Đạo (Dịch) – Chương 970

Dường như phát hiện sát cơ trên người của Tiêu Thần bộc phát, bỗng nhiên vách tường huyết tinh bộc phát biến hóa nào đó. Vách tường huyết tinh hóa thành màu đỏ nồng đậm, màu đỏ sền sệt lại phập phồng giống như biển máu. Trong biển máu còn có vô số xương khô phập phồng, ngàn vạn tàn hồn kêu gào thống khổ giãy dụa không dứt.

Huyết lãng thành triều, bành trướng trong yên tĩnh, trong tai Tiêu Thân chỉ còn lại tiếng tàn hồn kêu gào thảm thiết, hơn nữa không chỉ truyền vào tai, còn truyền vào trong nguyên thần, hoàn toàn không thể chống cự, chỉ có thể thừa nhận. Tiếng kêu thảm thiết không ngừng quanh quẩn trong nguyên thần, hóa thành thủ đoạn công kích nguyên thần cực kỳ lợi hại, lực sát thương vô cùng kinh người. Đổi lại tu sĩ tầm thường, cho dù là tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ, tu vi nguyên thần chưa chắc có thể thừa nhận nổi công kích đánh vào.

Vẻ mặt Tiêu Thần không có biến hóa gì, trong không gian nguyên thần có Bồ Đề cổ thụ tọa trấn, nguyên thần công kích như vậy không thể gây tổn thương lên người hắn, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào vách tường huyết tinh, sắc mặt của hắn dần dần lạnh buốt.

Vật này có uy thế như vậy đã thôn phệ không biết bao nhiêu tinh huyết và nguyên thần của Nhân tộc mới làm được, nó là bằng chứng chứng minh đám thượng tộc đã tàn sát Nhân tộc nhiều thế nào.

Về chế tạo ra vách tường huyết tinh, không biết đã gây ra bao nhiêu sát nghiệp.

Ánh mắt Tiêu Thần mang theo lạnh giá và sát khí.

- Tinh huyết tiền bối tộc ta, nguyên thần bị trói buộc trong vô số năm tháng, hôm nay Tiêu Thần sẽ phá hủy tất cả, chấm dứt tất cả.

- Những chuyện diễn ra trong vô số năm tháng trước, Tiêu Thần ta không biết bao nhiêu nhưng vẫn ghi nhớ trong tâm khảm, từ nay về sau, trên con đường thăm dò đại đạo chi đồ sẽ tìm hiểu tất cả manh môi.

- Cái gọi là thượng tộc gây ra không biết bao nhiêu thống khổ cho tộc ta, cuối cùng sẽ có một ngày tộc ta hoàn trả gấp bội.

Sau khi nói xong, ánh mắt Tiêu Thần tràn ngập bi ai.

- Tàn hồn tổ tiên, hôm nay Tiêu Thần thả các ngươi tự do, bình yên biến mất, không cần trải qua thống khổ vô tận nữa.

Nắm đấm xiết chặc trong tay áo, hắn vung tay đấm một quyền.

XÍU...UU!!

Một đấm mang theo đại thế dẫn động phong vân trên đại lục Tinh Vực biến hóa, vô số cấm bị uy áp đáng sợ đánh tan toàn bộ, ngàn vạn thây khô cùng ngẩng đầu lên, trong con ngươi huyết sắc còn mang theo sợ hãi.

Oanh!

TIếng nổ lớn như khai thiên tích địa vang lên, nó rung động nguyên thần của tu sĩ.

Oanh!

Quyền thứ hai!

Oanh!

Quyền thứ ba.

Huyết nhục trên nắm đấm Tiêu Thần tan vỡ để lộ xương trắng, hắn làm như không phát hiện ra, tiếp tục đấm tới tắp không có ý dừng lại.

Răng rắc!

Bỗng nhiên một vết rách xuất hiện, mới đầu chỉ lớn cỡ một tấc, về sau vết rách xuất hiện rất nhiều giống như sinh ra phản ứng dây truyền, âm thanh răng rắc vang vọng thiên địa.

Vô số vết rách xuất hiện trên vách tường huyết tinh càng ngày càng nhiều, càng lúc càng lớn, trước mặt dùng vị trí Tiêu Thần đánh ba quyền làm trung tâm, vết rách trên vách tường càng lúc càng lớn.

Tiêu Thần thu tay lại, huyết nhục sinh trưởng thật nhanh, máu tươi cũng quay về trong người, miệng vết thương khép lại và biến mất.

Sau khi lên tiếng, giọng nói ban đầu còn thấp nhưng về sau càng lúc càng lớn, không ngừng bốc lên, càng về sau hóa thành tiếng sấm sét nổ vang truyền khắp cả thiên địa.

Giống như đại năng ngôn xuất pháp tùy.

Ầm ầm.

Sụp đổ bắt đầu, vách tường huyết tinh cao không thấy cuối cùng đã tan vỡ triệt để trong vòng vài giây, từng tảng đá huyết tinh rơi xuống đất, biển máu trên bầu trời cũng tan biến, từng đạo tàn hồn dừng kêu gào thảm thiết, trong mắt mê mang nhưng cuối cùng sinh ra thần thái vui mừng.

Vô số tàn hồn đạt được giải quyết, chúng bị vách tường huyết tinh trấn áp vô số năm tháng, tuy hồn phách đã không trọn vẹn nên không thể luân hồi chuyển thế, chỉ cần biến mất trong thiên địa sẽ không cần thừa nhận thống khổ nữa, đối với bọn chúng mà nói đây là kết quả tốt nhất.

Tiêu Thần nhìn tàn hồn đầy trời biến mất, sắc mặt bình tĩnh, trong mắt bi ai càng đậm.

- Vong hồn tiền bối tộc ta, một đường đi tốt!

Ánh mắt vong hồn đều nhìn hắn, sau đó bọn chúng gật đầu mỉm cười, ngay sau đó vong hồn tan biến như băng tuyết gặp nắng gắt.

Tiêu Thần im lặng đứng nhìn, bi ai bao phủ tâm thần, hắn tiến lên một bước, thân ảnh biến mất ngay sau đó.

Trong mây mù lượn lờ, cửu phong chỉ thiên, lưỡi kiếm vô cùng sắc bén, khí tức lăng lệ ác liệt như ẩn như hiện.

Trung ương cửu phong có một lão giả khô gầy đang ngồi khoanh chân, trên mặt còn mang theo vết sẹo khủng bố giống như con rết bao phủ gương mặt làm người ta sợ hãi.

Tí tách, tí tách.

Sau lưng có khóa sắt màu đen xuyên qua xương cột sống, khóa sắt vẫn khóa hắn lại, huyết thủy chảy xuống liên tục, cả khóa sắt màu đen biến thành màu máu. Khóa sắt tới từ sâu trong mây mù, tổng cộng chín sợi dây xích lớn như nắm tay.

Đúng lúc này lão giả này mở mắt ra, trong mắt mang theo ngạc nhiên.

- Không ngờ chỉ trôi qua mấy trăm năm nhưng ngươi đã phát triển tới mức này, chuyện đã vượt qua lão phu dự kiến.

- Như vậy rất tốt, cũng tránh phiền toái cho lão phu.

Lão giả thượng tộc lẩm bẩm, giọng nói khàn khàn như kim loại va chạm vào nhau, âm thanh bén nhọn chói tai.

Theo lời này trong hư không sinh ra chấn động, giữa chấn động chính là thân ảnh Tiêu Thần, ánh mắt bình tĩnh nhìn lên thân người hắn.

Tiêu Thần bước vào hư không, lão giả ngồi trên đỉnh núi, dưới mây mù lượn lờ, trong đó lờ mờ có bóng đen không ngừng nhúc nhích. Hai người đối mặt, khí tức sâm lãnh tỏa ra sát cơ đáng sợ.

Lão giả thượng tộc cau mày, nói:

- Lão phu tự nhận năm đó có khác thường, cũng không biết con sâu cái kiến ngươi nhìn ra sơ hở từ nơi nào?

Hiện tại đã xé rách da mặt, lão quái nói tiếp.

Ánh mắt Tiêu Thần mang theo hào quang, nói:

- Tâm ma.

Lão giả thượng tộc lắc đầu, nói:

- Năm đó lão phu cảm ứng được vật này tồn tại, cảm thấy dùng trình độ cường đại của nó có thể thôn phệ ngươi, không nghĩ tới nếu nó không phải đối thủ của ngươi, ngược lại sẽ mang việc này nói cho ngươi biết, chuyện này vượt qua dự kiến của lão phu.

- Là như thế này, trong nội tâm lão phu trong cũng có nghi hăặc. Dù vậy ta biết ngươi sẽ quay về, Nhân Nguyên đạo quả ở chỗ này, ngươi tuyệt đối không ngăn cản được hấp dẫn của nó.

Tiêu Thần gật đầu, nói:

- Không sai, Nhân Nguyên đạo quả chính là huyết nhục của tiền bối tộc ta tạo thành, Tiêu Thần tự nhiên sẽ lấy đi, chẳng lẽ còn phải lưu cho lão quái ngươi hay sao?

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...