Cần phải biết nơi này không phải là bên ngoài, hắn chỉ có ba thời thần. Thời gian phá giải còn đầy đủ, nếu như lựa chọn lúc này mà rơi vào trong kết cục kia, chỉ sợ thập tử vô sinh.
Tiêu Thần lặng lẽ suy nghĩ nửa canh giờ, sau đó ngẩng đầu lên, đánh một chưởng về phía trước.
Trong nửa thời thần này, trong đầu hắn hiện lên vô số suy nghĩ. Cuối cùng hắn phát hiện ra mình chỉ có một lựa chọn. Nếu như thực sự đụng chạm cấm chế thì cũng nên càng sớm càng tốt. Dù sao như vậy hắn cũng có thể có được thời gian ứng phó cấm chế cắn trả nhiều hơn.
Một chưởng rơi xuống, cửa trúc vô thanh vô tức mở ra, Tiêu Thần nhíu mày.
Chuyện trước mắt đã vượt quá dự liệu của hắn. Tuy rằng cấm chế ở ngoài cửa đã được bài trừ, nhưng mà cửa trúc không có biến mất, cũng không có dẫn tới cấm chế cắn trả. Nhưng mà chính loại trạng thái trước mắt này mới càng khiến cho Tiêu Thần kiêng kỵ.
Trầm ngâm một lát, Tiêu Thần cất bước đi vào trong nội viện.
Đông phòng, Chính phòng, chuồng bò, thậm chí còn có tất cả nông cụ nhà nông. Cuốc, xẻng, những cái cào cũng được đặt chỉnh tề, giống y như đúc trong đầu trong.
Trong tiểu viện có một cây ngô đồng, dưới ánh nắng mặt trời tỏa ra bóng cây râm mát. Gió khẽ thổ qua, lá phất phơ. Dưới gốc cây có một cái ghế gỗ nhỏ, cái bàn được làm từ rễ cây hòe cực lớn.
Bên trên mặt bàn có khắc cả bàn cớ, những hòn đá cuội trắng đen nhặt được bên bờ suối được đánh bóng thành quân cờ được đặt trong giỏ trúc mà mẫu thân bện thành. Ngày thường khi nông nhàn, hoặc là trong đêm ngày mùa, bên cạnh bàn sẽ có một chén dầu, phụ thân đại nhân thường ngồi dạy hắn đánh cờ ở đây. Mà mẫu thân hắn thì ngồi trên ghế gỗ cười cười, vẻ mặt tràn ngập vẻ hạnh phúc.
Tiêu Thần nghĩ tới những điểm này, trên mặt nở nụ cười vui vẻ nhàn nhạt. Hắn ngồi xuống ghế gỗ, trong tay xuát hiện một bầu rượu.
- Phụ mẫu đại nhân không biết dưới suối vàng có khỏe hay không. Hài nhi hôm nay bình an vô sự, hai người không cần nhớ nhung hài nhi.
Tiêu Thần thấp giọng mở miệng, chỉ đơn giản là thuật lại những chuyện sau khi hắn rời khỏi Triệu quốc. Mãi cho tới khi gặp được Thanh Mi, tham dự khảo hạch luyện đan của Luyện Đan hiệp hội.
- Thanh Mi là nha đầu tốt, nếu như hai người có thể nhìn thấy nhất định trong lòng sẽ rất ưa thích.
- Hai người yên tâm, hài nhi rất nhanh sẽ trở về. Đến lúc đó sẽ mang theo Thanh Mi, còn có Nguyệt Vũ, Tử Yên, chúng con sẽ đi gặp hai người. Để cho hai người nhìn thấy con dâu và muội muội.
- Tất cả đều nói đại đạo vô tình, tất cả đều là giết chóc thống khổ, tuy rằng hài nhi chịu đựng không ít, nhưng mà hài nhi vẫn tin tưởng nó vẫn có tình. Nếu như tu hành chỉ có giết chóc lạnh lùng, như vậy tu tới cuối đại đạo sẽ là cái gì chứ?
- hài nhi không biết, nhưng mà hài nhi không muốn tu loại đại đạo này.
- Từ khi hài nhi tu đạo tới nay, giết chóc vô số, sát nghiệt tạo thành đã sớm không thể tính toán. Nhưng mà hôm nay hài nhi có thể cam đoan với hai người, hài nhi không bao giờ chủ động có ý nghĩ giết chóc với một người. Người chết trên tay hài nhi, hoặc là có sát niệm với hài nhi, hoặc là hắn có lý do phải chết.
Đặt chân lên đại đạo, có rất nhiều chuyện thân bất do kỷ, ta không giết người thì người tất giết ta.
- Hôm nay mượn nhờ cấm chế này, hài nhi có cảm giác ở gần song thân. Sau khi nói ra đống chuyện lớn này trong lòng hài nhi cảm thấy cực kỳ thông thuận, ý nghĩ thông suốt.
- Đợi hài nhi đột phá Hợp Thể kỳ, chắc chắn sẽ mang theo uy thiên địa diệt sát quân giặc, cho Triệu quốc ta trở về chỗ cũ. Từ đó về sau Tiêu gia ta sẽ phồn vinh ngàn đời. Sẽ không bị bất kỳ một chút ủy khuất nào.
Nói xong bầu rượu trong tay hắn đã cạn.
Tiêu Thần đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng đảo qua quanh thân, giờ phút này hắn lạnh nhạt mở miệng nói:
- Đạo Ma tôn giả mở miệng có bốn cấm, nhưng vì sao ta lại phải tin tưởng chỉ có bốn cấm thực sự chứ? Cấm thứ năm này cũng không phải là cấm chế bản thân mà chính là trí nhớ của bản thân tu sĩ. Chỉ có nhìn thấu hình ảnh ở chỗ sâu nhất trong trí nhớ của bản thân thì mới có thể chính thức phá cấm mà ra.
- Chuyện đã qua chung quy không thể quay lại, còn có rất nhiều người chờ Tiêu Thần ta thủ hộ. Còn có rất nhiều đầu lâu còn chờ Tiêu Thần ta chém giết. Cho nên, hình tượng này vỡ đi thôi.
Theo thanh âm của Tiêu Thần vang vọng, trong vô thanh vô tức, không gian chung quanh hắn đột nhiên như hoa trong gương, hoa trong nước, vỡ vụn ra rồi biến mất, hóa thành một mảnh u ám.
Đợi cho tới khi màu sắc u ám biến mất, một đạo thân ảnh hiển hiện. Đúng là Ma Đạo đã từng xuất hiện ở đạo cấm chế đầu tiên. Chỉ có điuề lúc này ánh mắt Ma Đạo nhìn xuống, trong mắt hiện lên vài phần hứng thú với Tiêu Thần.
- Không tệ, coi như không tệ. Trong Phù du giới không ngờ lại có thể xuất hiện tu sĩ như ngươi, quả thực vượt quá dự kiến của lão phu.
Tiêu Thần nghe vậy kính cẩn thi lễ:
- Vãn bối Tiêu Thần bái kiến tiền bối.
Ma Đạo khoát khoát tay, nói:
- Chắc hẳn tiểu bối ngươi cũng có thể biết rõ thứ bản tôn lưu lại nơi này bất quá chỉ là một đạo phân thân. Nếu không hiếu kỳ là ai sẽ đạt được cơ duyên của lão phu lưu lại thì lão phu đã sớm trở về với bản thể. Ngươi cũng không cần hành lễ với ta làm gì.
Nói tới đây trên mặt lão quái này hiện lên vài phần chần chờ, hắn nói:
- Tiểu tử ngươi cũng coi như có biểu hiện đạt tiêu chuẩn. Tuy rằng có thể trở thành tu sĩ thuộc nhất mạch lão phu chính thức hay không còn khó nói, lão phu cũng không thể làm chủ được.
- Hơn nữa phương viên chung quanh Phù Du giới đã bị người ta động tay động chân, dùng thủ đoạn của ngươi có muốn phi thăng chỉ sợ cũng khó khăn vô cùng.
- Hắc hắc, nhắc tới vấn đề này rất hao tổn tâm trí. Hiện tại đã không thể xác định thì sau này lại nói tiếp đi. Tiểu tử, nếu như ngươi may mắn phi thăng tới Tiểu Thiên giới, có thể gặp được tu sĩ nhất mạch chúng ta. Đương nhiên sẽ có người đánh giá ngươi. Đến lúc đó có thể gia nhập hay không thì đành phải xem biểu hiện của ngươi.
- Tuy nhiên nể mặt lão phu nhìn ngươi thuận mắt, ta nhắc nhở ngươi một điểm. Hiện tại trong mấy người vượt cấm có một gia hỏa mặc y phục màu đen. Người này thực lực che dấu rất sâu, không biết tại sao lại trà trộn vào, ngươi cũng phải cẩn thận một chút, đừng có mất mạng trên tay hắn.
Bình luận