Chương 23: Chương 22: Tiểu thư hư vinh 🍬

Đêm đấy không ai biết, hai người lại ở bên nhau

Về tới nhà, tối tắm rửa nghỉ ngơi xong, khi bố mẹ ngủ hết, Sở Tiêu mới rón rén đi sang nhà Chu Tẫn.

Mà vừa đi cô vừa lẩm nhẩm: "Bố mẹ tha lỗi cho con, bố mẹ tha lỗi cho con."

Hai mươi mấy năm cuộc đời chưa từng yêu đương ai, thế mà lâm vào một cái đã mê trai thế này.

Nhưng giờ cái sự mê muội của cô dành cho Chu Tẫn đã hết lối thoát rồi. Thân con gái đêm hôm không biết liêm sỉ, vẫn cố đi sang nhà anh. Sở Tiêu thấy cô và anh, hai người giống như quay lại thời niên thiếu vậy, như thiêu thân bất chấp lao vào nhau, chẳng quan tâm được điều gì nữa.

Chu Tẫn hình như ốm đi thì phải, Sở Tiêu vừa thấy anh thì để ý nét mặt có phần phờ phạc. Vừa cùng anh vào phòng, Sở Tiêu đã ôm mặt xem đi xem lại: "Anh ốm à?"

Chu Tẫn cầm tay cô đang đặt trên mặt anh xuống, kéo xuống ôm lấy anh, khoé miệng gian xảo nhếch lên: "Ừ, vì không được gặp em."

Sở Tiêu nhéo eo anh một cái, Chu Tẫn liền bật cười, một phát bế cô về giường.

Hai người một trên một dưới cuồng nhiệt hôn nhau.

Một lúc thì cảm giác thân nhiệt Chu Tẫn nóng dần, anh ngồi dạy lột áo ra. Sở Tiêu nhìn thân hình khoẻ mạnh của anh lại huyết khí cuộn trào. Chu Tẫn không mập không gầy, cơ bắp săn chắc rắn giỏi, bờ vai rộng, bụng gọn, có thể nhìn thấy ít múi.

Càng ngày cô càng thấy Chu Tẫn rất có sức hút mê mị với cô.

Hôn nay anh lại như con hổ háu đói vậy, chẳng từ tốn như mọi hôm chút nào, kéo được quần áo Sở Tiêu ra, hai người thân thể không mặc gì bắt đầu lao tới gặm nhéo nhau. Sở Tiêu nhột cười khúc khích.

"Đừng hôn chỗ đó."

Chu Tẫn đang hôn ở cổ lại chuyển xuống vai, cuối cùng nhằm bầu ngực cô vừa bú vừa mút, vừa dùng lưỡi trêu đùa.

Bàn tay anh bóp tràn hết bầu ngực của cô, ra sức nhào nắn quả bồng đào.

Sở Tiêu bị sự nồng nhiệt của anh mà miệng nỉ non rên rỉ.

"Chu Tẫn..a~..."

Chu Tẫn đột nhiên ngồi thẳng lên, nâng một chân của Sở Tiêu, hôn từ gót cho tới bên trong đùi, rồi từ từ mới xuống vùng tư mật.

Từng cái chạm môi phớt nhẹ, mà vô cùng nóng rực, dừng ở đâu như in dấu ở đấy. Đến khi cô cảm thấy bờ môi anh chạm tới âm hộ bên dưới, tất cả kím nén bên trong gần như muốn bùng nổ ra. Môi anh ngậm rồi mút, đưa lưỡi liếm lấy hương vị, tấn công tiểu huyệt, nơi mẫn cảm yếu đuối bé nhỏ không còn kiên cường để chịu đựng cho anh dày vò được nữa.

"Đừng..a~..Chu Tẫn...a~..."

Đầu lưỡi anh vẫn khuấy đảo quét sạch huyệt đạo của cô, cho đến khi thấy bụng Sở Tiêu co rút liên tục anh mới dừng lại.

Sở Tiêu thở hổn hển, chưa nghỉ được bao lâu thì Chu Tẫn lại tách chân cô ra, đưa côn thịt vào.

Những tiếng bạch bạch bên dưới bắt đầu phát ra.

Sở Tiêu nhìn lên gương mặt Chu Tẫn gần như nhuốm màu dục vọng, ánh mắt đục ngầu, thở ra những hơi thô mạnh.

Sở Tiêu gọi anh: "Chu Tẫn."

Anh mới nhìn cô, cúi xuống, nhắm đúng môi cô gặm lấy, mút lưỡi rồi cắn nhẹ lên môi.

Chân dưới cô được anh gập lên cao hơn, ra sức đè ra để cắm rút. Chỗ đó hai người liên tục va chạm. Hai thân thể lẫn hai tâm hồn cùng hoà quyện với nhau.

Sở Tiêu giờ khắc đó chỉ còn mê man, chìm trong khoái cảm.

Không biết qua bao lâu, sau khi kết thúc hai người nằm ôm nhau, Sở Tiêu mới hỏi han anh được.

"Chuyện đơn hàng của anh sao rồi?"

Buổi tối hôm trước nghe Chu Tẫn nói chuyện điện thoại công việc, Sở Tiêu tuy không hiểu lắm nhưng đoán chắc là vấn đề lớn nên anh mới phải quay lại như vậy. Chu Tẫn thì vẫn bình thản, nhưng Sở Tiêu cảm thấy anh như có áp lực nào đó mà không kể cho cô. Chu Tẫn phải gánh đỡ công việc cho chu Chu lúc còn rất trẻ, chắc anh vất vả lắm. Cô chẳng thấy anh dành thời gian nhiều cho bản thân cả.

"Nhà máy đang chuyển một lô hàng ra nước ngoài, yêu cầu rất cao về chất lượng, kĩ thuật và độ chính xác. Thời gian vừa rồi anh cần giám sát để đảm bảo cho đơn hàng không để sai sót. Lúc tiến hành kiểm tra ra chút lỗi nhỏ, không đáng kể, nhưng anh cần quay lại đổi lô hàng mới và đứng ra xin lỗi họ. Cái này là lỗi bên mình."

Nhà máy của Chu Tẫn đã liên kết với nước ngoài rồi sao? Sở Tiêu không ngờ bây giờ anh lại làm ăn lớn như thế. Hình như nhìn lại, Chu Tẫn cũng da dáng giống một ông chủ đại tài lắm.

"Anh ngầu quá." Sở Tiêu kích động, cảm thán không ngừng: "Chu Tẫn, em không biết là anh lại giỏi như thế đấy. Vừa giỏi lại vừa đẹp trai. Ui choa..." Sở Tiêu nhỏm dạy ôm mặt anh suýt xoa: "Sao bao lâu nay em không phát hiện ra anh tuyệt vời thế này?"

Cái má của Chu Tẫn cứ bị véo đi véo lại, làm anh vừa sượng vừa buồn cười: "Em làm gì đấy, sao lại ca ngợi anh?"

Từ ngàn thuở đời nào có bao giờ Sở Tiêu coi anh ra gì đâu, đúng là chuyện lạ.

Sở Tiêu cười hí hửng: "Giờ em mới nhớ nghe nói anh bây giờ là giàu có nhất ở nơi này? Vậy sau này chắc số em sung sướng rồi đây?"

Chu Tẫn chau mày, bẹo mũi cô: "Em thành cô gái hư vinh từ bao giờ vậy?"

Sở Tiêu phản bác lại: "Đấy là đặc quyền được hưởng của em. Giờ em phát hiện ra, em phải ăn mừng chứ."

"Ăn mừng nữa hả?" Chu Tẫn phì cười, lần đầu thấy.

Suy nghĩ gì đó Sở Tiêu giải thích lại: "Kể ra thì em đúng là có ham hư vinh thật. Em lười vận động lắm, chỉ thích được hưởng thụ thôi. Hai mươi tư năm lớn lên là bố mẹ lo cho hết rồi, nên phải tìm được người lo cho mình tiếp chứ. Anh cứ tính toán đi, nếu thấy em vô dụng quá thì có thể suy nghĩ lại. Dù sao em cũng không thể để phụ công lao nuôi dưỡng của bố mẹ được."

Chu Tẫn suýt nữa ngã ngửa ra không tin được, anh thấy vậy cũng suy tính thử xem, cuối cùng hỏi: "Vậy anh được suy nghĩ lại hả?"

Sở Tiêu liền đánh anh tới tấp, Chu Tẫn bật cười.

"Vậy chứ sao em còn nói?"

"Em nói vậy là anh muốn suy nghĩ lại luôn hả?"

Thấy mặt ai đó nhăn nhó, Chu Tẫn hỏi cho kĩ: "Vậy nếu anh không lo được cho em thì sao?"

Sở Tiêu không ngại nói: "Thì em gả cho người khác."

Chu Tẫn kinh ngạc nhìn cô, đồng tử trong mắt giãn ra, mãi mới chậm rãi nhả ra từng từ.

"Sở Tiêu... Em dám."

Mà Sở Tiêu chẳng có chút gì lo lắng gì: "Vậy chứ anh muốn em làm gì?"

Chu Tẫn vùng mình lên, đến lượt Sở Tiêu cười. Lúc này Chu Tẫn biểu hiện rất căng thẳng.

"Em thử nhắc lại xem nào?"

Sở Tiêu vừa cười vừa nói, không sợ chết: "Em nói em gả cho người khác."

"Được lắm." Chu Tẫn kiếm nén nhìn xuống bàn tay Sở Tiêu nãy giờ vẫn đang nắm côn thịt của anh: "Tiêu thư hư vinh, bỏ tay ra."

Lúc này Sở Tiêu bật cười rất lớn: "Không, chuyện này liên quan gì."

"Từ khi nào mà em hư như vậy?" Sở Tiêu cứ ở cạnh anh rảnh là lại lôi của anh ra nắm, sự thật là Chu Tẫn muốn nói chuyện về vấn đề này với cô nhiều lần lắm rồi.

Hôm nay mới có cơ hội giáo huấn cô.

Mà Sở Tiêu từ khi được anh dụ cho tới giờ đã thành thói quen rồi, cô bị nghiện tay, không sờ không chịu được.

"Là anh làm em hư."

Chu Tẫn muốn kéo tay cô ra mà Sở Tiêu giữ chặt không buông, còn tuyên bố: "Của em."

"Em vừa nói em gả cho người khác mà."

Sở Tiêu lại cười: "Thì bây giờ không gả nữa."

Bây giờ có là ai đi nữa cũng không sánh bằng đồ chơi này của cô được.

Chu Tẫn lớn giọng hỏi lại: "Vậy gả cho ai?"

Sở Tiêu chỉ dám tủm tỉm, cuối cùng cũng biết sợ, lí nhí nói: "Gả cho anh."

Thế mới khiến Chu Tẫn hài lòng, mặt anh hiền hoà ngay, nhỏm người dạy áp lên người cô, tay nắm ở tay Sở Tiêu đưa đẩy côn thịt mạnh hơn: "Em làm nó cứng."

Sở Tiêu đỏ mặt.

"Vào phòng tắm không?"

Cô gật đầu, sau đó cô và anh hân hoan trong đó rất lâu.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...