Chương 22: Chương 21: Em không nhớ anh? 🍬

Sở Tiêu và Ninh Hinh đang nói chuyện thì nghe được tiếng động cơ xe bên ngoài, sau đó là tiếng dì Dương.

"Ninh Hinh, Duật Thành đến rồi đấy."

Nghe tới, Ninh Hinh vội vã chỉnh trang lại bộ dạng, dặm thêm son môi rồi mới đi xuống. Sở Tiêu nhìn theo lẩm nhẩm cười trong bụng. Lòng thầm nghĩ, mừng như thế cơ à? Chưa thấy người mà mặt mày đã như hoa.

Sau đó đi xuống, Sở Tiêu đứng ở xa nhìn thấy Ninh Hinh dẫn bạn trai đi từ bên ngoài vào. Người bạn trai này của Ninh Hinh nhìn khá trẻ, có vẻ do không chênh lệch tuổi nhiều, hai người trông rất hợp đôi, tướng tá không tồi, ăn mặc cũng rất lịch sự, gương mặt sáng sủa hơi có nét công tử, giống con nhà có điều kiện, nhưng nhìn hiền. Trên tay lại mang rất nhiều quà cáp có giá trị.

Đang nhẩm bụng nghĩ, Ninh Hinh có bạn trai cũng được quá, thì xuất hiện thêm một người nữa đi sau.

Ban đầu Sở Tiêu không để ý gì, nhưng rất nhanh cô nhận ra.

Hâm Bằng?

Ôi, Sở Tiêu quay người đi. Cô không muốn người này nhận ra mình.

Đây là đàn anh thời đại học mà Sở Tiêu bị cho ăn dưa bở mấy năm đây mà. Số trời xui rủi thế nào hôm nay lại cho cô gặp lại anh ta.

Sở Tiêu lấy tay che mặt lại rồi chạy xuống nhà bếp, phụ các dì dọn dẹp. Lúc mang đồ ăn bưng lên trên nhà thì lại thấy Ninh Hinh cùng bạn trai đang chào hỏi từng người, không thấy Hâm Bằng đâu.

Sở Tiêu sau đó cứ trốn dưới bếp, không dám đi lên. Các dì xuống gọi cô thì Sở Tiêu làm bộ đau bụng, cô ngại phải gặp lại Hâm Bằng. Thế nhưng đến lượt Ninh Hinh gọi thì Sở Tiêu không trốn được nữa, cô bất đắc dĩ lên chào hỏi Duật Thành. 

Duật Thành không biết cô bằng tuổi anh nên xưng cô bằng chị.

"Chào chị, tôi là Duật Thành."

Vừa nói xong thì một người đằng sau đi lên vỗ vào vai anh: "Gọi chị ... nhưng bằng tuổi đó."

Vừa nói vừa cười rồi nhìn về phía Sở Tiêu: "Em đây rồi."

Sau đó để Ninh Hinh và Duật Thành đứng thưa chuyện với người lớn thì Sở Tiêu và Hâm Bằng ở một góc nói chuyện.

Hâm Bằng là một người rất hoạt ngôn, tính cách thoải mái hài hước vui vẻ, dễ lấy lòng người đối diện. Ngày trước Sở Tiêu cũng vì tính cách hoà đồng dễ gần này của anh mà phải lòng.

Vừa gặp Hâm Bằng đã luyến thắng bên tai cô đủ chuyện.

"Anh vừa tới là nhìn thấy em, lúc đó em thấy anh sao lại quay vào, anh tìm em nãy giờ."

Sở Tiêu cười gượng: "Em không nhận ra anh."

Câu nói của Sở Tiêu làm Hâm Bằng ngạc nhiên: "Thật sao? Anh thay đổi lắm à? Còn em không khác là mấy, mà còn nữ tính xinh đẹp hơn."

Sở Tiêu từ cuối vẫn duy trì thái độ từ tốn lịch sự, không muốn tỏ ra quá nhiệt tình. Nhưng Hâm Bằng thì vẫn thân thiện với cô, kể chuyện đi học ngày đó, rồi lại kể chuyện công việc bây giờ.

Nhưng mà không nhắc gì tới chuyện của cô và anh, cứ như hai người bạn bình thường lâu ngày không gặp.

Sở Tiêu nghĩ cũng đúng thôi, ngày đó cô và anh ta cũng đâu có gì, chỉ là Sở Tiêu lầm tưởng. Thấy anh ta ngày nào cũng gọi điện hỏi han quan tâm cô nên sinh ảo giác nghĩ anh ta thích mình, có khi anh ta cũng không hẳn có ý gì với cô cả.

Hâm Bằng thấy Sở Tiêu không quá mặn mà với anh nên cũng ý tứ nói ít lại, nhưng đến lúc đi về vẫn xin số điện thoại của cô.

Sở Tiêu cũng miễn cưỡng cho, nhưng cô không nghĩ là sẽ giữ liên lạc với anh.

Hôm nay bạn trai Ninh Hinh về đây trước mắt là ra mặt, hai là xin phép cho dẫn Ninh Hinh về giới thiệu cho bố mẹ bên nhà trai.

Sau đó hai gia đình đồng ý thì hai bên gặp mặt nhau.

Buổi gặp diễn ra thuận lợi, bạn trai Ninh Hinh cũng rất ngoan ngoan lễ phép. Dì Dương coi bộ ưng ý lắm, thấy cô bác đều khen thì cũng mát lòng mát dạ. Đến mẹ Triệu khó tính còn hài lòng cậu con trai này, nói là có khoảng cách giữa hai mắt rộng là tướng số thông minh tài giỏi lắm. Bà Triệu rất thích nhìn tướng số trên mặt.

Sở Tiêu lại nghĩ hôm nào cô phải hỏi mẹ Triệu xem cho Chu Tẫn của cô mới được.

Ninh Hinh rất hạnh phúc, tất cả rời đi rồi Sở Tiêu mới dám hỏi Ninh Hinh.

"Hâm Bằng có quan hệ thế nào với bạn trai em vậy?"

"Hâm Bằng?" Lúc này Ninh Hinh mới nhớ ra: "À, Hâm Bằng là bạn của Duật Thành. Hai người ấy thường hay đi chung với nhau. Hôm nay chắc Duật Thành ngại nên mới rủ anh ấy đi cùng."

Ninh Hinh lại hỏi Sở Tiêu có quen biết à, Sở Tiêu cũng kể sơ qua, nhưng đang nói chuyện với thì bỗng dưng Chu Tẫn gọi.

Sở Tiêu mới giật mình nhận ra mình quên mất gọi cho anh. Chu Tẫn đợi không thấy Sở Tiêu gọi điện, nên sốt ruột.

Lúc Sở Tiêu nghe máy, mới chỉ giải thích một chút, Chu Tẫn nóng lòng hỏi: "Vậy mẹ và em lúc nào về?"

Sở Tiêu có nói chuyện với mẹ Triệu rồi, bà nói ngủ lại một đêm ngày mai sẽ về luôn. Bà Triệu còn cùng bố đi tham gia khai giảng trường cũ ngày mai nên không ở lại chơi lâu được. 

"Vì buổi tối không còn xe về, em phải ngủ lại."

Chu Tẫn lập tức nói: "Gửi địa chỉ cho anh đi, anh đi đón em."

Sở Tiêu vui sướng cứ cười hì hì suốt mà quên mất phải giải thích với mẹ Triệu thế nào. Ninh Hinh còn trêu cô: "Anh nhớ chị đó, mới đi xa chút đã không chịu được rồi."

Mặt Sở Tiêu cứ đỏ ửng.

Kết quả chỉ hơn một giờ Chu Tẫn đã gọi điện là anh sắp đến, Sở Tiêu phải lấy cớ với mẹ là: "Anh Chu Tẫn có việc xuống dưới đây, con lúc nãy gọi biết được nên nhờ anh đưa mình về."

Mẹ Triệu cứ ngơ ra, nhưng rất hay cũng không thấy nghi ngờ gì cả.

Vừa thấy xe Chu Tẫn, lồng ngực Sở Tiêu liền nhảy tưng tưng. Bóng dáng Chu Tẫn cao lớn bước xuống, Sở Tiêu thấy người thân thuộc lúc đó chỉ muốn chạy nhảy vào lòng anh, nếu không có mẹ Triệu ở đây.

Chu Tẫn cũng nhìn cô với đủ loại tình cảm.

Chào hỏi Ninh Hinh và Dì Dương xong, Sở Tiêu cùng mẹ lên xe đi về. Sở Tiêu nhanh chân ngồi ở ghế phụ trước, bà Triệu không có ý kiến gì ngồi ở đằng sau.

Mẹ Triệu lên xe chưa gì đã hỏi: "Chu Tẫn hôm nay có việc gì ở đây à?"

Chu Tẫn chưa hiểu, nhìn qua người bên cạnh thấy Sở Tiêu đang nháy nháy mình thì bất đắc dĩ trả lời: "Dạ, đúng vậy."

Sở Tiêu sợ mẹ hỏi thêm nhiều nên chủ động bắt chuyện trước: "Anh Chu Tẫn còn nhớ Ninh Hinh không? Học Tiểu học Ninh Hinh từng đến ở nhà em để đi học chung đó."

Chu Tẫn: "..."

"Cái con bé da ngăm ngăm, hay cột tóc hai bên."

Chu Tẫn giả bộ gật gật, anh phải lục lọi trí nhớ bảy bảy bốn chín ngày mới nhớ ra được. Hai người sau đó cứ rôm rả qua lại hết chuyện này lại sang chuyện nọ như vậy, hoàn toàn không để cho bà Triệu tham gia, đến lúc bà ngủ lúc nào không hay, còn ngáy khò khò.

Sở Tiêu quay ra thấy được mới nói: "Mẹ ngủ rồi."

Một giây sau, Chu Tẫn đã kéo tay cô lại cướp lấy môi để hôn. Sở Tiêu giật mình phải đẩy anh ra, nhỏ giọng mắng: "Đang đi xe đấy."

Xe bật chợt lập tức được tấp vào lề đường, Sở Tiêu còn đang lo sợ nhìn mẹ ngủ, thì Chu Tẫn đã lại áp sát tới tấp hôn.

Sở Tiêu mới đầu còn kháng cự, sợ mẹ tỉnh dạy, nhưng rồi thấy bà Triệu ngủ mê đến mức như say không có phản ứng gì hết, thì mới tiếp nhận nụ hôn của anh.

"Em không nhớ anh?" Chu Tẫn vừa mút môi một hồi mới nhả ra hỏi.

Sở Tiêu và anh mắt và mắt đối diện, mũi chạm mũi, cô thành thật nói: "Nhớ."

Hai người lại va vào cắn mút nhau, cũng cố kiềm chế nhưng tiếng nước bọt vẫn phát ra khẽ khẽ, hôn đến tâm trí rối loạn, người mềm nhũn.

Đến lúc bà Triệu tỉnh dạy thì thấy hai người đã trở lại trạng thái bình thường rồi. Xe vẫn tiếp tục lăn bánh, nhưng không còn ai mở miệng ra nói chuyện gì nữa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...