Lão Lâm mới than trời: "Sao không ai nói cho tôi nãy giờ, trời đất. Làm mất công..."
Mà quay ra ánh mắt ai cũng có vẻ như mới biết được chuyện này. Lão Lâm mới hỏi lại: "Ra tôi là người phát hiện đầu tiên à?"
Sở Tiêu ngẩng lên thấy ai cũng đều kinh ngạc nhìn mình. Kể cả Chu Tuyết cũng sững sờ không dám tin, biểu cảm như thể tưởng đây là chuyện đùa, khó hiểu liếc nhìn Sở Tiêu một cái, ánh mắt hỗn độn, xong rồi quay đi, trở lại ghế ngồi.
Sau đó Sở Tiêu nghe thấy phía trên mình rầm rì.
Lão Lâm đẩy đẩy Hàn Hiên ngồi trước mình: "Đến cậu cũng không biết gì à?"
Từ Ca với Kha luân cùng đồng loạt hướng sang.
Kha Luân: "Chuyện trọng đại đây rồi, không ngờ cũng có dịp sếp Chu mang theo bạn gái của mình."
Từ Ca: "Rồi cũng sẽ có lúc này thôi mà."
Hàn Hiên chỉ phì cười, thật ra anh biết Chu Tẫn thích Sở Tiêu lâu rồi, nhưng không hề biết hai người ấy đang yêu nhau, đúng là giấu kín như quỷ.
Lão Lâm mới nhớ ra: "Có phải cái người mà các cậu gọi là chị dâu đấy chứ?"
Hàn Hiên liền gật đầu.
Lão Lâm từng tham gia họp lớp Hàn Hiên, ai cũng nhắc tới Sở Tiêu nên anh mới đoán ra.
Từ Ca nghĩ lại: "Lúc mới gặp đã thấy lạ lạ rồi."
"Chị dâu? Sao không ai kể em chuyện này?" Kha Luân đứng nhỏm cả lên.
Di Giai mới kéo áo Kha Luân xuống: "Đừng bàn nữa, bên dưới nghe hết cả rồi."
Lão Lâm vẫn thấy buồn cười: "Không ngờ sếp Chu nhà mình có ngày này. Ai bảo cậu ta không thích có người yêu đấy."
Chu Tuyết ngồi bên Hàn Hiên ra vẻ bực bội: "Anh biết mà không nói em?"
Hàn Hiên kêu oan: "Anh không biết thật mà."
Mãi sau khi mấy cô tiếp viên hàng không ra hướng dẫn an toàn bay, xung quanh mới yên tĩnh trở lại, tất cả không ai bàn tán nữa, máy bay cũng cất cánh đi lên.
Chu Tẫn và Sở Tiêu ngồi sau cùng, lúc này Sở Tiêu mới vòng lấy tay, dựa vào vai anh: "Chu Tẫn, đây là lần đầu mình đi chơi với nhau đấy."
Đây có thể gọi là lần đầu hẹn hò của cô và anh, nên tâm trạng Sở Tiêu rất phấn khởi. Máy bay đang đi lên trên cao, không khí bắt đầu giảm áp suất, quanh tai cứ ù ù, thế nhưng vẫn nghe được giọng Chu Tẫn nói với cô: "Sau này sẽ đưa em đi nhiều hơn."
Sở Tiêu khẽ cười, máy bay ổn định rồi hai người ngồi cạnh nhau cùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những đám mây trắng xoá bay lơ lửng trên không.
Được một hồi, nghĩ tới Chu Tuyết thì Sở Tiêu lại lên tiếng: "Hình như Chu Tuyết không vui lắm."
Chu Tẫn dựa lưng xuống ngả ra sau, đây là khoang thương gia nên ghế ngồi khá rộng.
"Ừ, không sao. Không vui rồi sẽ vui." Anh thờ ơ đáp một câu.
Sở Tiêu chẳng thèm nói chuyện với anh nữa, đi được nửa đường thì lim dim ngủ, lúc sau Chu Tẫn cũng ngủ luôn. Có người quay lại nhìn thì thấy cả hai cùng dựa đầu vào nhau ngủ.
Có vẻ chuyện Chu Tẫn có bạn gái vẫn khiến mọi người thấy sượng, chưa quen lắm. Xuống sân bay ai cũng lén lút nhìn cả hai.
Chu Tẫn ra chỗ băng truyền cùng mấy người để lấy vali.
Sở Tiêu cùng một vài người ra ngoài trước, cả đoạn đường cứ thấy Chu Tuyết lườm cô, nét mặt giận dỗi tức giận, nhưng không chịu nói chuyện. Thế nên Sở Tiêu mới đành đi theo dỗ dành: "Chu Tuyết, sao vậy? Giận rồi à?"
Chu Tuyết liếc xéo xong quay đi luôn, không thèm trả lời.
Sở Tiêu đằng sau chọc chọc: "Xin lỗi."
Ai kia liền bực tức quay lại nói: "Mình về bao lâu rồi, sao không cậu không chịu nói. Chuyện này thì có gì phải giấu. Bộ khó nói lắm à?"
"Ừ." Sở Tiêu gật đầu.
Chu Tuyết tra khảo cô.
"Bao lâu rồi?"
"Hơn 3 tháng." Sở Tiêu thành thật.
Chu Tuyết lắc đầu thất vọng, quay người đi trước, vừa đi vừa lẩm nhẩm: "Thế mà đến tận bây giờ tôi mới được biết. Cậu đúng là không coi ai ra gì. Anh trai tôi đấy, cậu giỏi thật." Giờ Chu Tuyết mới nhớ ra, dừng chân lại: "Cậu ghét anh ấy mà. Rốt cuộc hai người quen nhau kiểu gì vậy?"
Chu Tuyết quả thật hơi sốc, trước giờ chưa bao giờ nghĩ rằng Sở Tiêu sẽ có ý gì với anh mình, hay hai người này có thể đến với nhau cả. Mặc dù cũng lờ mờ cảm nhận được Chu Tẫn có thích Sở Tiêu.
Chu Tuyết không vui cũng không buồn, nhưng cũng không thấy quen.
Sở Tiêu chớp chớp mắt: "Sau này sẽ đối tốt với cậu mà, có được không?"
Bây giờ mà kể ra cô với Chu Tẫn quen nhau thế nào, sao cô dám kể.
Chu Tuyết liền bĩu môi: "Đúng là quá đáng."
Không thấy công bằng, Chu Tuyết còn đe doạ cho Sở Tiêu một câu: "Cậu mà về nhà tôi thì tôi cho cậu chết chắc."
Nhưng ngay sau đó lập tức bị Chu Tẫn đi ra nghiêm khắc giáo huấn: "Không được hỗn."
Xung quanh bật cười, làm Chu Tuyết bẽ mặt, càng tủi thân hơn. Cô bạn thân nay sắp thành chị dâu mình, đã thế chưa cưới về anh trai mình đã thiên vị người ta trước rồi. Chu Tuyết không chịu nổi cú sốc này, lại liếc xéo Sở Tiêu một cái, hằm hằm quay mặt đi.
Sở Tiêu liền kéo Chu Tẫn dừng lại đi sau mọi người, cách một đoạn thì thầm nói: "Em nói với Chu Tuyết được rồi, anh đừng xen vào."
Chu Tẫn luồn tay qua eo, kéo cô sát vào người anh, không kiêng dè chỗ đông người, cúi mặt xuống gần để nói: "Không được. Em sau này sẽ là vợ anh."
Mặt Sở Tiêu đỏ ửng, không nói nổi nữa đẩy anh ra.
Tất cả lên taxi đi thẳng về khách sạn.
Vì chuyến bay khá lâu, vừa tới khách sạn đã là quá trưa, ai cũng đói bụng.
Đây là khách sạn Hàn Hiên đã đặt sẵn phòng, giờ đợi thủ tục, chờ lễ tân đưa chìa khoá lấy phòng rồi sẽ hẹn nhau xuống ăn trưa.
Đến lúc này Sở Tiêu mới thấy có chuyện đáng quan ngại, cô quên chưa hỏi Chu Tẫn chuyện chia phòng ra sao. Giờ nhóm Chu Tẫn Lão Lâm và Từ Ca đã đi ra ngoài hút thuốc, đột nhiên em gái Di Giai lại đến gần e ngại hỏi nhỏ Sở Tiêu: "Chị Tiêu Tiêu, em và chị cùng phòng được không?"
Vấn đề này ở bên ngoài Lão Lâm cũng cảm thấy khổ sở, giờ ai cũng có cặp đôi hết, anh cảm thấy đây không phải cuộc đi chơi của anh.
Lão Lâm than vãn: "Không được rồi, không được rồi, nếu biết trước tôi đã vớ tạm em nào. Bây giờ tôi khác gì như vịt lạc đàn thế này."
Kha Luân cứ cười sặc: "Anh Lâm, đừng buồn mà. Tối em vẫn sẽ đi uống rượu cùng anh."
Mọi năm trong nhóm chỉ có hai cặp vợ chồng là của Từ Ca và Hàn Hiên, năm nay Kha Luân lại mang theo người yêu, Lão Lâm nghĩ mình vẫn còn Chu Tẫn và Minh Viễn, cuộc đi chơi này vẫn gọi là vui vẻ được.
Ai ngờ....
Lão Lâm ra vẻ khinh thường: "Tôi còn không biết cậu mang bạn gái đi là có ý đồ gì à?"
Kha Luân từng tâm sự mình chưa có gì với bạn gái, lần này muốn dẫn bạn gái theo để cả hai tiến xa hơn.
Chu Tẫn và Từ Ca hút thuốc bên này, Từ Ca nghe vậy cũng bật cười, Chu Tẫn khẩy tàn thuốc rồi lại đưa lên miệng rít.
"Đường hoàng ai mà làm ra trò ấy chứ."
Lão Lâm liền tố cáo anh: "Cậu thì có khác gì? Có bạn gái không thèm nói."
Chu Tẫn đút một tay vào túi, tay kia đưa điếu thuốc ra rồi nhả khói: "Ai nói anh không có bạn gái."
"Cậu đả kích tôi đấy à? Là tôi không thích chứ không phải không có." Lão Lâm tự ái nói. Thật ra anh cũng có rất nhiều bạn nữ, nhưng bạn gái thì làm gì có. Bạn bình thường, tự nhiên rủ đi, ai mà chịu đi.
Lão Lâm không cam chịu: "Các cậu chơi vậy với tôi là không. Anh em thì phải đồng cam cộng khổ với nhau, sao lại bỏ mặc tôi như thế. Phụ nữ để làm gì chứ? Các cậu quên lúc khó khăn ai ở bên cạnh rồi à. Làm chuyện đại sự làm sao dính vào phụ nữ được. Nói chung là các cậu biết điều thì đừng có bỏ mặc tôi."
Lão Lâm nói gì anh cũng không biết, chỉ biết là không ai đếm xỉa anh.
Lúc này Hàn Hiên lại chạy ra, đưa hai chìa khoá phòng còn lại cho Chu Tẫn và lão Lâm, chỉ tay ba người trừ Từ Ca nói.
"Tự chia phòng nhé."
"Chuyện gì?" Chu Tẫn lên tiếng.
Hàn Hiên chỉ vào bên trong: "Tiêu Tiêu và Di Giai ở cùng phòng rồi."
Lão Lâm nghe vậy là người mãn nguyện nhất, cười sung sướng: "Anh đã bảo các chú rồi mà, tưởng dễ ăn được à. Các chú không làm gì được đâu. Thôi kệ đi, anh em mình với nhau cũng được, càng tự do. Tối nay lên bar?"
Nhưng mà Kha Luân và Chu Tẫn không nghe, trực tiếp bỏ đi.
"Kha Luân, ngủ với anh đi." Lão Lâm nói với theo.
Chu Tẫn đi lên phòng của mình, không thấy Sở Tiêu đâu, liền nhắn tin cho cô.
[AChu: Em ở đâu?]
Sở Tiêu đã mang vali vào cùng phòng với Di Giai, thấy điện thoại rung, cầm lên.
[Tiêu Tiêu: Em ở cùng với Di Giai.]
[AChu: Sang đây, anh đặt phòng riêng rồi.]
[Tiêu Tiêu: Em sẽ ngủ với Di Giai, anh ở chung với Kha Luân đi. ]
Tin nhắn cuối cùng của Sở Tiêu cùng biểu tượng cười xu nịnh.
Sở Tiêu đặt điện thoại xuống, thấy Di Giai mới vào tắm rửa rồi thay đồ xong đi ra, thì đến lượt cô.
Sở Tiêu cầm quần áo rồi đi vào nhà tắm, không quên dặn Di Giai: "Sạc điện thoại đi, lát nữa sẽ đi lâu đấy."
Bình luận