Đạo (Dịch) – Chương 939

Thiên Túc Ngô Công suy nghĩ một lát rồi vẫn lựa chọn tin tưởng Độc Mãng.

Lục phẩm.

Thực lực của yêu thú phẩm giai này thậm chí còn vượt qua tu sĩ nhân loại Hợp Thể kỳ. Trong mắt tứ đại yêu vật đồng thời hiện lên vài phần lửa nóng.

- Đã như vậy chúng ta chờ một chút đi, đợi cho quả trứng khổng lồ này phá kén mà ra, chúng ta lại phanh thây nuốt nó.

Kim Quan Đại Bằng gật đầu mở miệng.

Lập tức tứ đại yêu thú đồng thời hộ vệ, thủ hộ sơn cốc này, đánh giết phanh thây những đầu yêu vật bị mùi thơm hấp dẫn mà tới. Thời gian đảo mắt đã trôi qua nửa tháng.

- Còn chưa có nở, dựa theo xu thế này còn phải đợi tới khi nào chứ?

Hắc Hùng không kiên nhẫn rít gào, cự chưởng đập xuống, lập tức tạo thành một cái động lớn trên vách núi, tạo thành một trận đất rung núi chuyển.

- Hiện tại mùi thơm ngày càng đậm hơn, phạm vi khuếch tán không ngừng gia tăng, nếu như đưa tới Kim Giác đại vương, ai trong chúng ta cũng đừng mong chiếm được một chút chỗ tốt nào.

Thiên Túc Ngô Công âm trầm, nghe vậy mới nói:

- Hắc Hùng đạo hữu nói có lý, chúng ta không thể tiếp tục chờ đợi được nữa, nếu như hôm nay trứng còn chưa nở, chúng ta đành phải ra tay vậy.

Kim Quan Đại Bằng dù chưa mở miệng, nhưng hiển nhiên rất đồng ý với điểm này.

Trong lòng Độc Mãng lo lắng, nhưng mà cũng không có cách nào mở miệng ngăn cản. Hắn chỉ có thể mong Lôi Long đại nhân sớm tỉnh lại, nó đã không thể nào kéo dài thêm được nữa.

Buổi trưa, một cỗ chấn động khác thường từ trong quả trứng khổng lồ truyền ra, sau một khắc, thân ảnh tứ đại yêu vật xuất hiện.

- Trứng sắp nở.

- Ha ha, xem ra chúng ta sắp có được đại cơ duyên rồi.

- Rốt cuộc cũng đợi tới lúc.

Tam đại yêu vật cuồng hỉ, trong lòng Độc Mãng thì đắc ý không thôi. Ba tên ngu xuẩn, chỉ cần Lôi Long đại nhân tỉnh lại, khi đó các ngươi có muốn khóc cũng không khóc được.

Một lát sau.

- Không đúng, uy áp của quả trứng này sao lại đột nhiên tăng lên?

- Khí tức tinh hoa tính mạng đang nhanh chóng tăng lên, so với chúng ta còn mạnh hơn.

- Bên trong quả trứng khổng lồ này có quỷ, lập tức ra tay, nếu không sẽ muộn.

Hắc Hùng, Thiên Túc Ngô Công, Kim Quan Đại Băng kính sợ rít gào, khí tức kinh người trong cơ thể ầm ầm bộc phát, nhảy vào trong mây, lập tức kheiens cho những yêu vật bên ngoài không dám xâm nhập vào trong sơn cốc. Tứ đại yêu vật tranh đoạt, bảo vật xuất thế.

Những yêu vật có suy nghĩ như vậy trong đầu cũng không ít, càng làm cho chúng rít gào không ngớt, chỉ là bản thân cũng không dám xâm nhập vào bên trong, cho nên chỉ có thể đi đi lại lại tại chỗ.

Độc Mãng rít gào, cái đuôi lớn như cái roi giơ thẳng tắp, trong tiếng kêu to phá không, cái đuôi lớn đập xuống. Tuy nhiên lúc này trong mắt đầu yêu vật này có lệ mang lóe lên, cái đuôi lớn đột nhiên biến đổi hướng, đánh về phía đầu Đại bằng kia.

Dưới tình huống không hề có phòng bị, Kim Quan Đại Bằng bị tập kích, đương nhiên kinh sợ vô cùng. Nó chỉ có thể miễn cưỡng vung cánh ngăn cản, thân thể trực tiếp bị đánh lùi về phía sau trăm trượng, trong miệng phát ra tiếng rú thảm thống khổ.

Kim Quan Đại Bằng là tồn tại tương đương với Độc Mãng, dựa vào một cái mỏ và hai móng vuốt sắc bén, cộng thêm năng lực phi hành và tốc độ linh hoạt mà tung hoành.

Chỉ tính riêng lực lượng bản thân cũng không kém nhiều Độc Mãng. Nhưng mà giờ phút này, dưới tình huống không chuẩn bị cho nên đã bị thương, hai cái cánh bị mạnh mẽ đánh gãy, đánh mất năng lực phi hành, chiến lực lập tức giảm sút đi nhiều.

Biến cố như vậy lập tức khiến cho Hắc Hùng và Thiên Túc Ngô Công kia trực tiếp điên cuồng. Tất cả chúng đều là yêu vật sinh tồn trong thời gian dài, linh trí tuyệt đối sẽ không dưới tu sĩ. Giờ phút này đương nhiên đã phát hiện ra chỗ không ổn. Ba bọn chúng sợ rằng đã lọt vào trong tính toán của Độc Mãng.

- Độc Mãng, ngày hôm nay ta muốn xé nát ngươi.

Đôi mắt màu vàng của Hắc Hùng lập tức hóa thành màu đỏ, trong miệng phát ra khí tức bạo ngược, rít gào.

Thân thể Thiên Túc Ngô Công dựng lên, móng vuốt sắc bén va chạm vào nhau phát ra tiếng soàn soạt giống như lưỡi đao, trong mắt tràn ngập sát cơ oán độc.

Tuy rằng Kim Quan Đại Bằng bị thương, nhưng mà dù gì cũng là yêu vật ngũ phẩm thượng, trình độ cứng rắn của thân thể mạnh mẽ vô cùng. Giờ phút này hai mắt hắn tràn ngập oán độc nhìn Độc Mãng, hận không thể rút gân lột da độc mãng mới có thể làm tiêu tan mối hận trong lòng.

- Hừ, chỉ bằng vào ba người các ngươi mà cũng dám có chủ ý với đại nhân nhà ta sao? Độc Mãng ta thân là tùy tùng của đại nhân, đương nhiên phải trung thành tận tâm, thề sống chết bảo vệ an toàn cho đại nhân.

- Các ngươi muốn làm thương tổn tới đại nhân, hừ, như vậy phải đi qua thi thể của Độc Mãng ta rồi nói tiếp.

Lôi Long đại nhân đã tỉnh lại, rất nhanh sẽ phá trứng mà ra. Hiện tại đương nhiên Độc Mãng không muốn bỏ qua cơ hội thể hiện sự trung tâm này, lời nói vô cùng có chính khí lẫm liệt.

Đại nhân?

Độc Mãng này lựa chọn giao ra tinh phách, trở thành tùy tùng cho người khác?

Người có thể khiến cho Độc Mãng này đưa ra lựa chọn như vậy, vậy thực lực của vị đại nhân thần bí này nhất định mạnh mẽ vô cùng. Một khi tỉnh lại.... Trong lòng ba đại yêu vật kinh hoảng, tiếp đó triệt để cuồng bạo. Không ngờ chúng lại bị đầu Độc Mãng đáng chết này lừa gạt, vì đối phương mà thủ hộ vị đại nhân này gần tháng, nếu không trước đó ra tay, nói không chừng chúng đã sớm đắc thủ.

- Đáng chết, ta muống giết ngươi.

- Toàn lực ra tay, nhất định phải đánh chết Độc Mãng này trước khi sinh linh trong quả trứng này thức tỉnh.

- Liên thủ.

Tam đại yêu vật toàn lực bộc phát, đương nhiên uy thế không thể khinh thường.

Độc Mãng cười lạnh, thân thể hơn mười trượng đi tới đi lui, lập tức chiến thành một đoàn với tam đại yêu vật.

Bốn người đều thân dài gần trăm trượng, giống như núi cao. Lúc này điên cuồng giao chiến, móng vuốt sắc bén, cự chưởng, răng nanh đều được sử dụng. Yêu thú không có gì ngoài thần thông thiên phú và thân thể, không dùng pháp bảo cho nên tất cả nanh vuốt trên người đều là bảo vật mạnh nhất của bọn chúng.

Đơn giản mà trực tiếp, máu tươi mà lãnh khốc.

Yêu thú chém giết không thể nghi ngờ so với tu sĩ còn thêm thảm, nguyên thủy hơn nhiều. Giờ phút này tứ đại yêu vật giao chiến, giống như là tái hiện thời đại Thượng cổ hồng hoang, cự thú hoành hành. Chỉ cần hơi có chút bất đồng nhất định sẽ đánh đập sinh tử. Làm cho ánh mắt người ta nhìn vào, vừa kính sợ lại nhiệt huyết sôi trào.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...