Đạo (Dịch) – Chương 938

Độc Mãng nghĩ tới thủ đoạn của Tiểu Huyết, trong lòng lập tức cảm thấy lạnh lẽo, một chút thoái ý vừa mới sinh ra đời lập tức biến mất.

Còn nữa, hiện tại Độc mãng cũng không rõ ràng lắm rốt cuộc Tiểu Huyết đang ở trong trạng thái nào. Vạn nhất làm hỏng một chút chuyện của chủ nhân, như vậy hắn sẽ hồn phi phách tán, trọn đời không được siêu sinh a. Ba gia hỏa này dám có chủ ý với Lôi Long đại nhân, đây là muốn mạng của nó.

Độc Mãng sinh hoạt trong thế giới yêu thú, đây là thế giới càng thêm trần trụi, tàn khốc, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu. Tính tình đương nhiên bạo ngược vô cùng, đối với những gia hỏa muốn mưu hại tính mạng của mình sao nó có thể để yên được chứ?

Tuy nhiên lúc này con mắt của hắn khẽ nhúc nhích, lại ra vẻ không cam lòng oán hận, rống lớn:

- Được, hôm nay ba vị đạo hữu liên thủ, Độc Mãng ta tự nhận không phải là đối thủ. Bảo vật trong sơn cốc này ta và ba vị đạo hữu chia đều. Nhưng mà ta nói trước, chỉ có bốn người chúng ta, nếu như có kẻ nào nhúng tay vào, các ngươi phải liên thủ với ta đánh tan bọn chúng.

- Ha ha, Độc Mãng đạo hữu quả nhiên là người cầm được buông được, không hổ là một trong những bá chủ của thâm sơn a. Quả thực khiến cho chúng ta khâm phục vô cùng.

Thiên Túc Ngô Công cười lớn, hiển nhiên đối với cảm giác không cần động thủ mà cũng kém được một chén canh này, hắn rất là thỏa mãn.

Hắc Hùng liên tục gật đầu, gấp gáp khó dằn nổi, quát:

- Độc Mãng đạo hữu đã đồng ý, vậy chúng ta cùng đi xem, nhìn xem bảo vật phát ra mùi thơm như vậy rốt cuộc là vật tốt gì, thèm chết ta rồi.

Kim Quan bằng điểu đắc ý nhìn Độc Mãng, lần giao chiến này nó đã chiếm thượng phong. Có thể bức bách Độc Mãng này xuất ra chỗ toosot lớn như vậy quả thực là sảng khoái. Chỉ là lão độc vật này lần này đồng ý sảng khoái như vậy.... Tuy nhiên hiện tại nó cũng không nghĩ được nhiều như vậy mà giương cánh, rít lên một tiếng, nói:

- Hắc Hùng đạo hữu nói không sai, để ta đi lên trước, nhìn xem mùi thơm này rốt cuộc là thứ gì.

Bốn đầu yêu vật nhanh chóng đi tới nơi Tiểu Huyết hóa trứng, nhìn quả trứng khổng lồ hơn chục trượng, Hắc Hùng, Thiên Túc Ngô Công, Đại Bằng lập tức biến sắc, một cỗ uy áp nhàn nhạt từ trong trứng phát ra. Tuy rằng là vô ý thưc phát ra nhưng lại thực sự khiến cho bọn hắn không nhịn được phủ phục trên mặt đất, sợ run.

- Đây... Đây là trứng gì?

Hắc Hùng mở miệng, trong đôi mắt màu vàng tràn ngập vẻ tham lam.

Thiên Túc Ngô Công nuốt một ngụm nước miếng, không thể chờ đợi được mà mở miệng.

- Ta không biết đây là trứng gì, thế nhưng ta lại biết chỉ cần nuốt trứng này tuyệt đối có thể làm cho thực lực của ta tăng vọt, đạt được chỗ tốt không nhỏ.

- Đã như vậy chúng ta còn chờ gì nữa, động thủ đi.

Kim Quan Đại Bằng là người mở miệng cuối cùng.

Lập tức ba đầu yêu vật muốn ra tay phá trứng. Thân thể lớn hơn chục trượng của Độc Mãng lập tức ngăn ba đầu yêu vật này lại.

- Độc Mãng, chẳng lẽ ngươi lại hối hận? Lập tức tránh ra, nếu như ngươi còn dám ngăn cản, nhất định bổn vương sẽ lấy mật rắt của ngươi ra rồi nuốt tươi.

Đại Bằng gầm lên, đằng đằng sát khí.

Hai đại yêu vật khác cũng có khí tức bất thiện.

Nhìn thấy quả trứng khổng lồ này bọn chúng đã có thể xác định, bên trong này tuyệt đối là bảo bối chính thức, cho nên đương nhiên cả hai không thể chờ đợi được, muốn tranh thủ thời gian phá trứng, xé xác ra mà ăn, tránh có kẻ đâm ngang.

Độc Mãng nhìn ba đại yêu vật đằng đằng sát khí, giờ phút này nó cười một tiếng, có chút mỉa mai, nói:

- Ba vị đạo hữu thực sự cho rằng quả trứng khổng lồ này có thể dễ dàng đập nát rồi ăn sao? Nếu đơn giản như vậy thì độc mãng đại nhân ta đã sớm làm, cần gì phải chờ đợi tới lúc mùi thơm tản ra, dẫn các ngươi tới tranh đoạt với ta chứ?

- Trứng này là bảo vật trước kia Độc Mãng ta đoạt được, lại dốc lòng chiếu cố mấy ngàn năm, lúc này vật này mới dần dần có dấu hiệu sống lại. Tuy rằng ta không biết bên trong vật này rốt cuộc là thứ gì, nhưng mà thông qua nghiên cứu vô số năm Bổn đại nhân lại có thể xác định được một việc.

- Muốn nguyên vẹn cắn nuốt sinh linh năng lượng bên trong trứng này nhất định phải tiến hành lúc nó phá thể mà ra. Khi đó tất cả tinh hoa trong trứng đều bị nó hấp thu vào trong cơ thể. Chúng ta chỉ cần ăn tươi là được. Một tiểu gia hỏa vừa mới phá trứng mà ra, cho dù là Thần Long, Phượng hoàng, dưới sự liên thủ của bốn chúng ta cũng tuyệt không có khả năng còn sống. Ba vị đạo hữu cần gì phải nóng nảy nhất thời như vậy chứ? Bằng không, nếu như hiện tại phá trứng, ít nhất sẽ có một nửa tinh hoa tính mạng tiêu tán, tổn thất này rất lớn.

Độc Mãng mở miệng, lập tức khiến cho ba đại yêu vật sinh lòng nghi kị.

- Ồ? Ta nói Độc Mãng ngươi sao lại không sớm nuốt bảo bối này, hóa ra còn có cố kỵ như vậy.

Hắc Hùng liên tục gật đầu, bộ dáng như bừng tỉnh.

Tuy nhiên Thiên Túc Ngô Công kia hiển nhiên vẫn có chỗ hoài nghi, giờ phút này nó thoáng chần chờ một lát rồi cười nói:

- Độc Mãng đạo hữu nói không sai, tuy rằng trong lòng ta còn có chút nghi hoặc, kính xin Độc Mãng đạo hữu giải thích.

- Bảo vật sinh ra trong núi sâu chúng ta từ trước tới nay đều dẫn tới bá chủ ra tay tranh đoạt. Một khi có phát hiện, cho dù bảo vật chưa thành thục thì chúng ta cũng lựa chọn nuốt đi đầu tiên. Chung quy so với lúc thành thục lại dẫn tới tranh đoạt còn tốt hơn rất nhiều. Chẳng lẽ Độc Mãng đạo hữu không rõ đạo lý kia? Tại sao đợi tới lúc này còn chưa đi động thủ cơ chứ?

Đầu yêu vật này hiển nhiên linh trí cực cao, giờ phút này vừa mới mở miệng, trong đôi mắt hiện lên vẻ xảo trá.

Độc Mãng cười lạnh, nói:

- Quả trứng khổng lồ này phát ra mùi thơm, nói sinh linh bên trong sẽ nhanh chóng phá trứng mà ra. Điểm ấy đương nhiên độc mãng ta đã nghiên cứu ra được. Có lẽ một giờ, có lẽ là một ngày, đương nhiên bổn đại nhân đang phân vân vô cùng.

- Vốn hôm nay ta đã quyết định, nếu như quả trứng khổng lồ này còn chưa vỡ thì ta sẽ lập tức phá vỡ trứng rồi nuốt nó. Ai ngờ ba vị đạo hữu lại dắt tay nhau tới, sớm biết như vậy không bằng ta nên sớm ăn nó thì hơn.

Càng nói, trên mặt Độc Mãng càng thêm phiền muộn.

- ha ha ha. Độc Mãng đạo hữu cần gì phải như vậy, bốn ngươi chúng ta cùng hưởng vật này cũng rất không tồi a. Bằng vào tinh hoa tính mạng của vật trong quả trứng này, nói không chừng bố người chúng ta có thể nâng cao một bước, đồng thời tấn chức lên Lục phẩm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...