Tiêu Thần nghe vậy liền trầm mặc, hắn mặt không biểu tình quay đi, hắn đánh một chưởng vào trong hư không.
Vô thanh vô tức, không gian vỡ vụn, một khe hở lớn ngàn trượng xuất hiện, vô số không gian loạn lưu cuồng bạo như con rắn màu bạc đang tàn sát bừa bãi trong hư vô, không gian trên mặt biển rung động lắc lư rất mạnh.
Tiện tay một kích xuyên thủng tu chân giới, kết nối không gian loạn lưu.
Tiểu Điếm triệt để ngốc trệ, lẩm bẩm:
- Xua tan lôi đình vô tận, thiêu hết mây đen, phất tay trảm phá tu chân thế giới, xem ra những năm qua không chỉ có ta tiến bộ...
- Nhất định phải hảo hảo tu luyện, tuyệt đối không thể tiếp tục lãng phí thời gian lãng phí tánh mạng, nếu không hôm nay không biệt khuất như thế.
Nội tâm Tiểu Điếm có cảm giác khóc không ra nước mắt, chỉ cảm giác cuộc sống tốt đẹp đã cách xa hắn.
Tiêu Thần quay người, thản nhiên nói:
- Đi thôi.
Vào lúc nói chuyện hắn phất tay một cái.
Tiểu Điếm ủ rũ giống như con chó ngoan bay vào trong tay Tiêu Thần, cũng không còn thái độ hung hăng càn quấy như lúc trước.
Tiêu Thần cười khẽ, bấm tay bắn vào bản thể của nó, lập tức có lôi đình huyết sắc thoát ra bám vào thân kiếm.
Sau đó có tiếng kêu gào và cầu xin vang lên.
- Ah! Ta sai! Chủ nhân vĩ đại thân ái của ta, xin ngài xem mặt mũi Tiểu Điếm những năm gần đây trung thành và tận tâm với ngài mà tha cho ta, ta không dám nữa!
- Ah! Ah ah! Điện giật chết ta! Chủ nhân tha mạng ah.
Tiêu Thần không để ý tới gia hỏa này kêu rên, ánh mắt nhìn chung quanh, hắn cười lạnh và nói:
- Lần sau ta quay trở về là ngày huyết vũ bay đầy trời, chém hết đầu lâu của địch nhân.
Nói xong thân ảnh của hắn tiến vào không gian loạn lưu, vết nứt không gian nhanh chóng dung hợp biến mất không thấy gì nữa.
Trong không gian loạn lưu, Tiểu Điếm liên tục nuốt nước bọt, bởi vì Tiêu Thần thư giãn thích ý đi về phía trước, nội tâm của nó không ngừng tru lên.
- Bản soái cửu tử nhất sinh dung hợp thân kiếm, khổ tu mấy trăm năm, vốn tưởng rằng ngày sau gặp mặt nhất định có thể làm tiểu tử Tiêu Thần khiếp sợ trợn mắt há hốc mồm, sau đó lại khuất phục dưới uy thế của bản soái, từ nay về sau khúm núm nịnh nọt ta, hơn nữa còn có rất nhiều mỹ nhân xinh đẹp vây quanh, về sau tiêu diêu tự tại khoái hoạt giống như thần tiên.
- Hiện tại vì cáo gì đã giúp mao đầu tiểu tử này khủng bố như thế?
Tiểu Điếm run rẩy.
- Đây chính là không gian loạn lưu, bản soái rơi vào mặc dù không chết cũng mất một lóp da, tiểu tử Tiêu Thần còn biến thái hơn cả ta, nhàn nhã tiến lên phía trước, hơn nữa không gian loạn lưu còn phải nhường đường... Quá kích thích bản soái.
Thần thái Tiêu Thần bình tĩnh, hắn không quan tâm Tiểu Điếm nghĩ gì. Tuy thực lực gia hỏa này bành trướng nên khẩu khí cũng mạnh hơn nhiều nhưng chung quy vẫn là Tiểu Điếm, nếu không thật có nhị tâm với hắn, Tiêu Thần cũng không dễ dàng bỏ qua như vậy.
Gia hỏa này là điển hình thực lực tăng thì tâm tình bành trướng, một khi thực lực lại trướng, lá gan sẽ mập, lúc đó lại gõ là được.
- Rốt cuộc tới rồi.
Nói xong phất tay, không gian loạn lưu trước mặt vỡ ra, Tiêu Thần bước tới một bước, thân ảnh đã xuất hiện trong không gian khác.
Tinh vực mênh mông không bờ bến, chung quanh lâm vào yên tĩnh, chỉ có ánh sao lập lòe, tuyên cổ, thê lương, tuế nguyệt, tịch liêu, dường như tinh vực này vốn đã như thế, giống như chưa từng phát sinh cải biến.
Lần này thực lực đã khác, hắn đi vào trong tinh vực, Tiêu Thần cảm nhận có rất nhiều biến hóa.
Từng khối đại lục tan vỡ đang lơ lửng trên hư không, chúng chậm rãi trôi về phía bên ngoài, trên mảnh vỡ đại lục còn có phế tích cung điện, vết rạn rậm rạp, ẩn ẩn có vết máu đỏ sậm, hành cung thần đế đã suy tàn.
Tiêu Thần hít khí lạnh, hắn ngẩng đầu nhìn sang phía trước, ánh mắt xuyên thấu qua khoảng cách vô tận, xuyên thấu qua qua vô số mảnh vụn và nhìn thấy một đại lục.
Đại lục Tinh Vực.
Năm đó thành Tứ Phương dị biến, Tiêu Thần tiến vào nơi đây, hơn nữa còn trải qua giết chóc, bằng vào cẩn thận và vài phần số phận cho nên thu hoạch cơ duyên thật lớn thành tựu song anh, chiến lực có thể địch lại tu sĩ Bất Trụy.
Hôm nay nghĩ đến chuyện năm đó rõ mồn một trước mắt, lần này quay về nơi cũ vẫn có bộ dáng như xưa nhưng Tiêu Thần không còn là tiểu tu sĩ bị lão quái điều khiển năm đó, hắn đã có tư cách hoành hành thế gian.
- Không biết trôi qua nhiều năm như vậy, ngươi đã từng lo lắng qua hay không, hôm nay Tiêu Thần đã đến thì phải chiến đấu một hồi.
Hắn lẩm bẩm, Tiêu Thần bước về phía trước, thân ảnh nhanh như thiểm điện lao về phía trước.
Sắc mặt bình thản, đi lại tự nhiên, hắn chắp hai tay sau lưng tiến lên phía trước, nếu đại lục Tinh Vực chưa từng gặp đại kiếp hủy diệt, Tiêu Thần đúng là không có năng lực hoành hành nơi này, tuy hiện tại nó đã suy tàn, một ít thủ đoạn còn sót lại không đáng lo.
Về phần năm đó lão giả thượng tộc cho định vị phá không bàn, Tiêu Thần vẫn giữ trong tay, hắn cũng không có sử dụng nó. Dù sao cho tới bây giờ hắn cũng không biết lão quái che dấu bao sâu, tự nhiên phải chú ý cẩn thận.
Trước mắt ba đại phân thân tề tụ, Tiểu Điếm nơi tay, chiến lực của Tiêu Thần đạt tới cảnh giói chí cường, lần này hắn muốn triệt để thôn phệ Nhân Nguyên đạo quả gia tăng tu vi, cũng kết thúc chuyện năm xưa chưa hoàn thành.
Một bước đạp vào biên giới đại lục, có cấm chế phát động, Tiêu Thần lật tay đánh phá.
Bước thứ hai đã bước vào trong đại lục, trên mặt đất có vô số thây khô ngửa đầu gào thét, tiến lên phía trước còn có vô số tử khí bốc lên, sắc mặt Tiêu Thần không thay đổi, hắn đánh một quyền phá tan tất cả ngăn cản.
Bước thứ ba hắn đã tiến vào sâu trong đại lục, hắn đứng lặng hồi lâu, trong thiên địa có vách tường huyết tinh ngăn cản.
Tiêu Thần dừng bước, mặt không biểu tình, khóe miệng còn mang theo nụ cười lạnh lẽo.
- Vách tường huyết tinh, dùng tinh huyết nguyên thần của hạ tộc hèn mọn tế điện, hiện tại có thể mở ra được rồi.
Giọng điệu bình tĩnh nhưng sát khí bàng bạc bộc phát cực kỳ lợi hại.
- Hôm nay Tiêu Thần ta sẽ đánh vỡ đồ vật ô uế dám hấp thu tinh huyết của vô số tiền bối Nhân tộc, cũng hủy diệt triệt để nơi ở cuối cùng của đám gọi là thượng tộc.
Bình luận