Bốn cấm chế đã bị bài trừ ba, còn thừa một cấm chế cuối cùng. Ai có thể vượt lên trước phá cấm mà ra là có thể nhận được cơ duyên truyền thừa từ tế đàn. Giờ phút này đương nhiên không thể có chút trì hoãn nào, có thể nói phải tranh thủ từng giây từng phút.
Khuôn mặt của Thiên Nữ áo xanh căng cứng, nàng cũng không nói một lời mà hóa thành độn quang xông về phía trước.
Sau hơn mười tức khi hai người rời đi, hư không lần nữa có một đạo thân ảnh hiển hiện. Đó chính là Bạch Vô Kỵ của ẩn điện. Chỉ là sắc mặt của người này trắng bệch, duy chỉ có đôi mắt vẫn sáng ngời như trước, tràn ngập vẻ kiên định.
Giờ phút này nhìn về phía trước, không ngờ đã có hai đạo thân ảnh hóa thanh hai điểm đen dẫn đầu, Bạch Vô Kỵ cười khổ, nhưng mà hắn cũng không nhụt chí. Trước mắt còn có cấm chế cuối cùng, ai có thể cười được tới cuối cùng còn chưa thể xác định được.
Bạch Vô Kỵ rời đi, người thứ tư xuất hiện, đó chính là hắc y nhân Minh Thạch kia. Người này người sau vượt kẻ trước, hiển nhiên thủ đoạn cấm chế cực kỳ cao minh. Tuy nhiên sắc mặt hiện tại của hắn cực kỳ âm trầm, khoog có một chút dừng lại nào mà tiếp tục vọt về phía trước.
Trình độ khó giải quyết của cấm chế trên cầu thang tế đàn vượt xa tưởng tượng của hắc y nhân Minh Thạch. Dùng thủ đoạn của hắn không ngờ giờ phút này còn chưa vọt tới vị trí đầu tiên. Điểm này đương nhiên khiến cho trong lòng hắn âm trầm vô cùng.
- Mặc kệ ai tới đỉnh tế đàn trước, truyền thừa nơi này nhất định phải là của lão phu.
Trong tiếng cười lạnh, thân ảnh người này hóa thành một đạo lưu quang, đảo mắt đã biến mất trong cuối tầm mắt.
...
hai người Tiêu Thần và Thiên Nữ áo xanh cũng không giao thủ, ngăn cản đối phương tiến về phía trước. Bởi vì bọn hắn không có cách nào xác định cấm thứ tư sẽ tới lúc nào, cũng không phải dẫn đầu là có thể phá cấm chế xong đầu tiên. Trước mắt hai người đã toàn lực bộc phát, nhưng mà chuyện khiến cho Tiêu Thần có chút kinh hãi đó là tốc độ của nữ nhân này không ngờ lại bằng hắn.
Nàng này che dấu tu vi bản thân.
Phát hiện này tự nhiên khiến cho Tiêu Thần âm thầm kiêng kỵ không thôi. Người có thể được Luyện Đan hiệp hội coi trọng đương nhiên sẽ không tầm thường. Dưới một lượng lớn tài nguyên đào tạo, quả thực có thể bồi dưỡng được cường giả tu đạo tuyệt đối. Tỷ như Thiên Nữ áo xannh này, đây tuyệt đối là một đối thủ mạnh mẽ.
Tuy rằng đề phòng, nhưng mà Tiêu Thần cũng không sợ hãi. Cả đời hắn đã gặp quá nhiều địch nhân cường đại, đã sớm tôi luyện cho hắn tâm tính trầm ổn. Huống hồ cho dù Thiên Nữ áo xanh này khó giải quyết thì Tiêu Thần hắn cũng không phải là quả hồng mềm mặc cho người ta nắn bóp, một khi giao thủ, thắng bại còn chưa rõ ra.
Mà Tiêu Thần cực kỳ tự tin với thủ đoạn của bản thân mình.
Đè xuống suy nghĩ trong đầu, Tiêu Thần bỗng nhiên ngẩng đầu, trong lòng hiện lên một suy nghĩ: cấm chế thứ tư rốt cuộc cũng tới.
Mà cùng lúc đó, ánh mắt hắn liếc xéo qua chỗ Thiên Nữ áo xanh. Lúc này thân ảnh của nàng cũng rơi vào trong trạng thái đình trệ.
Cảnh sắc trước mắt đột nhiên biến đổi, trong lòng Tiêu Thần đã sớm có đoán trước về điểm này. Hắn nhanh chóng thu liễm tâm thần, ánh mắt quét qua chung quanh. Hắn phát hiện ra sau khi bài trừ ba cấm chế đầu tiên, rốt cuộc hắn cũng tới gần cửa tiểu viện ở sau rừng hoa đào.
Cửa là do trúc tạo thành, được chặt từ rừng trúc cách đó không xa. Cánh cửa này là do phụ thân hắn làm ra.
Tiêu Thần vươn tay ra, vuốt ve mấy vết chặt không đồng nhất trên cánh cửa, miệng thì thào nói nhỏ:
- Năm tuổi, sáu tuổi.... Bảy tuổi.
Hàng năm, mỗi khi sinh nhật hắn mẫu thân đều kéo hắn ra đây, khoa tay múa chân khắc lên trên cánh cửa một vết. Những năm hắn chưa rời khỏi nhà, mỗi một năm đều không quên chuyện này. Mãi tới khi Tiêu Thần rời khỏi nhà, bái nhập vào Lạc Vân cốc mới thôi.
Thời gian đã qua lâu như vậy, chắc hẳn chỗ ở hiện tại đã hoang phế. Nếu như còn có thể bình yên trở về, nhất định phải tìm cơ hội đi tới chỗ nhà cũ nhìn xem.
Tiêu Thần lắc đầu, nhìn thẳng vào cánh của trúc trước mắt.
Cánh cửa này chính là cấm chế thứ tư hắn phải đối mặt.
Từ cấm chế đầu tiên là cầu đá, cấm chế thứ hai là rừng trúc xanh, cấm chế thứ ba là vườn hoa đào. Độ khó phá cấm chế gia tăng theo thứ tự. Nếu như muốn giải quyết, tuyệt đối không đơn giản. Trên thực tế từ cấm chế thứ ba là vườn hoa đào đã dung hợp vô số cấm chế phức tạp tạo thành đại trận. Mỗi một cánh hoa đào rơi xuống, mỗi một chạc cây hoa đào, mỗi một con bướm, mỗi một con song đều là do cấm chế tạo thành, chủng loại vô cùng phức tạp, số lượng rậm rạp chằng chịt không thể tính toán.
Tiêu Thần phá giải cấm chế thứ ba cũng phải hao phí một nửa thời thân mới có thể miễn cưỡng hoàn thành.
Cho tới khi chứng kiến cấm chế thứ tư này, sắc mặt Tiêu Thần không nhịn được có chút ngạc nhiên.
Đơn giản.
Vừa mới nhìn thấy cấm chế này, trong đầu Tiêu Thần hiện lên suy nghĩ như vậy.
Thanh Hoa cấm tạo thành chỉnh thể của cửa trúc, Huyễn Sắc trận thì hoàn thành nhan sắc tổ hợp, Tuế Nguyệt trận thì hoàn thành dấu vết thời gian bên trên cánh cửa.
Ba cấm, hơn nữa lại là thứ cơ bản nhất trong tu vi cấm đạo. Trụ cột đơn giản của trận đạo, trận pháp, học tập rất đơn giản. Cho dù có tổ hợp bố trí trận pháp, muốn phá giải cũng rất đơn giản. Cho dù là tu sĩ vừa mới bước vào cấm đạo cũng có thể nhẹ nhõm phá vỡ.
Nhưng mà lúc này Tiêu Thần lại cau mày, hắn không có ra tay vội.
Không chỉ là bởi vì ba trận pháp trụ cột này quá mức đơn giản, mà còn có một điểm quan trọng nhất, đó chính là ba trận pháp nối liền quá hoàn mỹ, hoàn mỹ tới mức không có một điểm lệch nào. Như là một khối, tự nhiên mà thành.
Cho dù là tổ hợp cấm chế đơn giản nhất nhưng mà thuộc tính cấm chế bất đồng, thủ đoạn có cao minh tới đâu cũng không có cách nào khiến cho nó dung hợp một cách hoàn mỹ. Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu mà cấm chế có sơ hở, khiến cho người ta có thể tìm ra rồi phá giải nó.
Thế nhưng hiện tại trong mắt Tiêu Thần, cấm chế trên cánh cửa bằng trúc này lại không có một chút sơ hở nào. Tuy nhiên loại cấm chế đẳng cấp thấp này bằng vào thực lực của hắn có thể bài trừ một cách đơn giản. Nhưng mà Tiêu Thần không có cách nào xác định, sau khi hắn động thủ rốt cuộc sẽ thành công phá vỡ cấm chế hay là lại khiến cho cấm chế bộc phát, cắn trả, vây khốn hắn vào bên trong.
Bình luận