- Tiêu Thần, ngươi lại là Tiêu Thần, làm sao có thể!
Ngữ khí của nó kích động như đang động kinh, bộ dạng hoảng hốt.
- Tại sao ngươi biến thành bộ dạng như vậy, khí tức cũng biến. . Ách, không đúng, ngươi không phải Tiêu Thần!
Đột nhiên Tiểu Điếm phục hồi tinh thần, nó tinh tế cảm ứng và phát hiện không đúng.
- Thì ra là tiểu tử ngươi, như thế nào, không phải tiểu tử Tiêu Thần đánh tan ngươi rồi sao, chậc chậc, không biết kiếm từ nơi nào được một bộ ma thần, không nghĩ tới còn tu luyện ra một ít tài năng.
Phát hiện người tới không phải Tiêu Thần, Tiểu Điếm lập tức khôi phục bộ dạng dương dương tự đắc.
Hiển nhiên tâm ma phân thân cực kỳ hiểu tính tình của Tiểu Điếm, hiện tại hắn không nghe nó nói nhảm, lập tức nói:
- Bản thể trở lại, trước mắt hắn phân phó ta tới đây tìm ngươi tụ hợp.
Thân thể Tiểu Điếm hơi cương, nó làm ra vẻ lạnh nhạt, nói:
- Trở lại, ở chỗ nào? Bảo tới mau chóng tới đây bái kiến bản soái, ta thấy không cần bản soái không cần tự mình đi một chuyến đâu.
Tâm ma phân thân trầm mặc, hắn xoay người rời đi, lẩm bẩm:
- Ta đã thông tri ngươi, nếu ngươi không đi, tự gánh lấy hậu quả.
Lời còn chưa dứt, không gian chấn động, một thân ảnh xé rách không gian xuất hiện tại nơi này.
Áo bào xanh, đôi mắt màu đen, khóe miệng cười lạnh.
Tiểu Điếm giật mình rung động và hô to:
- Đừn đi, chúng ta cùng đi.
Nói xong gia hỏa này lập tức chui vào không gian bị tâm ma phân thân xé rách sau đó biến mất không thấy đâu nữa.
- Hừ hừ. .
- Ngươi cười cái gì, ta cho ngươi biết, bản soái không phải sợ ngươi đâu.
- Hừ!
- Thực không phải, ngươi dám hừ thì bản soái trở mặt đấy.
- Hừ!
...
Trong hư không có sóng âm sinh ra sau đó biến mất không thấy gì nữa.
Ầm ầm!
Ầm ầm!
Trên vùng biển có sấm sét vang vọng, mây đen đầy trời, có mưa to như trút nước, gió táp mưa rào tạo thành sóng biển ngập trời.
Một người một kiếm đứng trong hư không, cả hai nhìn lên bầu trời.
- Uy, ngươi không phải nói tiểu tử Tiêu Thần đến rồi sao, hắn ở đâu?
Tiểu Điếm hết nhìn đông tới nhìn tây, phàm là mưa gió tới gần cả hai trong phạm vi trăm trượng đều bị gạt đi, chưa hề rơi vào người bọn họ.
Tâm ma phân thân áo đen bay phất phới, hắn ngẩng đầu lên và nói:
- Trên trời.
- Bầu trời?
Tiểu Điếm dò xét một vòng, hắn phát hiện trên bầu trời trừ sấm sét và mây đen thì không có gì khác, nội tâm khó hiểu không biết nên nói gì.
Lúc này trên hư không có tiếng sấm sét nổ vang truyền xa vạn dặm, tiếng sấm sét giống như tới từ thế giới bên ngoài, lại là sóng âm đặc biệt, chỉ có cường giả đỉnh phong của thế giới mới biết được.
Đại lục Hạo Hãn, đạ lục Hãn Hải, Đông Huyền châu... Hơn mười tên tu sĩ đồng thời mở mắt, trong mắt mang theo sợ hãi không nhỏ.
Trên bầu trời đen kịt vô thanh vô tức xuất hiện một lỗ đen lớn chừng trăm trượng, khí tức không gian bạo ngược bạo phát ra ngoài, một thân ảnh cao ngất đứng trong miệng lỗ đen, thân ảnh này đang bước đi từng bước.
Tiêu Thần ngửa đầu nhìn vùng biển, hít thở không khí quen thuộc và nội tâm vui vẻ,
Rời đi mấy trăm năm, rốt cuộc hắn cũng quay về.
Ánh mắt Tiêu Thần mang theo kinh ngạc, nói:
- Xem ra những năm qua ngươi tu luyện rất khắc khổ, hoặc có lẽ chiếm được cơ duyên, nếu không cũng không có tu vi hôm nay.
Tâm ma phân thân có thể đạt tới cảnh giới Hợp Thể, điểm ấy quả thật làm Tiêu Thần mừng rỡ.
Năm đó tâm ma chiếm cứ ma thân thôn phệ vô số sinh linh Mộc gia, tăng thêm được ma khí tinh thuần trong Ma Quật chèo chống, lại có công pháp đỉnh cấp Ma Tổ, có thành tựu hôm nay cũng nằm trong tình lý.
Tâm ma phân thân hơi trầm ngâm, hắn lắc đầu và nói:
- Vẫn không bằng ngươi.
Giọng điệu của hắn cực kỳ bình tĩnh.
Tiêu Thần cười khẽ, ánh mắt hắn nhìn sang Tiểu Điếm.
- Như thế nào, chẳng lẽ ngươi còn muốn tiếp tục đứng ở nơi đó sao? Còn không nhanh tới đây.
- Ai, được rồi...
Tiểu Điếm hấp tấp ứng một tiếng, nó ho khan và nói:
- Tiểu tử Tiêu Thần, bản soái đã không phải Tiểu Điếm bị ngươi kêu đến hét đi năm xưa, ta muốn sửa tên là Hiên Viên!
- Ta phải có được địa vị tương ứng, về sau ngươi phải kính cẩn hữu lễ với ta.
- Ta muốn mỹ nhân, nhất định phải xinh đẹp giống như Lý Tiểu Nghệ.
- Nếu không...
Tiêu Thần cười lạnh, nói khẽ:
- Nếu không thì thế nào?
Tiểu Điếm thấy thế nội tâm rung động, nói thầm vì cuộc sống hạnh phúc sau này, hiện tại ngàn vạn không thể kinh sợ, chết cũng phải cắn răng kiên trì, hắn đang phô trương thanh thế, bản soái hiện tại vô cùng lợi hại, cũng không cần xem sắc mặt của hắn.
- Nếu không bản soái vứt bỏ ngươi sau đó đi tìm chủ nhân mới.
Gia hỏa này nói chắc như đinh đóng cột, hoàn toàn không lưu chỗ trống.
Tiêu Thần lắc đầu, nói:
- Đúng là quá ồn, ta nghe không rõ, ngươi nói lại một tí...
Hắn vừa nói xong sau đó nhìn sấm sét đầy trời trên cao, nói:
- Tán!
Nói xong lôi đình dừng lại, sấm sét đầy trời biến mất không tâấy gì nữa trong thiên địa chỉ còn lại mưa rào mà thôi.
- Tiểu Điếm, ngươi nói cái gì, lập lại lần nữa.
Tiêu Thần quay người phong khinh vân dạm hỏi một câu.
Tiểu Điếm hít khí lạnh... Chỉ một câu nói xua tan sấm sét đầy trời... Rốt cuộc tu vi của hắn mạnh cỡ nào, chẳng lẽ còn lợi hại hơn Tiểu Điếm bảnh trai sao?
- Được rồi, tên sẽ không thay đổi nhưng ngươi phải đáp ứng điều kiện của bản soái.
Tuy ngữ khí kiên định nhưng đã ít đi một nửa lực lượng.
Tiêu Thần lắc đầu, nói:
- Cơn mưa này quá ồn, ta nghe không rõ.
Nói xong đơn vung tay lên
- Đốt.
Hư không ngừng tụ vô số hỏa diễm, trong chốc lát đã hóa thành biển lửa, nhiệt độ biển lửa cực cao, chỉ qua một lúc đã đốt sạch mây đen trên cao, cả bầu trời hóa thành biển lửa đỏ rực, thẳng tới khi không còn mây đen liền biến mất.
Quát lui lôi đình, thiêu tận mây đen, nơi này lúc trơớc còn sấm sét đầy trời, mưa rào rả rít, hiện tại trời quang mây tạnh, ánh mặt trời ấm áp chiếu xuống, ngay cả gió cũng bị biển lửa đốt cháy không còn.
Cảm nhận được ánh mặt trời ấm áp nhưng toàn thân Tiểu Điếm lạnh lẽo.
Rung động nửa ngày trời, Tiểu Điếm nói:
- Tên không thể đổi, địa vị có thể không muốn, nhưng mỹ nhân phải có, nếu không ngươi đánh chết bản soái đi.
Tiểu Điếm khàn giọng vạch rõ giới hạn, bộ dạng thủ hộ điểm mấu chốt cuối cùng trong nội tâm.
Bình luận