Máu tươi nhuộm đỏ không trung, làm cho mặt đất ướt sũng, cả sơn cốc dưới trận chiến này triệt để hóa thành phế tích, hư không mạnh mẽ bị đánh cho vỡ vụn, hóa thành một mảnh đen kịt.
Độc Mãng lấy một địch ba chung quy không thể là đối thủ, mặc dù nó liều chết ra tay, trong thời gian ngắn cũng bị trọng thương không nhỏ. Trên thân thể to lớn xuất hiện vô số vế thương, máu tươi chảy ồ ồ ra ngoài không ngừng.
Sinh tồn trong địa phương tràn ngập kịch độc, vô luận là Độc Mãng, Hắc Hùng, Thiên Túc Ngô Công hay là Kim Quan Đại Bằng đều là độc thú, trên nanh vuốt đều có kịch độc. Một khi xé rách thân thể sẽ xâm nhập vào bên trong. Bản thể Độc Mãng có kịch độc, năng lực chống cự độc tố rất mạnh. Nhưng mà giờ phút này dưới tác dụng từ độc tố của ba đầu yêu vật, nó vẫn cảm thấy thân thể suy yếu.
- Chủ nhân còn chưa triệt để tỉnh lại, nếu như ngài không nhanh một chút, Độc Mãng ta nhất định sẽ bị người ta phanh thây, nuốt trọn a.
Trong lòng Độc Mãng rú thảm, lại chỉ có thể liều chết ngăn cản. Nếu không Tiểu Huyết mà gặp chuyện không may thì hắn cũng phải chết.
Oanh.
Thân thể nó bị Hắc Hùng dùng một chưởng đập bay, móng vuốt sắc bén tạo thành năm miệng vết thương dài, gần như trực tiếp chặt đứt thân thể Độc Mãng. Yêu vật này đâm vào dưới núi đá tạo thành một mảng lớn tro bụi ngập trời. Trong tiếng rú thảm, thân thể Độc Mãng run rẩy, chỉ là cũng không thể nào đứng lên được lần nữa.
Dưới sự liên thủ chém giết của tam đại yêu vật, Độc Mãng đã là nỏ mạnh hết đà, không có sức hoàn thủ.
- Để ta kết liễu đầu ác xà này.
Kim Quan Đại Bằng bị đánh lén dẫn tới trọng thương cho nên trong lòng càng hận Độc Mãng thấu xương. Giờ phút này đối phương triệt để bị thương, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua cơ hội chém giết tốt như vậy. Đầu yêu vật này gào thét, cái miệng lớn mở ra, mổ thẳng về phía vị trí có túi mật của Độc Mãng.
Dùng năng lực của Kim Quan Đại bằng, tuyệt đối có thể đơn giản xé rách bụng đối phương. Chỉ cần nuốt túi mật, Độc Mãng này nhất định sẽ phải chết.
Trong mắt Kim Quan Đại Bằng hiện lên vẻ hưng phấn, đối thủ triền đấu mấy ngàn năm rốt cuộc hôm nay cũng chết trên tay nó. Trước tiên nuốt túi mật, sau đó lại xé xác ăn sinh linh bên trong quả trứng khổng lồ kia. Như vậy thực lực của nó tuyệt đối sẽ bạo tăng.
Trong mắt Độc Mãng hiện lên vẻ tuyệt vọng.
Nhưng mà lúc này một cỗ uy áp bàng bạc mênh mông lập tức bao phủ Sơn cốc vào bên trong, dưới cỗ uy áp này, động tác của Đại Bằng lập tức dừng lại ,trong miệng kêu thảm một tiếng, thân thể to lớn lập tức bị bắn ngược về phía sau.
Lông chim rơi xuống, máu tươi chảy dài, trong đôi mắt chim tràn ngập vẻ hoảng sợ, một đường đụng nát tám chín khối đá khổng lồ mới miễn cưỡng dừng lại được.
Về phần thân thể Hắc Hùng, Thiên Túc Ngô Công kia cũng cứng ngắc, không dám có chút động tác nào.
Một thân ảnh mặc thanh sam đột nhiên xuất hiện trong sơn cốc, dáng người trung đẳng, hơi có vẻ gầy gò. Khuôn mặt thanh tú mà tuấn dật, nhìn như trẻ tuổi, nhưng mà trong đôi mắt đen kịt kia lại hiện lên vẻ tang thương, cơ trí, còn có sát cơ nhàn nhạt.
Một người hiện thân, không có một chút động tác nào, nhưng lại giống như một cái trụ trời, lẳng lặng đứng trong thiên địa, đánh nát vạn vật, chống đỡ thương khung.
Trong miệng Kim Quan Đại Bằng phát ra tiếng kêu thảm thiết, tràn ngập hoảng sợ.
Sắc mặt Tiêu Thần có chút âm trầm, giờ phút này ánh mắt nhìn về phía Độc Mãng kia, nhìn thấy toàn thân đầu yêu vật này chảy máu không ngớt, thương thế rất nặng, trong mắt hắn hiện lên vẻ giận dữ. Lần này Độc Mãng cũng coi như có công lao không nhỏ.
Trước mắt Tiểu Huyết hóa thành trứng, mặc dù không biết tình trạng của Tiểu gia hỏa thế nào, nhưng mà chắc hẳn nếu như thực sự bị ba yêu vật này nghiền nát trứng, tuyệt đối sẽ xuất hiện biến cố.
Từ lúc ba đầu yêu vật này tới Tiêu Thần đã phát hiện ra được. Tuy nhiên bản thân hắn đang trong lúc tu luyện quan trọng cho nên không thể bứt ra được. Mãi tới vừa rồi mới miễn cưỡng hoàn thành cho nên mới hiện thân. Tuy nhiên cũng may có Độc Mãng kiềm chế ba đầu yêu vật này, kiên trì tới lúc hắn xuất quan.
Cục diện lần này có chút nguy hiểm, vốn Tiêu Thần lưu lại Tiểu Huyết là vì muốn nó thủ hộ trong lúc hắn bế quan. Chỉ là thiếu chút nữa lại đặt nó vào trong hiểm cảnh, điểm này khiến cho sát cơ trong lòng Tiêu Thần bốc lên, sát khí trong mắt ngập trời.
- Tu sĩ nhân tộc, chúng ta chính là yêu thú dưới trướng Kim Giác đại vương, nếu như ngươi dám cả gan làm tổn thương chunsg ta. Kim Giác đại vương tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi.
Cảm nhận sát cơ lạnh lẽo từ trong cơ thể Tiêu Thần truyền ra, Thiên Túc Ngô Công kia lập tức mở miệng, quát lớn.
- Không sai, Kim Giác đại vương nhất định sẽ không trơ mắt nhìn chúng ta bị tu sĩ Nhân tộc chém giết. Nếu như ngươi dám cả gan ra tay, tất sẽ bị đại vương đuổi giết.
Kim Quan Đại Bằng cũng mở miệng.
Tuy rằng ba bọn chúng đều là yêu thú Ngũ phẩm thượng giai, nhưng mà trước mặt tu sĩ Hợp Thể kỳ nhân tộc vẫn không có một chút sức phản kháng nào. Nếu không tranh thủ báo lên gia môn, rất có khả năng sẽ bị người trước mắt chém giết, như vậy chẳng phải sẽ chết một cách oan uổng hay sao?
Kim Giác đại vương trong miệng bọn chúng chính là một đầu yêu thú cấp độ Lục phẩm đỉnh phong trong núi sâu này. Bản thể chính là một đầu Kim Giác Tê Ngưu, thân thể mạnh mẽ, cận thân chém giết lại hung hãn vô cùng. Sau khi thành tạo tự cho là Kim Giác đại vương, là tồn tại chí cao trong đám yêu thú ở thâm sơn mấy chục vạn dặm chung quanh. Tất cả yêu thú trong phạm vi này đều nằm trong quản hạt của hắn.
Yêu thú hình thể khổng lồ, trời sinh sức lực lướn, dưới tình huống chiến lực đồng cấp sẽ vượt qua tu sĩ nhân tộc không ít. Trên thực tế bản thể của Kim Giác Đại vương này lại là Kim Giác Tê Ngưu, là dị chủng hồng hoang, cho dù chỉ là Lục phẩm trung giai, nhưng mà thực lực chân chính lại có thể so sánh với đại năng Hợp Thể hậu kỳ nhân tộc. Tất cả tu sĩ dưới hậu kỳ đều không phải là địch thủ. Đây cũng là cường giả yêu thú tiếng tăm lừng lẫy trong Mạc La tu chân giới.
Cho nên lần này tam đại yêu vật báo cờ hiệu này lên là hi vọng trong lòng Tiêu Thần còn có chút cố kỵ mà thu tay lại, thả chúng rời đi.
Độc Mãng có chút lo lắng, giờ phút này hắn suy nghĩ một chút rồi vẫn thấp giọng nói:
- Chủ nhân của chủ nhân, chúng nói đúng, Kim Giác Đại Vương này không cho phép tu sĩ nhân tộc săn giết yêu thú ngũ phẩm và ngoài ngũ phẩm trong lãnh địa của hắn, nếu không sẽ bị Kim Giác đại vương đuổi giết.
Bình luận