Chương 29: Chương 28: Bữa ăn thân mật 🍬

Khách sạn này nằm trong một khu nghỉ dưỡng ngay cạnh biển, không gần nhà hàng, nhưng có phục vụ đồ ăn, nên trước khi đến đây Từ Ca đã đặt món trước.

Tất cả đi xuống thiếu mỗi Chu Tuyết và Hàn Hiên, trong lúc đợi tất cả đi bộ ra ngoài bãi cát.

Ngoài biển sóng vỗ rì rầm, cát trắng xoá, chim biển bay lượn kêu oang oác , gió thổi lộng, Sở Tiêu còn cảm thấy vị mặn trong đó. Cô đã thay một chiếc đầm mới, gió thổi tung bay vạt váy, không khí thật dễ chịu. Đang ngắm nhìn xung quanh thì Chu Tẫn từ trong khách sạn đi ra, tới cạnh cô.

Chu Tẫn vừa đi tới liền hỏi: "Phòng em là ở đâu?"

Sở Tiêu nhăn mặt quay lại, gió thổi làm tóc cô bay bay khắp mặt, còn dính vào miệng, cô vừa gỡ tóc vừa nói: "Sao?"

Trong chốc lát chưa kịp phản ứng đã bị Chu Tẫn tóm đi, quay về hướng khách sạn. Sở Tiêu la toáng lên: "Anh muốn đi đâu?"

"Quay về lấy vali của em?"

"Từ đã."

Sở Tiêu đứng lại: "Em nói em ở với Di Giai mà."

Chu Tẫn đầy phẫn nộ nói.

"Em không thể ở với Di Giai được. Em không được bỏ mặc anh?"

Kha Luân đứng bên góc bên kia bên cạnh Di Giai, cũng đang đút tay túi quần thăm dò nét mặt người yêu, lưỡng lự hỏi: "Em không muốn cùng phòng với anh à?"

Di Giai có vẻ ngại, chần chừ gật đầu.

Sau không thấy Kha Luân nói thêm gì hết, thất vọng nhìn đi vu vơ.

Vợ chồng Từ Ca nhẹ nhàng tình tứ dắt tay nhau đi khẩy nước.

Lão Lâm thì ngồi gần đó, nhặt sỏi rồi ném đi.

Mãi không thấy Chu Tuyết và Hàn Hiên đi ra, nên tất cả quyết định đi ăn trước.

Phòng ăn bên ngoài khuôn viên gần hồ bơi của khách sạn, một phòng nhỏ có cửa kính bốn mặt nhìn ra bờ biển, bàn ghế đã được bầy sẵn, chỉ chờ bưng đồ ăn lên.

Khu nghỉ dưỡng này chủ yếu toàn tây nước ngoài, nên chung quanh khá vắng vẻ.

Sau khi ngồi vào chỗ, ngoài vợ chồng Từ Ca và Lão Lâm tươi tắn ra, thì ai nấy mặt mũi cũng không mấy dễ chịu. Thấy Chu Tẫn và Kha Luân đang trong trạng thái không vui, Lão Lâm liền đắc ý cười cả hai.

Sở Tiêu cũng biết Chu Tẫn đang giận dỗi mình, cô cũng mặc kệ anh, quay sang nói chuyện với Na Tử và Di Giai.

Thức ăn được bưng lên cũng chỉ có ba người phụ nữ ngồi túm tụm ăn uống hăng say và trò chuyện vui vẻ. Những người đàn ông còn lại rất tẻ nhạt, không ăn là mấy, chủ yếu là bàn chuyện xã hội, rồi tự cụng ly.

Sở Tiêu nói chuyện bên này, vẫn thường lén để ý người ngồi ở bên cạnh. Chu Tẫn có vẻ không quan tâm cô, nhưng lâu lâu Sở Tiêu lại thấy có con tôm đã bóc vỏ sẵn đặt trong bát của cô.

Lão Lâm đang khen: "Vợ chồng Từ Ca lấy nhau bao nhiêu năm rồi mà vẫn tình cảm thật. Ngưỡng mộ hai vợ chồng. Tôi chắc không có được trải nghiệm này, nghĩ tới chuyện kết hôn là không làm được."

Từ Ca khiêm tốn: "Là anh không thử đấy thôi. Ai mà chẳng phải kết hôn. Cũng phải mất 10 năm đầu để hoà hợp chứ không phải ai cũng hiểu nhau được. Lấy nhau rồi cãi nhau chán thì cũng thôi."

Sở Tiêu đang trò chuyện với Na Tử. cũng nghe Na Tử tâm sự, những năm đầu kết hôn cũng rất khó khăn, nhưng giờ đã ổn định hết rồi, con cái đều lớn nên cuộc sống vợ chồng cũng thoải mái. Còn nói với cô và Di Giai đừng có quá sợ kết hôn, mạnh dạn lên mới vượt qua được.

Sở Tiêu chợt nhìn sang người kế bên, Chu Tẫn đang đưa ly rượu lên miệng, trực giác cũng nhìn xuống. Sở Tiêu không nói gì cả, quay đi.

Không biết Chu Tẫn hiểu theo ý gì, lúc sau lại có thêm vài con tôm nữa được bóc vỏ bỏ vào trong bát của cô, lúc sau nữa lại có thịt cua, Sở Tiêu cứ vậy lấy ăn.

Di Giai thì thuộc kiểu vô tư, còn nhí nhảnh kể mấy chuyện như là: "Ngày trước em đặt tên số liên lạc của Kha Luân trong điện thoại là "Anh thúi", mẹ em đọc được cứ hỏi là thế Kha Luân thối lắm à sao lại đặt như vậy?"

Xung quay cười ngặt, mặt Kha Luân không biết có phải do rượu không cứ đỏ cả lên. Nghe kể thì hai người này yêu nhau được hai năm, Di Giai mới lên đại học nên trước giờ đều bị bố mẹ quản lí, nay là lần đầu tiên đi chơi xa với Kha Luân. Bố mẹ Di Giai hình như cũng đã chấp nhận Kha Luân.

Na Tử kể Kha Luân ngày trước học làm kỹ sư máy, nay làm về thiết kế, giải quyết công việc với những nhà thầu, lương bổng rất có tiền đồ.

Từ Ca thì làm sửa chữa máy móc, thợ máy có tiếng, được Chu Tẫn mời về từ 4 năm trước, Lão Lâm chung phòng kinh doanh với Hàn Hiên.

Nói chung ở đây ai cũng làm cho Chu Tẫn cả, mà anh còn được mọi người khen. Nói Chu Tẫn mặc dù là sếp nhưng không bao giờ tỏ ra phách lối, đối xử với nhân viên cũng rất thoải mái. Sống giản dị gần gũi, vui vẻ hoà đồng. Hầu như trong công ty ai cũng quý anh.

Sở Tiêu thoáng chút có chút cảm giác nở mũi, tự nhiên thấy rất tự hào về bạn trai của cô.

Lão Lâm nói: "Ngày trước không phải cậu ta có tố chất, anh cũng chẳng bỏ chỗ làm cũ đi theo cậu ta làm gì. Ở công ty cũ, một phần cũng tại tên chủ hống hách quá, chứ không anh cũng làm vị trí cao ở đấy. Qua đây rồi, mặc dù địa vị không được như vậy, nhưng ít nhất còn được là chính mình. Dù sao cũng không giống như mình đang làm trâu làm bò."

Kha Luân cũng nhận xét: "Sếp Chu hơi cọc tính, nhưng rất thẳng thắn, có gì nói đó, không ngại mất lòng ai hết."

Chu Tẫn không hiểu sao hôm nay mọi người nói về anh nhiều như vậy. Nhưng cũng cụng ly thay lời cảm tạ.

Sở Tiêu phì cười, không biết sao cô hiểu cái tính cọc ấy của Chu Tẫn. Thỉnh thoảng anh cũng cọc với cô, như lúc cô nghe không hiểu hỏi lại anh liền nói cô không chịu tập trung nghe anh nói. Sau đó Sở Tiêu tủi thân không thèm nói chuyện nữa, Chu Tẫn lại quay ra dỗ cô.

Nhưng quen lâu rồi thì mới ngẫm ra anh không phải anh cố tình khó chịu như thế, anh chỉ lớn tiếng vậy thôi.

Hôm nay đi chơi được gặp gỡ những người xung quanh gần gũi anh như vậy, thật là làm cô hiểu anh thêm nhiều điều.

Sở Tiêu phát hiện ra bát mình đã đầy ú đồ ăn Chu Tẫn gắp, cô không ăn nổi nữa quay ra đút cho anh.

Chu Tẫn không ngần ngại mở miệng.

Cái điệu bộ hưởng thụ lại làm lão Lâm muốn trầm cảm, anh chán nản quay đi.

Từ Ca khục khặc trêu: "Anh đấy, Lão Lâm. Đừng để ý nữa, uống đi."

Lão Lâm hất tay chau màu ra điều uống đủ rồi, Từ Ca liền gắp cho con tôm.

"Thế ăn đi?"

Bên cạnh lại thấy Di Giai quay ra với Kha Luân làm lành với anh, chẳng mấy chốc Kha Luân cười tươi, còn vuốt tóc người yêu. Mặt Lão Lâm cứ ngắn dần đi, không chịu nổi nữa bực mình đáp: "No ngang rồi đấy."

Cơm tró xung quanh thế này còn ăn sao nổi.

Từ Ca và Na Tử tủm tỉm cười, Chu Tẫn và Kha Luân chẳng nhìn ra, vì đang bận yêu đương.

Sau khi an ủi hai người đàn ông xong, Di Giai và Sở Tiêu, cả Na Tử tự nhiên đứng lên, rủ nhau đi vào nhà vệ sinh.

Trên bàn mấy người đàn ông quay ra ngồi túm lại, bàn tán Hàn Hiên với Chu Tuyết làm gì trên phòng, Lão Lâm nổi hứng muốn gọi điện, Từ Ca liền ngăn,

Hai vợ chồng người ta còn đang trong phòng với nhau, không ai nói cũng biết là đang làm gì, ai lại đi gọi chứ.

Chu Tẫn không quan tâm, ngồi khoanh tay dựa lưng xuống ghế ung dung nhâm li rượu vang. Bỗng nhiên điện thoại để trên bàn rung lên. Chu Tẫn lia nhìn thấy số Minh Viễn, đoán là cuộc gọi công việc nên anh cầm lấy đứng lên.

Sau khi Sở Tiêu trở về thì không còn thấy người đâu nữa rồi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...