Đạo (Dịch) – Chương 902

- Được rồi, hiện tại coi như tâm nguyện của lão phu đã hoàn thành, tia thần niệm này sẽ nhanh chóng rời đi, đây là truyền thừa mà người phá cấm đầu tiên có thể nhạn được. Tiêu tử, ngươi là người đầu tiên mà lão phu phát hiện ra, đừng để cho ta mất mặt, bằng không trước khi ta bị người ta cười nhạo nhất định sẽ tự tay phế ngươi.

Sau khi lưu lại câu uy hiếp hung dữ, lão quỷ này phất tay, một đám quang mang ôn hòa dung nhập vào trong cơ thể Tiêu Thần.

- Chiến tự quyết đã dung nhập, có thể kích phát nó được hay không đành phải nhìn vào bản thân ngươi.

Sắc mặt Tiêu Thần hơi đổi, tuy rằng từ trong miệng Ma Đạo này hắn thu được chút tin tức, nhưng mà suy nghĩ trong lúc nhất thời còn không có cách nào hiểu rõ được. Không phải nói truyền thừa ở trên đỉnh tế đàn sao? Sao hiện tại đã lấy ra rồi?

- Hắc hắc, cao nhân làm việc khó dò, lão phu chỉ thuận miệng nói mà thôi. Ai nói nhất định phải đặt truyền thừa trên đỉnh tế đàn chứ?

- Chỉ cần lão phu nhìn thuận mắt, dù ngươi chưa đi tới tế đàn thì ta cũng có thể truyền Chiến Tự quyết này cho hắn.

Ma Đạo dương dương đắc ý, lúc này hắn lại khoát khoát tay, nói:

- Được rồi, lão phu phải đi đây, tiểu gia hỏa ngươi nên tu luyện cho tốt. Nếu có duyên chúng ta sẽ gặp lại.

- À đúng rồi. Trên tế đàn quả thực ta có ném chút vật nhỏ, nếu như ngươi có hứng thú thì lên mà thu nó. Được rồi, chỉ có như vậy thôi. Đi đi.

Nói xong lão quái này tiêu sái khoát khoát tay, quay người bước đi, trong nháy mắt biến mất không thấy gì nữa.

Cảnh vật trước mắt Tiêu Thần quay cuồng một hồi. Đợi cho tới khi lần nữa khôi phục lại, hắn lại phát hiện ra mình xuất hiện ở trên một tế đàn lớn mấy vạn trượng. Hơn nữa chỗ làm cho hắn khiếp sợ nhất đó chính là trên tế đàn này có vô số ngôi sao lập lòe.

Tuy rằng là cấm đạo tạo thành, nhưng mà lại như thực chất, làm cho người ta nhìn vào không nhịn được tâm thần dao động, quả thực cho rằng bản thân mình đang ở trong Tinh vực.

Tiêu Thần thoáng suy nghĩ một chút, hắn lập tức cười khổ không thôi. Chuyện đột nhiên xảy ra vượt quá dự đoán của hắn. Ở bên trong nguyên thần có một đám quang mang nho nhỏ cuồn cuộn, màu sắc ảm đạm. Chắc hẳn chính là Chiến Tự quyết mà Ma Đạo nói. Tuy nhiên thứ này rốt cuộc là thứ gì Tiêu Thần lại không biết một chút nào. Cũng may, trong nguyên thần cảm ứng của Tiêu Thần, khí tức của vật này bình thản, đối với bản thân hắn không có ý làm hại. Chính điểm này mới khiến cho Tiêu Thần thở dài một hơi.

Sau khi biết rõ tình huống hiện tại của bản thân, Tiêu Thần ngẩng đầu, ánh mắt quét qua, trên mặt lập tức không nhịn được hiện lên vài phần quái dị.

Trong tế đàn lớn vạn trượng này có một tấm bia đá lẳng lặng đứng đó. Bên trên có bốn chữ Chí bảo truyền thừa.

Dưới tấm bia đá này có một ngọc thạch chừng trượng đang tản mát ra chút linh quang.

Tiêu Thần lắc đầu, hắn cảm thấy phương thức làm việc như vậy cũng cực kỳ phù hợp với tính nết của Ma Đạo kia. Chỉ sợ cũng chỉ có lão quái này mới có thể làm ra loại chuyện này. Cái gọi là cơ duyên Chiến Tự quyết kia đã bị hắn đoạt được. Hôm nay đã ở trong nguyên thần của hắn. Chỉ sợ cái gọi là chí bảo truyền thừa trên tế đàn cũng chỉ là ngụy trang mà thôi.

Nếu như một đám tu sĩ trải qua cửu tử nhất sinh đoạt được ngọc thạch này tới tay, cuối cùng lại phát hiện ra vật này bất quá chỉ là phế vật không có cách nào dùng được. Không biết tới lúc đó bọn hắn có chửi bới lão quái này chết không yên lành hay không.

Tiêu Thần lắc đầu, hắn hơi trầm ngâm một chút, thân ảnh lập tức xuất hiện dưới tấm bia đá.

Ngọc thạch này rốt cuộc là vật gì?

Nhưng lúc này đồng tử Tiêu Thần hơi co lại, bỗng nhiên quay người đập một chưởng về phía sau.

Trong hư không, một cái gai nhọn hoắt bị hắn bức bách hiện hình, đang bắn ngược về phía sau. hiển nhiên đối chiến thân thể với Tiêu Thần đã khiến cho bảo vật đánh lén này bị thương nhất định.

Thân ảnh của Thiên Nữ áo xanh, tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội từ dưới cầu thang tế đàn lao lên. Giờ phút này khuôn mặt nàng lạnh lẽo, trong mắt tràn ngập vẻ khiếp sợ. Tuy rằng vừa rồi nàng sử dụng bảo vật chủ để đánh lén, nhưng mà phẩm chất của bản thân bảo vật đạt tới cấp độ Đạo Khí hạ phẩm. Nhưng mà trong lúc bất ngờ như vậy lại không thể làm cho Tiêu Thần bị thương. Như vậy cường độ thân thể của Tiêu Thần này đạt tới tình trạng nào chứ? Trong lòng kiêng kỵ vô cùng, trên mặt Thiên Nữ mặc áo xanh lại không có chút dị sắc nào, mái tóc xanh trên đầu tung bay, đứng ở phía đối diện với Tiêu Thần.

Chí bảo truyền thừa.

Ánh mắt nàng nhìn vào tấm bia đá, trong mắt khó áp chế được lửa nóng.

Sắc mặt Tiêu Thần âm trầm, nhưng mà hắn cũng không có nhiều lời, bởi vì một khi lên trên đỉnh tế đàn sẽ là lúc chém giết lẫn nhau.

Hai người đứng đối diện, đại thế bốc lên.

- Tiêu Thần, hôm nay truyền thừa thần sơn tất sẽ là của ta. Ngươi nên thối lui là tốt nhất, nếu không ngày hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi.

Thiên Nữ áo xanh mở miệng, thanh âm lạnh lùng, có sát cơ ngập tràn.

Nói xong trong thân thể mềm mại của nàng có uy áp bàng bạc xông lên trời, lập tức tràn ngập cả phiến không gian.

cấp độ Bất Trụy cực hạn tích lũy.

Hơn nữa trình độ tích lũy thâm hậu của Thiên Nữ áo xanh này viễn siêu tu sĩ tầm thường. Chỉ sợ cũng không kém bản thân Tiêu Thần sau khi thi triển Huyết cuồng hóa bao nhiêu. Vị nữ tử thần bí của Luyện Đan hiệp hội này trong thời khắc cuối cùng rốt cuộc cũng bộc phát toàn bộ thực lực của bản thân.

Trong đôi mắt bình tĩnh của Tiêu Thần không có một chút dị sắc nào, việc Thiên Nữ áo xanh này che dấu tu vi hắn đã sớm dự liệu được.

Nhưng mà lúc này không đợi song phương nói chuyện thì lại có một đạo thân ảnh nhảy lên trên đỉnh tế đàn. Người tới chính là hắc y nhân Minh Thạch. Ánh mắt người này đảo qua hai người Tiêu Thần và Thiên Nữ, lại lập tức nhìn vào tấm bia đá kia, trong mắt hiện lên vẻ nóng bỏng.

Chuẩn bị hồi lâu, bảo vật truyền thừa rốt cuộc cũng ngay trước mắt. Lần này hắn muốn lấy nó đi, cho dù ai cũng không thể ngăn cản được hắn.

Sau khi hắc y nhân Minh Thạch xuất hiên, tiếng xé gió liên tục vang lên. Những người trong thứ tự đã đều tới đủ.&Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng cùng với Thiên Tử, Thiên Vương của Luyện Đan hiệp hội. Sau khi Tiêu Thần đột phá bốn đạo cấm chế, lực trói buộc trên cầu thang đương nhiên cũng tiêu tán, như vậy bọn hắn mới có thể dễ dàng xông lên tế đàn như vậy.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...