Sở Tiêu không biết sau đó cô và Chu Tẫn làm lành như nào. Nhưng sau khi Chu Tẫn giải tích cho cô về Tư Duệ xong, hai người một hồi ôm hôn thắm thiết, anh lại lái xe dẫn cô đi chơi, mua trà sữa thịt xiên cho cô để bù đắp tổn thương tinh thần.
Từ đó Sở Tiêu quên sạch hết mọi chuyện, trở về nhà với tinh thần vô cùng vui vẻ.
Mẹ Triệu hỏi thì cô làm bộ làm tịch nói: "Có mấy người bạn đòi gặp con, con muốn tránh rồi mà không được." Rồi nhăn nhở chạy đi ngay, không để ý mẹ Triệu dường như đang cười thầm.
Chu Tẫn thì đi làm, anh nói hôm nay anh có hợp đồng lớn nên phải quay lại nhà máy để hoàn thành.
Ba ngày sau đó Sở Tiêu cũng không sang nhà anh. Ban ngày hai người thỉnh thoảng sẽ gọi điện nhắn tin. Chu Tẫn hình như công việc cũng rất bận, mỗi lần rảnh đều tranh thủ nói chuyện với Sở Tiêu. Anh nói đợi qua mấy ngày là anh rảnh. Mà chưa được bao lâu Chu Tẫn đã bắt đầu thấy nhớ rồi, lúc nào cũng luôn miệng nói: "Nhớ em."
Nói nhiều đến mức Sở Tiêu nghe cũng bị mủi lòng.
Sở Tiêu ở nhà cũng đang lo nốt giấy tờ công việc của mình, cô rảnh rỗi khá lâu. Thời gian hè thì sắp hết, đợi thêm vài bữa nữa, cô sẽ liên hệ với công ty để hẹn ngày lên gặp. Nhưng trước hết cô cần tìm hiểu kĩ công việc của mình đã.
Sang ngày thứ 5 xa nhau.
Tối đấy Chu Tẫn nói với cô là anh sẽ về, Sở Tiêu liền hiểu hàm ý anh muốn cô sang với anh. Sở Tiêu ậm ừ, tuy vẫn ngại dì Chu nhưng cũng muốn gặp anh. Chu Tẫn còn nói: "Anh mua sủi cảo, và hoành thánh chiên."
Sở Tiêu vui vẻ đi tắm rửa sạch sẽ để chuẩn bị đến giờ hẹn. Đến lúc Chu Tẫn nhắn tin là anh về rồi, cô liền chạy xuống nhà đón anh.
Nhưng không ngờ Chu Tẫn đưa đồ ăn cho cô xong, rồi lại phải đi luôn. Anh vừa nhận được cuộc gọi báo bên nhận hàng có vấn đề nên phải quay lại.
Việc gấp nhưng Chu Tẫn vẫn cố ôm Sở Tiêu một lúc, hai người lưu luyến nhau một hồi lâu, mặc dù không muốn nhưng cả hai phải hẹn lại mai gặp.
Thấy Chu Tẫn bận rộn như vậy, nhìn anh rời đi cô cũng thấy thương thương.
Nhưng sáng hôm sau mẹ Triệu lại kêu cô cùng bà về quê ngoại.
Ninh Hinh, em họ Sở Tiêu hôm nay đưa ra mắt bạn trai.
Dì Dương, mẹ của Ninh Hinh làm cơm đãi cô bác. Nghe nói bạn trai Ninh Hinh công tác ở trên quê ngoại công ăn việc làm tốt lắm. Sở Tiêu thật ra cũng lâu lắm rồi không gặp cô em họ này nên cũng muốn về.
Trước khi đi, cô có gọi điện cho Chu Tẫn, vì buổi sáng anh nhắn tin khi nào thức dạy thì gọi cho anh.
Sở Tiêu kể: "Em phải cùng mẹ về ngoại."
Chu Tẫn cũng biết quê ngoại Sở Tiêu cách đây hơn 100 cây số, nên lo lắng hỏi: "Vậy khi nào em về."
Bình thường về quê cùng mẹ, Sở Tiêu cũng phải đi ít nhất một đến hai hôm, còn tuỳ tình hình, cô chưa dám chắc: "Khi nào về em sẽ gọi cho anh."
Mẹ Triệu bên ngoài lại gọi: "Nhanh lên, Tiêu Tiêu. Sắp đến giờ rồi."
Chu Tẫn cũng nghe được thì nói cô: "Ừ, thôi em đi đi."
Giọng anh nghe vẻ hơi buồn. Thật ra Chu Tẫn mới xong xuôi công việc, muốn hôm nay đưa Sở Tiêu đi chơi. Sở Tiêu quên mất hôm nay cô hẹn gặp anh, tự nhiên lại thấy không nỡ xa.
Nhưng vì đã đồng ý với mẹ, Sở Tiêu đành giấu cảm xúc vội vàng tắt cuộc gọi đi.
"Em gọi sau nhé."
Cô không biết sau đó Chu Tẫn như thế nào, nhưng bản thân mình từ lúc trên đường trở về quê ngoại không thể ngừng nghĩ tới anh được. Cứ có cảm giác lúc nói chuyện Chu Tẫn giận mình.
Về quê Sở Tiêu lại được cô dì chú bác hỏi han đủ điều, ai cũng mừng khi thấy cô, còn giục lấy chồng. Sở Tiêu nghĩ tới Chu Tẫn, nhưng mà cô không nghĩ tới chuyện sẽ sớm kết hôn, dù sao cô với anh cũng chưa được bao lâu mà.
Gặp lại Ninh Hinh, Sở Tiêu suýt khóc. Hồi còn nhỏ mỗi lần về quê ngoại cô chỉ chơi với cô em họ này, nên cứ gặp nhau là mừng rỡ, quấn quýt lấy nhau.
Ninh Hinh nhỏ hơn Sở Tiêu 1 tuổi, hồi 10 tuổi dì Dương từng cho Ninh Hinh lên ở nhà Sở Tiêu ở thành phố để đi học cùng cô. Nhưng vì Ninh Hinh nhớ nhà, khóc dữ quá nên bà Triệu lại dẫn cô về quê. Sau đó tới hè Sở Tiêu về quê thì hai chị em mới gặp nhau được.
Trong lúc đợi bạn trai Ninh Hinh đến, các cô các dì tranh thủ nấu đồ ăn trong nhà. Sở Tiêu thì lên phòng tâm sự với Ninh Hinh.
Ngồi nghe Ninh Hinh vừa cười vừa kể lể: "Anh ấy hơn em 1 tuổi, em thầm yêu từ hồi học đại học. Anh ấy là đàn anh của em, nhưng em không nói ra tình cảm ấy. Lúc đó anh ấy cũng có bạn gái rồi, được hai năm thì họ chia tay. Sang năm cuối đại học em về quê thực tập thì thì cũng gặp anh công tác ở đây. Mà lúc đó em hết thích rồi, tự nhiên lúc ấy anh ấy nói thích em. Em tưởng đùa giỡn, mà ai ngờ yêu thật. Theo đuổi cũng gần một năm."
"Một năm." Sở Tiêu thấy vui nên cô cười, mà nghe thấy người ta được theo đuổi tới một năm thì lại nghĩ tới mình và Chu Tẫn.
Hình như lúc cô có tình cảm với Chu Tẫn hai người cũng mới tiếp xúc lại mới có được một tháng. Mà cũng không nói là theo đuổi nữa, Chu Tẫn chỉ ngỏ lời đúng một lần với cô. Sở Tiêu thấy cô sao mà không có giá trị gì cả. Người ta yêu thầm còn không dám nhận, cô ghét người ta thế mà lại đã nhanh chóng đổ xô vào.
A, Sở Tiêu nghĩ lại, hình như cô và Chu Tẫn đi theo tốc độ ánh sáng rồi.
Thấy không đúng, Sở Tiêu thử hỏi em họ: "Em và bạn trai... sau bao lâu thì làm chuyện đó vậy?"
Ninh Hinh đỏ cả mặt lên: "Chị Sở Tiêu, sao chị lại hỏi em chuyện đó?"
Sở Tiêu cũng không biết tại sao mình là tự nhiên đi hỏi nữa. Thật ra cô chỉ muốn biết một cặp đôi bình thường yêu nhau trong bao lâu sẽ làm chuyện đó thôi.
Không ngờ Ninh Hinh cũng dám kể thật, con bé phải kề sát tai để thì thầm nói: "Chị không được kể ai đấy nhé. Em với anh ấy... 1 tuần sau là em nhận lời."
Sở Tiêu ngạc nhiên, rồi lại suy luận không biêt mình với Chu Tẫn có phải là nhanh không?
Ninh Hinh thấy biểu hiện khác thường của Sở Tiêu nên nghi ngờ: "Sở Tiêu, chị có bạn trai rồi à?"
Sở Tiêu không dám giả bộ: "Ừ. Chị có rồi."
Ninh Hinh phấn khích hỏi tới tấp, đến khi Sở Tiêu kể tới Chu Tẫn thì Ninh Hinh không dám tin. Ninh Hinh hồi nhỏ ở cùng với Sở Tiêu cũng biết anh, hồi đấy Sở Tiêu ngày nào cũng kể cho cô về Chu Tẫn, nhưng với vẻ căm thù ghét bỏ, còn nói không được lại gần.
Sao nay đã thành yêu rồi.
Sở Tiêu thẹn thùng ngại ngùng, Ninh Hinh lại cười cô, nhưng cũng trấn an: "Em tưởng ai chứ anh Chu Tẫn được mà. Tại hồi đó chị ghét thôi, chứ em thấy anh ấy là kiểu mẫu lí tưởng đấy."
"Thế sao?" Sở Tiêu cũng lấy lại được tự tin của mình.
Ninh Hinh lại tò mò hỏi thêm tiếp mấy chuyện riêng tư nữa, Sở Tiêu cũng không ngại kể thật, thế rồi hai người trong phòng cứ thì thầm rồi cười hí hửng suốt.
Cho đến khi bạn trai Ninh Hinh đến...
Bình luận