Đạo (Dịch) – Chương 937

Lúc trước khi còn ở Triệu quốc còn có thể thôn phệ thần niệm của Ma tôn kia, huống chi là tàn niệm của linh thể.

Trong miệng vật này phát ra thanh âm kinh sợ, lập tức bị Ô Quỷ nuốt vào bên trong.

Trong linh thể, nguyên thần Tiêu Thần cười khẽ, tàn niệm linh thể này kích thích hắn, làm cho hắn phải không ngừng đề thăng thần thức vào trong linh thể, muốn mưu đồ bản thể Tiêu Thần. Nhưng mà Tiêu Thần lại tương kế tựu kế, mượn Ô Quỷ và Bồ Đề Cổ thụ miễn cưỡng xóa đi nó. Chỉ sợ linh đài cũng đã chịu tổn thương. Đến lúc đó muốn khôi phục lại cũng tốn không ít thời gian.

Hiện tại tàn niệm của linh thể đã bị xóa đi, trong linh đài lại có khí tức của bản thân Tiêu Thần lạc ấn, như vậy đã có thể bắt đầu luyện hóa phân thân linh thể.

Nguyên thần của Tiêu Thần lập tức trở về bản thể, giờ phút này hắn mở hai mắt ra, linh thể trên tay càng thêm long lanh, càng thêm tinh thuần. Trong đôi mắt đen kịt ccura Tiêu Thần có thần quang chớp lên, lập tức vươn tay ném vật này lên trên không trung, miệng khẽ quát.

- Luyện hóa.

Sau một khắc, hai tay hóa thành hư ảnh, có vô số pháp quyết đánh ra, đánh vào trong linh thể này.

Linh thể lơ lửng trên hư không run rẩy kịch liệt, tiếp đó hình thể nhanh chóng phóng đại, hóa thành một Tiêu Thần khác, hình dạng và chiều cao không có khác biệt là bao.

Luyện hóa linh thể cũng không phải là chuyện một sớm một chiều, ngắn thì hơn năm, lâu thì mấy năm, cần tu sĩ phải triệt để luyện hóa thì mới có thể dung nhập vào trong bản thân. Giống như là pháp bảo vậy, có thể tâm ý tương thông, nguyên thần ý niệm có thể tùy thời chuyển đổi giữa bản thể và phân thân.

Tiêu Thần bắt đầu tiến vào trạng thái bế quan trong Tả Mi đạo tràng.

Trong sơn cốc, độc mãng có chút hữu khí vô lực ghé vào trên mặt hồ, cái đuôi nhàm chán đập mặt nước. Là bá chủ một phương, yêu thú Ngũ phẩm thượng giai, vật này lại còn sống vạn năm, đuuơng nhiên sẽ có lúc nhàm chán. Tuy nhiên trước đó nó còn có thể dùng tu luyện giết thời gian, hoặc là trực tiếp về động phủ dưới đáy hồ ngủ say. Thường thường một giấc cũng qua chục năm. Tuy nhiên hiện tại đã đi theo bên người Lôi Long, những ngày tốt lành của yêu vật này cũng bắt đầu hết.

Sau khi Tiêu Thần bế quan không lâu Tiểu Huyết cũng rơi vào trong ngủ say, lôi đình màu đỏ bên ngoài cơ thể tạo thành một vỏ trứng hơn chục trượng bao phủ nó lại. Theo thời gian ngủ say càng lâu, lại có một mùi thơm nhàn nhạt từ bên trong trứng phát tán ra, dần dần tràn ngập cả sơn cốc này. Hơn nữa theo thời gian trôi qua còn không ngừng khuếch tán ra phía bên ngoài.

Độc mãng ngửi được hương vị mê người, có chút gian nan nuốt nước bọt. Nếu không phải tinh phách bị Tiểu Huyết thôn phệ, nó tuyệt đối sẽ không ngại ngùng, dù thế nào cũng không nhịn được phá vỡ quả trứng khổng lồ ra, sau đó lại móc thứ bên trong ra ăn.

Thực sự quá là dụ hoặc... Không nhịn được a.

Độc mãng nuốt nước miếng không ngừng.

Từ tháng trước đã bắt đầu có không ít yêu thú không chịu đựng nổi lực hấp dẫn mà xông vào trong sơn cốc. Tất cả đều bị độc mãng thôn phệ, luyện hóa thành chất bổ. Tuy nhiên sau khi mùi thơm khuếch tán, hiện tại yêu thú ra tay càng ngày càng có thực lực mạnh hơn, khiến cho nó cũng phải chú ý cẩn thận một chút.

Đột nhiên thân thể dài hơn mười trượng của Độc Mãng co lại, miệng mãng mở ra, trong miệng phát ra một tiếng rít gào.

- Là ai dám xâm nhập lãnh địa của Độc mãng đại nahan ta? Chẳng lẽ không muốn sống rồi sao?

Trong tiếng rít gào, hai cái mắt cực lớn của nó co rút lại, lạnh lẽo như băng.

Ầm ầm.

Một đầu hắc hùng mình cao hơn ba mươi trượng xuất hiện, mỗi một bước hạ xuống đều có thể dẫn tới đất rung núi chuyển, tạo thành cảm giác trùng kích thị giác rất mạnh, đồng thời còn có lực áp bách tâm lý. Đầu hắc hùng này quỷ dị ở chỗ tròng mắt nó đều là màu vàng, cực kỳ quỷ dị.

- Độc Mãng, trong sơn cốc ngươi xuất hiện bảo vật không tầm thường, không ngờ lại có thể phát ra hương vị như vậy, thứ tốt ngươi cũng không nên hưởng một mình nha. Phải xuất ra để mọi người cùn hưởng dụng mới đúng chứ?

- Hắc Hùng đạo hữu nói không sai, Độc Mãng đạo hữu, chuyện lần này không thể ăn một mình được, sao đạo hữu có thể độc chiếm bảo vật như vậy chứ?

- Hôm qua ta phái một tiểu bối tới tìm hiểu tin tức, tới hôm nay còn chưa trở về, chắc hẳn đã bị Độc mãng đạo hữu thôn phệ ròi a.

Trong lúc thanh âm từ xa truyền tới, một đầu Thiên Túc Ngô Công hơn bảy mươi trượng xuất hiện, toàn thân đen nhánh, có ngàn chi, mỗi chi dài hơn một trượng, sắc bén như là đao, lại lập lòe, sáng bóng như là kim loại. Nhưng mà còn có một chỗ kinh người nhất, đó là đầu của độc vật này đã bắt đầu biến hóa, nhưng mà trước mắt còn chưa xong, chính vị vậy cho nên trên đầu lâu sinh ra lông màu đen, giờ phút này mở miệng, khóe miệng có nước bọt chảy xuống, xấu xí, khủng bố tới cực điểm.

Đầu yêu vật này còn chưa nói xong thì trên không trung đã truyền tới một tiếng gáy. Mới ban đầu còn ở phía xa, trong nháy mắt đã đi tới bên này, có cuồng phong sinh ra trong hư không, cát bay đá chạy. Đây là một đầu đại bàng màu vàng, hai cánh mở ra dài gần trăm trượng đang bay tới.

- Hai vị đạo hữu cần gì phải nhiều lời với Độc Mãng này, hôm nay ta và hai người liên thủ lại. Độc Mãng này thức thời thì còn tốt, giao bảo vật ra cho chúng ta đồng thời hưởng dụng, nếu không chúng ta liên thủ đánh chết hắn, sau khi xé xác ăn thịt rồi lại chia bảo vật cũng không muộn.

- Độc Mãng, chuyện này hôm nay ngươi đã thấy rồi đó, bổn vương chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi đồng ý hay là không?

Thanh âm của đầu đại bàng có kim quan này sắc bén, tàn nhẫn, nó vốn là tử địch với Độc Mãng, cả hai lăn lộn hơn ngàn năm, kẻ nào cũng muốn giết, thôn phệ đối phương. Chỉ có điều bởi vì không có nắm chắc đánh bại đối phương cho nên mới không có ra tay mà thôi.

Trong lòng Độc mãng hung hăng nhảy dựng lên, thầm nghĩ không xong.

Đầu Hắc Hùng, Ngô Công, Đại Bằng này đều là tồn tại hùng bá một phương trong núi sâu, thực lực mạnh mẽ, tuyệt đối không dưới nó. Lần này ba bọn chúng liên thủ mà tới, hùng hổ vô cùng, hiển nhiên một khi không đạt được mục đích thì sẽ không từ bỏ.

Thế nhưng có điểm mấu chốt nhất chính là, trong sơn cốc của nó là gì có bảo vật gì chứ?

- Tuyệt đối không thể để cho ba gia hỏa này đi vào, một khi quấy rầy Lôi Long đại nhân tu luyện, nhất định kết cục của ta sẽ cực thảm.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...