Ngồi nói chuyện, Sở Tiêu cũng ngồi một góc bên cạnh. Tất cả cùng ăn chè vừng đen của cô nhưng vì tập trung vào Tư Duệ nên không ai nhận xét gì cả.
Bà Mẫn cứ tấm tắc: "Ông bà bên đấy đẻ khéo ghê, có cô con gái vừa xinh đẹp vừa giỏi giang như vậy?"
Mẹ Triệu còn công nhận: "Xứng với Chu Tẫn lắm, con gái làm giảng viên đại học giỏi quá."
Dì Chu nhìn cũng có vẻ hài lòng, bà thím
giới thiệu kia cứ luôn miệng kể lể gia đình Tư Duệ tốt như nào. Còn Tư Duệ chỉ cười bẽn lẽn còn khiếm tốn nói: "Con cũng bình thường thôi ạ."
Lúc này chỉ có Sở Tiêu và Chu Tẫn lén trao đổi ánh mắt cho nhau, trong đó Sở Tiêu phải liếc xéo anh mấy cái, rồi lẩm nhẩm một mình.
Chu Tẫn nhìn cô một hồi nghĩ ngợi gì đó chợt lôi điện thoại ra nhắn một tin.
[AChu: Anh nói cho mọi người biết chuyện của anh và em nhé.]
Sở Tiêu thấy điện thoại rung liền cầm lên, đọc xong vội nhắn trả lời lại.
[TieuTieu: Không.]
Lúc này là hoàn cảnh nào chứ? Sở Tiêu không thích, ai lại muốn được giới thiệu trong lúc này. Hơn nữa còn có mẹ cô ở đây, muốn nói gì cũng không nói ở đây.
Bà thím giới thiệu đang hỏi Chu Tẫn: "Công việc bận lắm à?"
Chu Tẫn đang nhìn điện thoại liền ngẩng lên, ngập ngừng một lúc mới trả lời: "Đúng là như vậy?"
Sở Tiêu thấy bất tiện, nháy nháy mẹ ngồi bên cạnh đòi đi về, bà Triệu mới đứng lên: "Thôi không làm phiền nữa, tôi cũng phải về lo mấy việc."
Bà Mẫn thấy thế cũng không muốn trở thành người vô duyên: "Thế vậy tôi cũng phải về đây, gia đình cứ ngồi lại nói chuyện đi nhé."
Bà thím giới thiệu kia cũng đứng lên luôn.
Dì Chu vui vẻ tiễn ra cửa, lúc này chỉ để Chu Tẫn và Tư Duệ ở lại.
Chu Tẫn cứ nhìn theo hướng Sở Tiêu cùng mẹ đi ra cửa, vừa đứng lên định đi ra theo thì đằng sau Tư Duệ lại gọi.
"Anh Chu, mình nói chuyện chút được không?"
Chu Tẫn mới theo quán tính quay lại nhìn cô ta, nhưng rất nhanh lại nhìn về hướng Sở Tiêu, thấy Sở Tiêu bên ngoài cũng đang liếc nhìn mình, thấy anh và Tư Duệ đứng cạnh nhau thì cô lộ ra nét thất vọng, sau liền quay đi.
Khi Sở Tiêu với bà Triệu trở về đến nhà rồi, vì còn bận tâm chuyện Tư Duệ, Sở Tiêu mới hỏi mẹ: "Sao mẹ lại ở bên đấy vậy?"
Bà Triệu cười cười, ngồi xuống ghế rót li nước: "Có gì đâu. Đang cùng bà Mẫn ngồi chơi với dì Chu thì có bà kia dẫn cô gái đó tới, nói là muốn gặp Chu Tẫn. Dì Chu liền mời mẹ với bà Mẫn ngồi lại. Mẹ thấy vậy thì ngồi chơi thôi. Mà kể ra thì, cái cô gái Tư Duệ đấy với Chu Tẫn cũng được chứ."
Nét mặt Sở Tiêu lộ vẻ không đồng tình: "Mẹ thấy được chỗ nào?"
Bà Triệu đang đưa li nước lên miệng, ngước mắt lên: "Con gái nhà người ta quá giỏi giang lại duyên dáng như vậy, Chu Tẫn cũng ổn định có điều kiện lại sống biết điều tử tế. Ai mà lấy được Chu Tẫn là sướng đấy."
Sở Tiêu hậm hực lẩm nhẩm: "Có mà lừa đảo thì có."
Không hiểu sao Sở Tiêu cứ trào hết chua xót trong lòng.
Mẹ Triệu chẳng để ý con gái đứng ngẩn người lại đi nói gì đấy: "Nếu ngày trước con cũng chọn làm giáo viên thì bây giờ có khi cũng được như cô Tư Duệ đấy rồi. Làm nghề giáo bao giờ cũng được tôn trọng. Trông con gái nhà người ta ra dáng như vậy..."
Thấy mẹ mình bày vẻ ngưỡng mộ như vậy làm Sở Tiêu phẫn nộ: "Sao mẹ lại đi khen con gái nhà người khác, con gái mẹ cũng giỏi mà, con cũng đi du học cũng có bằng cấp có thua kém gì đâu."
Mặt bà Triệu cứ chưng hửng cả ra.
Trong lúc hai mẹ con Sở Tiêu tranh cãi nói chuyện, thì ở bên kia Chu Tẫn cũng đang nói chuyện với Dì Chu.
"Sao mẹ lại gọi người ta tới như vậy? Con có đồng ý đâu."
Dì Chu thở dài, nhớ lại lúc nãy Tư Duệ muốn hẹn riệng Chu Tẫn ra ngoài, Chu Tẫn lại nói thẳng với cô gái đó là: "Tôi chắc là không không được rồi, thật thất lễ quá. Mong cô lần sau đừng tới nhà như thế này nữa."
Lời nói quá ý tứ, dì Chu nghĩ cũng thương hại: "Sao con phải thẳng thừng với người ta như thế? Dù sao cũng là thân con gái hạ mình tới đây, coi trọng gia đình mình như vậy. Không thích thì mình tìm cách tế nhị khác. Nhà mình đã từ chối hẹn gặp mặt bao nhiêu lần rồi, mẹ đều nói lí do là con bận. Bây giờ người ta chủ động trước, không lẽ con không thể nể mặt được sao? Cô gái đấy tốt như vậy con còn không thích? Con đã thử tìm hiểu đâu."
"Con không cần nhất thiết phải tìm hiểu như vậy. Nếu đã không được thì cũng không cần gây ảo tưởng cho người ta. Mẹ biết chuyện này con không thích mà."
Bà Chu cũng đoán trước phản ứng của Chu Tẫn là như vậy, bà cũng đâu biết hôm nay cô gái kia lại đến bất ngờ như thế. Bà cũng chỉ vì lịch sự nên mới gọi Chu Tẫn về thôi, kể ra gia đình cô gái kia cũng quá nhiệt tình.
Bà Chu chẹp miệng, nghĩ ngợi gì đấy rồi lại nói: "Thế rồi con tính khi nào mới tìm người đây? Ít nhất thì con cũng phải tìm hiểu đi chứ."
Lúc Chu Tẫn nói chuyện với mẹ xong, anh mới gọi điện Sở Tiêu được. Sở Tiêu cũng mới bàn cãi chán chê với bà Triệu vì vụ Tư Duệ, giờ đã bỏ lên phòng. Nhưng thấy điện thoại Chu Tẫn gọi, cô lưỡng lự một chút, cuối cùng vẫn tắt máy đi.
Chu Tẫn không gọi được lại quay ra nhắn tin.
[AChu: Anh ở trước cửa nhà em.]
Một hai chục giây không thấy trả lời lại nhắn tiếp.
[AChu: Em xuống nói chuyện với anh một lúc.]
Sở Tiêu vừa đọc xong tin nhắn này đã có tin nhắn sau.
[AChu: Giờ anh sẽ đi vào nói chuyện của chúng ta với bố mẹ em.]
Sở Tiêu lập tức đứng phắt dạy, lật đật chạy, vừa xuống tới nhà đã thấy Chu Tẫn đứng trước mặt bố mẹ cô.
"Chú Triệu, Thím Triệu, con xin phép có chuyện này..."
Chưa hết câu thì Sở Tiêu đã chặn trước.
"Bố, mẹ, con có việc ra ngoài một lúc." Sở Tiêu nói nhanh rồi đẩy Chu Tẫn ra, mặc kệ bố mẹ cô còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì.
Ra đến ngoài, Chu Tẫn liền kéo cô lên xe anh đã đậu sẵn ở trước cửa.
Sở Tiêu trong chớp mắt đã ngồi trong xe anh đi ra khỏi nhà. Trên đường đi, Chu Tẫn chỉ nói một câu: "Thắt dây an toàn."
Anh đưa cô đến một khu vực vắng người, gần sông hồ, có con đường mòn và hàng cây cối mát mẻ.
Tắt máy xong, lúc này Chu Tẫn mới hỏi chuyện: "Tại sao em lại giận?"
Sở Tiêu thở hắt một hơi, từ trên xe cô đã không nhìn anh, giờ mới đưa mắt nhìn chính diện, nhưng cô không dám thể hiện gì cả.
"Ai giận?" Sở Tiêu lại cụp mắt.
"Không giận sao lại thái độ như vậy?" Giọng Chu Tẫn mang vẻ nghiêm túc làm Sở Tiêu có chút chạnh lòng.
Tự nhiên cổ họng cứ nghẹn hết cả lên: "Anh xem mắt người ta thì lo việc của anh đi. Em thấy người ta cũng xứng đôi với anh đấy, anh muốn thì tiến tới."
Chu Tẫn nghe không lọt tai liền hỏi:
"Tiến tới gì? Em muốn anh làm như vậy sao? Anh tiến tới với người ta em cũng chịu sao?"
"Ừ." Sở Tiêu quả quyết gật đầu mà gương mặt lại như sắp khóc: "Đấy là chuyện của anh, không phải chuyện của em."
Lúc này nước mắt Sở Tiêu mới tủi thân mà rơi ra, cô quay người đi liền bị Chu Tẫn tóm ngược lại.
"Nói anh nghe, đồng ý để anh tiến tới với người ta, thế sao lại khóc?"
Tự nhiên đoạn này nhìn Sở Tiêu mít ướt như vậy, Chu Tẫn đang bình thường lại thấy mặc cười.
Sở Tiêu thấy môi anh đột nhiên nhếch lên thì bực tức: "Anh còn muốn cười. Thích người ta như thế mà, em đồng ý cho anh còn không muốn thì muốn như nào nữa?"
"Anh thích hồi nào?"
Lúc này Sở Tiêu mới ấm ức nói ra.
"Em nói nấu chè cho anh sao anh không về? Vừa nghe người ta tới là chạy về ngay. Muốn tìm hiểu người khác thì đi tìm hiểu đi."
"Tìm hiểu ai? Anh chạy về vì em mà. Anh về vì người ta bao giờ?"
"Lừa đảo." Sở Tiêu gạt tay anh đang giữ ở người cô ra, nhưng Chu Tẫn nhân cơ hội kéo lại.
"Nói ai lừa đảo."
Chu Tẫn trước vẻ tức giận của Sở Tiêu lại bật cười, mà bị Sở Tiêu đấm liên tiếp vào người anh: "Còn thích cười."
"Vì em mắc cười nên anh cười."
Lúc này Chu Tẫn đã giữ được tay cô rồi, hai người đối diện với nhau. Thấy Sở Tiêu hai dòng nước mắt Chu Tẫn mới nhẹ giọng nói với cô.
"Ai thích tìm hiểu người khác chứ. Không phải anh có em rồi sao."
Mấy nay con mình bệnh nên không viết đc truyện, nếu thấy mình không đăng chap thì thông cảm nha. Nhưng mình vẫn cố hoàn thành mỗi ngày.
Cảm ơn các bạn đã đọc truyện ❤️❤️❤️
Bình luận