Kha luân lại uống thêm một đợt rượu, Chu Tẫn vẫn đổi cho Sở Tiêu chơi.
Sở Tiêu bị thua cũng nhiều, cô và Kha Luân liên tục thay nhau, vậy nên Chu Tẫn ngồi sau cũng uống không ít cho cô.
Sợ anh uống không được, nên Sở Tiêu lo ngại nói: "Hay để em uống. Em uống rượu kia được mà."
Loại rượu kia khá nhẹ, Chu Tuyết và Na Tử không chơi còn thích uống, nói uống cho đẹp da dẻ.
Chu Tẫn nhếch miệng cười anh ghé sát người cô, không biết lợi dụng mình đang say hay gì, tay nhéo đùi cô một cái, ngả ngớn nói: "Em mà say là anh bê đi đấy nhé."
Sở Tiêu đẩy anh ra, sợ người bên cạnh nghe được, lườm cho một cái. Sau đó cô và Kha Luân vẫn vậy, uống thay nhau.
Rượu vodka này đúng thực quá nặng, Kha Luân uống không nổi nữa, Di Giai khuyên anh ngừng chơi, Kha Luân cuối cùng cũng phải chịu thua. Di Giai đỡ Kha Luân lên, hai người đi ra ngoài tản bộ với nhau.
Từ Ca liền kêu đổi kiểu chơi: "Cược tiền đi."
Hàn Hiên nghe vậy lập tức vào thay, Chu Tuyết đang nói chuyện với con thấy chồng như vậy liền liếc cho một cái.
Chuyển sang chơi Poker, không khí có tiền sôi nổi lên hẳn.
Sở Tiêu hơi sợ, định không chơi vì cô không mang tiền. Chu Tẫn liền móc ví ra nói: "Không sợ, anh trả cho em."
Xung quanh lập tức sôi máu lên.
Lão Lâm: "Quả này cậu xong rồi sếp Chu ạ?"
Từ Ca: "Ra rút thêm tiền đi, chỗ kia sợ không đủ đâu."
Hàn Hiền cười ha hả: "Tôi không nể tình bạn bè đâu nhé."
Sở Tiêu thấy hơi nổi da gà.
Mà Chu Tẫn còn tuyên bố: "Cứ thoải mái."
Thấy anh ủng hộ, Sở Tiêu cũng cố chơi cho tử tế, giữ vững tinh thần, tự tin chiến đấu, nhưng mà vẫn không qua được cánh đàn ông. Sở Tiêu chơi 10 trận thì 8 trận thua thảm hại. Xung quanh hả hê cười sung sướng, Sở Tiêu nhìn ví Chu Tẫn bị bòn rút gần hết thì lo sốt vó. Tính quay ra nói với anh là hay không chơi nữa, Chu Tẫn lại ngồi sau hướng dẫn cô.
Những lần sau đó không thắng, nhưng cũng không thua, còn được ít tiền. Mới đầu Từ Ca được nhiều nhất, giờ Hàn Hiên dẫn đầu liền thất thế đi. Từ Ca thua một vố lớn, Na Tử chiều chồng, hào phòng chi thềm tiền cho anh.
Chu Tuyết mới đầu còn mắng chồng cờ bạc, nhưng sau thấy anh thắng được tiền, lại chạy tới cổ vũ. Lão Lâm về sau ủ rột nhất, vì bị Hàn Hiên thắng lấy hết tiền, giờ phải ngồi gỡ lại.
Lúc này Sở Tiêu đang lâng lâng vì mãi mới có trận thắng, Chu Tẫn không quản cô chơi nữa. Bất chợt thấy được điện thoại Sở Tiên sáng lên, có một tin nhắn đến. Sở Tiêu vẫn không biết thì anh cầm lên xem.
[Số lạ: Tiêu Tiêu, là anh đây, Hâm Bằng. Em có khoẻ không?]
Ánh mắt Chu Tẫn hơi tối lại, chưa suy đoán ra được điều gì, lại có tin nhắn thứ hai.
[Số lạ: Em có rảnh không? Hôm nay anh có dịp về trường, sẽ ở trên này mấy ngày. Muốn hẹn gặp em. Mình gặp nhau đi.]
Chu Tẫn đưa ngón tay rất dứt khoát gõ trả lời.
[Tiêu Tiêu: Không rảnh nhé.]
Tin nhắn gửi đi, mất hai phút sau số lạ đó lại nhắn lại tiếp.
[Số lạ: Tiêu Tiêu, em sao vậy? Hôm trước gặp không thấy em nói gì. Anh cũng ngại. Lâu rồi không gặp em, thật ra anh cũng có rất nhiều điều muốn nói. Ngày trước lúc chúng ta còn nói chuyện với nhau, tới giờ anh vẫn trăn trở một chuyện. Không biết có phải em hiểu lầm gì anh không? Tiêu Tiêu, tại sao ngày ấy em lại cắt đứt liên lạc với anh vậy?]
Chu Tẫn đọc tin nhắn mà máu nóng trong người muốn bốc hoả, gân máu trên mặt bắt đầu nổi lên, khí huyết xung trào, toàn cơ thể như bùng nổ.
Sở Tiêu mải chơi không để ý người đằng sau mình, lúc quay lại thì không thấy Chu Tẫn đâu nữa rồi.
Chu Tẫn đã ra ngoài để gọi điện.
Ban đầu Hâm Bằng không biết là Chu Tẫn gọi, thấy có cuộc gọi liền nghĩ là Sở Tiêu, ai ngờ đối phương lập tức hỏi anh như tra khảo.
"Anh nói hiểu lầm, là chuyện gì? Có việc gì cần đến gặp Sở Tiêu? Nói với tôi được rồi, tôi giải quyết cho anh."
Hâm Bằng hơi sửng sốt, nhưng vì nghĩ có gì đó hiểu lầm, anh lựa lời nói: "Xin lỗi, anh là...?"
Chu Tẫn: "Người yêu của Sở Tiêu."
Đối phương liền lộ ra vẻ bối rối: "Tôi không biết là Tiêu Tiêu có bạn trai rồi. Anh đừng hiểu lầm, tôi chỉ là bạn học cũ của Tiêu Tiêu thôi. Ngày trước chúng tôi từng có thời gian hay nói chuyện với nhau, trên phương diện tình bạn, chứ không hề có gì cả. Chỉ là lâu rồi mới gặp lại, ngày ấy cũng không biết vì lí do gì Tiêu Tiêu chặn liên lạc với tôi. Nên giờ tôi mới liên lạc để hỏi thăm cô ấy."
Hâm Bằng nói một lèo, vừa nói vừa cười ngượng. Tính giải quyết êm ái, không muốn với Chu Tẫn gây gổ, ai ngờ người này còn tỏ ra dữ dằn hơn.
"Anh muốn biết tại sao đúng không? Chặn liên lạc nghĩa là cô ấy không muốn qua lại với anh. Đó lí do đấy."
"À... thì ra là vậy..." Hâm Bằng quả thật thấy chuyện này hơi ngớ ngẩn.
"Giờ anh đã hiểu chưa?"
"Hiểu...Ừm."
"Vậy còn vấn đề gì nữa không?"
"Hình như là hết rồi."
"Thế xin đừng làm phiền nữa, chào anh."
Chu Tẫn trực tiếp cúp máy, cho số của Hâm Bằng vào danh sách đen.
Bỗng cửa đằng sau có tiếng mở kêu cạch một cái, Sở Tiêu bên trong đi ra.
Chu Tẫn đứng ở trước cửa phòng, người dựa vào lan can, nghe tiếng cô thì quay lại. Đằng sau lưng anh là cảnh đêm, xa xa là biển, đừng từ đây có thể nghe được tiếng sóng vỗ rì rào. Sở Tiêu hít lấy hít để cảm nhận vị biển, gió mát làm cô dễ chịu, cô đi tới gần anh bắt đầu nhăn nhở, kể lể: "Chu Tẫn, lúc nãy em thua hết, xong tự nhiên thắng lại được nhiều lắm."
Hình như cô hơi say, Chu Tẫn phì cười nói: "Em giỏi vậy à?"
Thật ra lúc nãy trước khi đi Chu Tẫn có nháy nháy Hàn Hiên, ra hiệu chơi thì nhường cô. Chu Tẫn ở đấy thì mọi người còn ra sức được, không có anh ai dám bắt nạt Sở Tiêu. Sở Tiêu tưởng cô may mắn, gỡ được tiền rồi liền không chơi nữa. Sau đó Chu Tuyết vào thay.
Vậy nên cô mới cầm tiền ra đây khoe với anh.
Nhưng tự nhiên thấy Chu Tẫn có vẻ chột dạ, giấu giếm, tay còn cầm điện thoại nào đấy.
"Là bạn của em." Chu Tẫn đưa lại điện thoại, Sở Tiêu nhận lấy, chưa hiểu gì cả.
"Em có tin nhắn."
Sở Tiêu mở điện thoại ra, đọc tin nhắn của Hâm Bằng, ngẩng lên lại thấy nét mặt cố tình lảng tránh của Chu Tẫn.
Sở Tiêu nghĩ gì đấy nên nói: "Đó là đàn anh khoá trên đại học của em."
Chu Tẫn trầm tư hơi lâu, lúc sau chỉ mở miệng nhàn nhạt hỏi: "Vậy à?"
Sở Tiêu liếm môi, không ngại nói là: "Em từng thích anh ấy."
Đồng tử mắt Chu Tẫn hơi co lại, sau đó Sở Tiêu liền kể hết: "Là lúc đó em tưởng người ta cũng thích em, nên mới thường xuyên trò chuyện như thế. Sau này biết họ thích người khác rồi, nên em ngừng liên lạc."
Những chuyện quá khứ cô, thật ra cũng không có gì cả nên cô không muốn giấu giếm anh. Sau đó Sở Tiêu lại kể một mạch hết tất cả những người mà cô từng thích kể cả trước đó nữa, không giấu gì cả.
Chu Tẫn chỉ hỏi vậy chứ không phải nghi ngờ cô, nghe cô kể ra lại thấy mắc cười. Không ngờ Sở Tiêu có quá khứ như vậy. Anh ghẹo cô sao lại đi thích được những người như vậy, đúng là không có mắt nhìn gì cả. Sở Tiêu cũng gật gù, còn tỏ ra đắc ý, cũng may là không ai tử tế nên cô không theo, thế nên giờ cô mới gặp được anh. Vậy tính ra là may mắn.
Chu Tẫn không nhịn được nữa bật cười.
Chẳng biết tâm trạng Sở Tiêu do say hay do cô hơi bất ổn, tự nhiên nói nhiều với anh như vậy.
Thật ra Sở Tiêu cũng chỉ muốn giãi bày ra một chút, cũng không phải chuyện tự hào gì, cô chỉ qua không muốn có bí mật với anh. Sở Tiêu muốn cả hai mở lòng hơn.
Kiềm lòng cả ngày nay giờ Sở Tiêu mới dám nói thẳng: "Chu Tẫn, sau này chúng ta... có gì cũng chia sẻ với nhau hết được không? Em không muốn một trong hai ngại nói với nhau điều gì cả."
Chu Tẫn im lặng, mắt nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn đang cúi gằm dưới bóng đèn của cô. Hai má đỏ ửng, đôi môi chụm lại, như đang đợi ai đó đến hôn.
Anh không nhịn được đưa một tay tóm lấy eo cô ôm vào lòng mình.
Sở Tiêu giật mình, ngẩng đầu lên, liền thấy ánh mắt không nghiêm chỉnh của anh đang nhìn cô, khoé môi anh còn cong lên.
Sở Tiêu xấu hổ đỏ mặt.
"Mọi người ra bây giờ đấy?"
"Thì có sao đâu?" Chu Tẫn kéo cô càng gần sát mình hơn: "Tại sao hôm nay lại nói với anh như vậy? Giận gì anh à?"
Sở Tiêu ngại, không trả lời, cảm thấy mình không nên quá tính toán. Cô cúi mặt xuống, dùng hai ngón tay cấu cấu với nhau. Chu Tẫn thấy cô không nói lại chủ động hỏi: "Vậy bây giờ đi đâu?"
Sở Tiêu ngẩn ra lúc rồi nói: "Về phòng của em." Cô sợ anh hiểu lầm, lại phải tỏ ra biết lỗi: "Xin lỗi. Tại hôm nay Di Giai nhờ em rồi."
Chu Tẫn nghe vậy thì nổi giận: "Thế còn anh?"
Sở Tiêu đăm chiêu suy nghĩ, Chu Tẫn lại nhắc nhở cô: "Em quên đây là chuyến hẹn hò đầu tiên của anh và em à?"
Giọng ai còn giận hờn: "Biết bao lâu rồi chúng ta không ở cạnh nhau không?"
Sở Tiêu: "..."
Lại còn nghĩ tới Di Giai.
"Em nghĩ bây giờ Kha Luân và Di Giai đang ở đâu, nhỡ em về hai người đó đang làm gì với nhau trong phòng thì sao?"
Lúc này trong phòng Lão Lâm cũng bắt đầu giải tán. Na Tử giục Từ Ca, nên cả hai đứng lên đi về. Chu Tuyết cũng than hết tiền không muốn chơi nữa. Lão Lâm quay ra quay lại là không còn thấy một ai.
Sở Tiêu đã theo Chu Tẫn về phòng, vừa bước vào cửa cô liền nghĩ tới chuyện mình không có quần áo, ngồi cởi giày ra nói với Chu Tẫn.
"Em không có đồ ngủ. Đồ em để bên kia hết rồi."
Chu Tẫn liền đi ra vali lấy cho cô một bộ quần áo thun của anh.
Sở Tiêu nhận lấy rồi đi về phòng tắm thay đồ, ở ngoài Chu Tẫn cũng cởi đồ của mình.
Sở Tiêu rửa mặt đánh răng xong rồi đi ra, cô chỉ mặc một chiếc áo thun bên ngoài, vì áo của Chu Tẫn rất rộng nên cô nghĩ không cần mặc quần nữa.
Chu Tẫn lúc này đang cởi trần, ngồi trên giường cởi nốt đồng hồ đặt lên tủ bên cạnh, nghe tiếng thì quay ra. Sở Tiêu mặc áo của anh lộ ra đôi chân dài trắng nõn, trên người còn có mùi hương thơm thoang thoảng dịu nhẹ. Chiếc áo tuy rộng nhưng lại khéo khoe hết đường cong của cô, đúng là muốn bức người rồi. Chu Tẫn kéo cô lại ngồi lên đùi anh.
Sở Tiêu liền vòng tay ôm cổ, cười khúc khích.
"Vậy mà còn dám đòi ngủ với Di Giai." Vừa nói vừa vuốt ve sờ khắp đùi cô.
Sở Tiêu giả bộ: "Là tại Di Giai rủ em mà. Tại em không nỡ từ chối."
"Giờ xem ai bỏ mặc em."
"Là em sai, được chưa?"
Chu Tẫn không cho cô nói nữa trực tiếp cướp lấy môi, cắn lấy môi dưới day day mấy cái, tay lại tiến vào sâu bên trong lần mò thêm.
"Toàn mùi rượu."
"Sao hôm nay chê anh nhiều vậy?"
Sở Tiêu cứ ngà ngà, không hiểu sao nhìn cái điệu bộ say ấy Chu Tẫn lại thấy cô rất dễ thương.
Khoé môi anh nhếch lên, cắn môi tiếp, tay bên dưới còn đang càn quấy vùng nhạy cảm bên trong, mà được một lúc tự nhiên cảm thấy có gì không phải.
Chu Tẫn rời môi ra, nhấc áo Sở Tiêu lên, nhìn vào bên trong mới thấy Sở Tiêu không hề mặc quần lót.
Mặt Chu Tẫn tối sầm lại: "Sở Tiêu...em dám."
Sở Tiêu bật cười: "Đã nói là em không có đồ rồi mà."
Anh kích động cắn môi cô cái thật đau, rồi thả ra cầm lấy đồ của mình bên cạnh đi vào nhà tắm, nói với cô: "Đợi một chút."
Sở Tiêu cười thầm, nằm xuống giường đắp chăn đợi anh.
Bình luận