Sở Tiêu nhìn vòng quanh, đang tự hỏi không biết Chu Tẫn đâu?
Hàn Hiên và Chu Tuyết cuối cùng cũng đi xuống, vẻ mặt Chu Tuyết đầy mệt mỏi, Hàn Hiên thì như mới được nạp năng lượng thêm. Hai người không ngừng bị lão Lâm trêu, làm Chu Tuyết đỏ cả mặt, không dám nói năng gì cả.
Vốn Chu Tuyết không muốn ở trên phòng lâu như vậy, chỉ tại Hàn Hiên đòi hỏi quấy rối nên giờ mới chịu cảnh này đây.
Ai cũng cười vợ chồng vô, Lão Lâm còn cố tình ghẹo thêm: "Mới bắt đầu đi chơi thôi mà. Hai vợ chồng năng suất quá, cẩn thận đi hai về ba đấy nha."
"Cả hai còn đang độ tuổi còn trẻ mà, dĩ nhiên là hăng sức rồi." Từ Ca phát biểu.
Kha Luân xin kinh nghiệm chinh chiến: "Hàn Hiên, tại sao anh lại có thể có con từ lúc 18 tuổi vậy? Anh làm em ngưỡng mộ quá."
Hàn Hiên chẳng để ý gì cả, chỉ nhếch miệng cười, tất cả cùng cụng rượu.
Na Tử thấy mặt Chu Tuyết đỏ quá, phải lên tiếng: "Được rồi đấy, đừng có nói chuyện này nữa. Ăn nhanh đi."
Sở Tiêu lấy thức ăn đưa gần trước mặt cho Chu Tuyết, giờ chỉ còn có hai vợ chồng chưa ăn, chứ ai cũng no say rồi.
Chu Tuyết vừa húp miếng súp vừa hỏi: "Chu Tẫn đâu rồi?"
Sở Tiêu lắc đầu, cũng không biết là đã đi đâu nữa.
Lão Lâm mới nói: "Vừa đi ra ngoài, chỗ bể bơi ấy. Hình như có điện thoại, chắc lại công việc."
Sở Tiêu nghe vậy thì đứng lên. Chu Tuyết ngồi bên cạnh không quản được vì còn bận ăn, cô nghĩ ngợi một lúc, rồi mới đi ra ngoài xem.
Ở bể bơi, Chu Tẫn đứng bên cạnh cầm điện thoại nói chuyện. Cuộc đối thoại ngắn ngủi, Chu Tẫn lập tức tắt máy. Sau đó, đứng hút thuốc một hồi lâu.
Đến khi Sở Tiêu trông thấy, đi tới từ đằng sau bất ngờ ôm lấy anh.
"Biết ai không?" Cô cười khúc khích.
Không khí ở ngoài khá mát mẻ, Sở Tiêu lại chỉ mặc chiếc váy maxi mỏng, Chu Tẫn có thể cảm nhận được hết độ ấm nóng mền mịn của da thịt cô cách lớp vải áp lên người anh.
Chu Tẫn vất điếu thuốc ra, quay người lại.
Sở Tiêu ngẩng đầu lên, vểnh môi lên hỏi: "Anh vừa làm gì thế?"
Mà Chu Tẫn lại bất chợt cúi xuống chạm nhẹ lên môi cô một cái. Cả một dòng nước mát lạnh trong người như vừa chảy qua.
"Mùi thuốc." Sở Tiêu nhăn mặt.
Chu Tẫn không nói gì, chỉ nhoẻn miệng cười, ôm cô.
"Ai gọi điện cho anh à? Chuyện công việc sao?"
Chu Tẫn lắc đầu: "Không, không có gì?"
Rồi lại hỏi ngược lại: "Ăn no chưa?"
Sở Tiêu gật đầu.
Nhóm người Hàn Hiên cũng vừa từ phòng ăn đi ra, Chu Tẫn đưa mặt nhìn ra rồi mở miệng nói.
"Chắc cũng ăn xong hết rồi. Đi chơi thôi."
"Bên này, Chu Tẫn." Hàn Hiên vẫy chiếc xe điện du lịch đang chờ sẵn ở cửa khách sạn.
Tất cả di chuyển lên xe, đi một vòng ngắm cảnh biển ở đây.
Chu Tẫn hình như vấn đề gì liên quan tới công việc, anh không nói, nhưng suốt cả chặng đường đi, Sở Tiêu để ý thấy nét mặt anh có vẻ trầm tư.
Chu Tẫn đúng là đang vướng bận chuyện công việc, Minh Viễn vừa gọi báo anh một bên đối tác muốn huỷ lô hàng, trong khi lô hàng đó sắp hoàn thành xong rồi. Bên đối tác còn đổ lỗi là do mình làm không đúng giao ước, bắt mình đền hợp đồng, đang làm khó người của anh. Minh Viễn nhắn tin hỏi anh giờ phải làm sao, có tự xử lí được không?
Hiện tại Chu Tẫn chưa nghĩ ra được gì cả, vừa mới bắt đầu đi chơi nên không muốn chuyện công việc ảnh hưởng. Hợp đồng này thật ra là do lão Lâm mang về, vốn chỉ là một hợp đồng nhỏ, anh cũng không muốn trong lúc đi chơi bắt bẻ ai hết. Chu Tẫn nhắn tin cho một người bên phòng kinh doanh phụ trách vụ này.
Quay trở lại, nãy giờ cả nhóm đã đi được nửa đoạn đường, hòn đảo này cũng khá nhỏ, xe điện chở tới địa điểm nào thì lại dừng ở đấy, chụp ảnh rồi tham quan một lúc lại lên xe đến địa điểm tiếp theo.
Vì mải nghĩ tới chuyện công việc, nên Chu Tẫn không để ý tới Sở Tiêu, cô đi cùng với nhóm phụ nữ nên không phiền, có điều hình như cũng không vui vẻ lắm.
Lão Lâm và Hàn Hiên lúc này mới nghe được chuyện, mấy người đứng tụm một bên với Chu Tẫn bàn chuyện, làm nhóm phụ nữ bên này cũng mất vui.
"Đi chơi mà vẫn có chuyện nữa." Chu Tuyết phàn nàn.
"Vụ lô hàng mới đấy." Na Tử vừa nghe được từ Từ Ca.
"Không biết có thiệt hại nhiều không?" Di Giai cũng mới được Kha Luân cho biết.
Sở Tiêu không biết gì cả, ở đây có mỗi cô là không được Chu Tẫn nói gì cho.
Chu Tẫn đang nói chuyện bên này, tự nhiên nhìn về hướng Sở Tiêu đang ngồi trên một mỏm đá, rũ mặt xuống có vẻ buồn bực, anh mới chậm rãi đi tới.
"Sao vậy?"
Sở Tiêu lắc đầu.
Chỗ đang đứng hiện tại là một ngọn núi nhỏ, vì có quang cảnh rất đẹp, phía dưới là bãi cát, xa xa nước biển xanh ngắt, có núi bao bọc xung quanh. Chu Tẫn tưởng cô buồn, nên kéo cô ra chụp hình.
Sở Tiêu vẫn muốn hỏi thăm: "Chuyện công việc của anh có sao không?"
Khoé môi Chu Tẫn vui vẻ nhếch lên: "Đã giải quyết xong rồi."
Sau đó lôi điện thoại ra, chụp vài tấm, được mấy kiểu thì tài xế đến lại tiếp tục đi tiếp. Sở Tiêu cũng không bận tâm nữa.
Xe điện dẫn tới những nơi thuộc khu văn hoá di tích lịch sử, có thành cổ và mộ của các vị vua từng cai trị, có cả đền thờ phật tổ, thăm quan thêm mấy hang động dưới khe suối, bên trong có chỗ tu thờ của thầy tăng...
Kết thúc hành trình là đi về khu đèn lồng phố cổ, đúng lúc mặt trời lặn, cả phố xá được thắp đèn lên, sáng rực cả con đường, in xuống cả mặt nước hồ bên cạnh đó.
Tất cả đi bộ dạo chơi ngắm cảnh, mua đồ ăn vặt, rồi thả đèn hoa đăng. Sở Tiêu thích nên bắt Chu Tẫn thả rồi cùng mình ước, xung quanh cũng có mấy cặp đôi làm vậy. Chu Tẫn thì có vẻ không hứng thú lắm, nhưng cũng chiều cô, còn mua thêm cho cô cả mấy chục bông hoa đăng để thả.
Chu Tẫn cười hóm hỉnh nói: "Mất công ước, ước nhiều cho nó bõ. Em bảo nó linh nghiệm mà."
Sở Tiêu bất lực, thả không nổi nữa lại nhường cho người khác.
Đến tối muộn thì cả nhóm đi vào một quán lẩu băng chuyền, không khí rất vui vẻ cho đến khi đang ăn thì bỗng nhiên trời đổ mưa rào.
Vốn còn định đi thêm tăng đêm tại một quán bar, Lão Lâm khởi xướng, nhưng nhóm phụ nữ không muốn đi nữa. Một là không muốn uống rượu, hai là không muốn cánh đàn ông có cơ hội ngắm gái xinh. Trời còn đang mưa, mà hôm nay cũng đi nhiều rồi, nên ai cũng đòi về.
Lão Lâm liền kéo cánh đàn ông ra một chỗ, rủ đi riêng, nhưng giờ nóc nhà bảo sao làm vậy, đâu ai dám đi nữa.
Lão Lâm đến chán với anh em, đúng là có phụ nữ đi cùng không làm ăn được gì hết.
Nhưng sợ buồn, quay về khách sạn, lão Lâm vẫn cố rủ rê tất cả về phòng mình, chơi bài.
Sau đó lại tụ họp trong phòng lão Lâm.
Chơi xì dách, cứ 4 người luân phiên nhau, ai thua thì đi ra, còn cá cược uống rượu.
Chẳng biết Lão Lâm mang ở đâu ra chai rượu vodka loại nặng, cánh phụ nữ uống một hớp đã không chịu được, đòi đổi. Thế là lại gọi phục vụ khách sạn mang lên một chai nhẹ hơn, là rượu vang nho uống khá ngọt.
Dĩ nhiên chỉ dành cho phụ nữ, còn đàn ông vẫn là chiến vodka.
Ban đầu Lão Lâm làm chủ nhà, sau đó Từ Ca giở chiêu, không biết cao thủ phương nào cứ thắng 4 5 trận liên tiếp. Kha Luân chơi dở nhất trận, không muốn đi ra nên uống rượu liên tiếp.
Hàn Hiên không chơi, nằm xem ti vi.
Chu Tẫn chơi bình bình nhất, thỉnh thoảng cũng thắng được một trận, chỉ bị uống một chút rượu.
Sở Tiêu ngồi bên cạnh anh để xem, vì ngồi dưới sàn nên cô ở đằng sau anh, Sở Tiêu lại dựa sát vào người anh, cằm để trên vai. Chu Tẫn ngồi vững như cột đá, lâu lâu phải uống rượu lại quay lại hỏi: "Uống phụ anh không?"
Cô biết anh ghẹo, không thèm đáp.
Rượu nặng như thế ai uống được chứ.
Sở Tiêu ngồi chỉ qua muốn xem lại trò này thôi. Trước giờ cô cũng rất ít khi chơi xì dách, có điều không phải không biết chơi. Hồi nhỏ cô chơi khá lợi hại món này, nhưng bây giờ lâu rồi không động vào nên quên mất rồi. Chu Tẫn thấy cô có vẻ chăm chú, liền hỏi: "Muốn đổi cho anh không?"
Sở Tiêu lưỡng lự thì anh nói: "Anh ngồi sau, em thua thì anh uống."
Từ Ca ghẹo: "Kiểu này là muốn thay Kha Luân uống rượu."
Lão Lâm lại nói vào thêm: "Chứ còn như nào nữa? Mượn cớ để được uống rượu. Cậu với Kha Luân cùng một chiêu thức. Tôi lạ gì. Tính ủ mưu để đêm nay lừa gạt con gái người ta đấy?"
Xung quanh nghe lão Lâm nói cứ cười ngặt nghẽo.
"Yên tâm đi, Tiêu Tiêu với Di Giai đêm nay nhất định không để cho mấy cậu ta dụ nha." Lão Lâm ra điều đàn anh nhắc nhở, chẳng biết ngượng gì cứ nói thẳng toẹt: "Anh nói các em biết, đừng bao giờ tin hai câu ta đấy. Lửa đảo cả đấy. Bình thường có khi nào thấy mấy cậu ta thua trò này đâu. Các em đêm nay về phòng ai người nấy ngủ. Nhớ đóng chặt cửa vào, tắt điện thoại đi. Mấy tên quỷ này dùng cách gì dụ ngọt cũng không được chịu. Tuyệt đối đừng để bị lừa. Chưa cưới xin, không tin tưởng gì hết. Cứ nghe anh."
Na Tử với Chu Tuyết cười ha hả, Từ Ca với Hàn Hiên cũng bật cười theo.
Kha Luân và Chu Tẫn biểu lộ chúng tôi mà cần dùng hạ sách đấy à.
Sở Tiêu và Di Giai thì đỏ cả mặt
Bình luận