côn thịt của anh càng lúc càng cương to, cô mở miệng ngậm thử vào.
Thật ra Sở Tiêu không có kinh nghiệm nào cả, cô chỉ theo bản năng mà làm thôi. Nhưng vẫn khiến Chu Tẫn rất thích, không ngừng nói. "Đúng rồi, như vậy. Chỗ đó, em làm tốt lắm."
Mà không biết sao của anh hôm nay rất cứng, mãi vẫn không thấy ra gì cả.
Sở Tiêu đưa đẩy côn thịt của anh ở trong miệng cô, đến lúc muốn mắc ói, cuối cùng cô buông ra, nhăn mặt nói: "Em mỏi rồi."
Chu Tẫn không bắt cô làm nữa, đứng lên đi tìm giấy để lau.
Lúc ra, Sở Tiêu thấy anh đi đến chỗ vali của mình, lấy một bao cao su, đặt bên cạnh giường, chờ tới lúc cần dùng.
Sở Tiêu hỏi: "Tắt bớt điện được không?"
Chu Tẫn cũng đi ra tắt điện, chỉ để lại một bóng đèn ngủ.
Sau đó cô thấy bóng anh đi tới bên cạnh cô, kêu cô nằm xuống, đầu anh cúi xuống giữa hai chân dùng lưỡi liếm âm vật.
Trong phòng hơi mờ mờ tối, lại im ắng, chỉ nghe được tiếng nước bọt từ đầu lưỡi phát ra cùng tiếng thở hổn hển của Sở Tiêu.
Sở Tiêu bị đầu lưỡi của anh tấn công tiểu huyệt của mình, cứ liên tục kích thích nơi mẫn cảm đó, cảm giác vừa lạnh vừa nóng làm cô nực hết cả người.
Chu Tẫn vươn đầu lưỡi liếm dạo quanh khắp một lượt, rồi lại ngậm hết cả âm hộ, day day, cắn cắn, mút hết tinh chất dưới đó.
Đến mức Sở Tiêu không chịu được phải la lên: "Đừng làm nữa...A~~~~."
Bụng dưới cô trướng quá rồi.
Sở Tiêu chuẩn bị đạt cao trào ra thì Chu Tẫn dừng lại, lật người cô lên, nằm úp lại. Chu Tẫn kéo mông áp tới dương vật của anh, từ từ đút vào từ đằng sau.
Đây là lần đầu tiên anh làm với cô bằng từ thế này, Sở Tiêu có chút hơi lạ lùng, nhưng cũng kích thích.
Côn thịt của anh vừa đi vào, bên trong lập tức rất trướng. Cảm giác sâu mà thốn không tưởng tượng được.
Thấy không ổn, nhưng chưa kịp nói Chu Tẫn đã chủ động cắm rút, bên trong lại càng thốn hơn.
"Dừng lại đã...a~."
Chu Tẫn vừa động thân lại còn vừa vỗ mông cô vài cái.
Bên trong rút ra cắm vào chưa được bao lâu mà Sở Tiêu đã thấy căng lắm rồi, cảm tưởng không thể chịu được nổi khoái cảm đó.
"Hưm...khó chịu...a~."
Cô có thể cảm nhận dâm thuỳ bên trong ra càng lúc càng nhiều, dầm dề chảy cả ra bên ngoài, càng trơn chu giúp Chu Tẫn động thân dễ dàng hơn. Anh cắm rút càng nhanh thêm nữa, đến mức khiến Sở Tiêu phải khóc nức lên.
Trước mắt anh bờ lưng trắng nõn thon thả không ngừng động, bên dưới là tiếng rên rỉ của Sở Tiêu, khó chịu mà khóc.
"Chu Tẫn, khó chịu quá...a~... huhu."
Ai đó lại càng cắm mạnh hơn, sâu tận định, truyền hết khoải cảm lên đỉnh đầu cô.
"A~...a~...đừng mà. Chu Tẫn... huhu..."
Mà Chu Tẫn đang chọc bên trong cô chặt khít khiến anh thờ thẫn không thể nào ngừng lại được. Bắt đầu tăng tốc độ lên.
Chu Tẫn vừa làm vừa vỗ mông cô, không khác gì cưỡi ngựa, có vẻ rất hưởng thụ tư thế này.
Mà Sở Tiêu đã không chịu nổi được nữa nên cao trào ra, người cô đờ đẫn mà đằng sau Chu Tẫn vẫn còn đang làm. Lâu đến mức cô thấy thật sự rất mệt, lên tiếng hỏi anh: "Chu Tẫn, a~ , sắp xong chưa?"
Không hiểu sao hôm nay lại lâu ra như thế, Chu Tẫn thở hổn hển: "Chưa được."
Thấy cô mệt, anh rút ra, cho Sở Tiêu nằm xuống. Chân tiếp tục được gập lên cao, Chu Tẫn đút côn thịt của anh vào trong, tiếp tục ra vào.
Sau đó là tiếng bạch bạch không dứt.
Sở Tiêu đờ ra rên rỉ, muốn lịm cả người, thì Chu Tẫn lại nói: "Đừng có ngủ."
Một lúc sau cô chuyển sang khóc rồi.
"Huhu...Chu Tẫn...chậm thôi..."
Cô chỉ thấy bên dưới mình không ngừng tiết ra dâm thuỳ, từng đợt đâm chọc của anh làm bên trong cô vô cùng kích thích.
Vẫn là không chịu nổi được nữa, lại thêm một đợt cao trào ra.
Lần này mới thấy Chu Tẫn rút ra để đeo bao, một tiếng xé, sau đó người đàn ông quay lại, nâng chân đút vào, cắm rút tiếp.
Về sau những tiếng bạch bạch càng lúc càng nhanh càng lớn. Sở Tiêu trong lúc mơ hồ nghe được tiếng Chu Tẫn thở gấp gáp hổn hển, cuối cùng mới bắn ra được.
Bình luận