Minh Thạch trầm mặc đi về phía trước, hắn bước ra một bước, thân ảnh thường thường có thể vượt qua khoảng cách vô tận. Dùng tu vi của người này, cấm chế căn bản không thể nào ngăn cản hắn quá lâu đã bị hắn nhẹ nhõm loại bỏ. Nhưng mà khi đang nhanh chóng tiến lên trên hắn lại bị tu sĩ Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện còn sống ngăn cản lại.
Nhìn năm tên tu sĩ Bất Trụy hậu kỳ liên thủ trước mắt, khóe miệng Minh Thạch nở nụ cười mỉa mai, thân ảnh không ngừng gào thét đi về phía trước. Mà khi năm người kia đang cười lạnh định ra tay thì thân thể đột nhiên lại trở nên bất động.
Mãi tới khi Minh Thạch kia rời đi mấy tức sau thì thân ảnh năm người này mới đột nhiên run lên, ầm ầm ngã xuống bậc thang.
Trong lúc vô thanh vô tức, năm tên cường giả tu đạo Bất Trụy hậu kỳ tích lũy thâm hậu đã lập tức bị chém giết.
...
Cấm chế thứ hai, rừng trúc cũng bị loại bỏ.
Thân ảnh Tiêu Thần hiển hiện, hắn ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp Thiên Nữ áo xanh và Bạch Vô Kỵ kia một trước một sau rít gào phóng đi. Sắc mặt Tiêu Thần bình tĩnh, nhưng mà trong mắt lại ẩn chứa vẻ tự tin, chân tiến lên, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang rời đi.
Cấm chế thứ hai, hai người này vẫn vọt lên đầu như trước. Nhưng mà tới cấm chế thứ ba, thứ tư, Tiêu Thần tự nhận tuyệt đối có thể vượt qua lại hai người.
Đối với thủ đoạn cấm đạo của mình, từ trước tới nay Tiêu Thần vô cùng tự tin.
Mà giờ phút này Thiên Tử, Hắc Tử Lăng vẫn như cũ, còn chưa phá được đạo cấm chế thứ hai. Về phần Thiên Vương mặc tạo bào kia vẫn còn đang ở phía dưới cùng, hiển nhiên tu vi của hắn trong năm người là thấp nhất.
Cấm thứ ba, Tiêu Thần phí gần nửa canh giờ rốt cuộc mới xác định là nó, chính là rừng hoa đào trước tiểu viện.
Lúc này đang là ngày xuân, cảnh vật sáng lạn, tươi đẹp. Hoa đào nở rộ, những con ong, bướm bận rộn vờn quanh, vừa xinh đẹp vừa u tĩnh làm cho trong lòng người ta nhìn vào không khỏi cảm thấy bình yên. Gió hơi thổi, hoa đào rơi xuống, tạo thành một cái thảm hồng dưới mặt đất.
Trong trí nhớ của mình, Tiêu Thần từng chơi đùa ở đây, từng trộm ba quả đào chỗ này, sau khi trở về nhà lại bị một chầu roi.
Hắn nhớ rõ lúc ấy phụ thân run ẩy, ánh mắt như chỉ tiếc không rèn sắt thành thép. Hắn nhớ rõ đôi mắt của mẫu thân rưng rưng, vô cùng đau lòng.
Tiêu Thần lắc đầu, đưa tay ra phá cấm.
...
Bạch Vô Kỵ không biết người đang điên cuồng chém giết với hắn trước mắt có phải là do lực lượng cấm chế biến ảo ra hay không. Nhưng mà lúc này hắn đã rơi vào trong Huyễn trận, bất quá chỉ là vô thức ra tay mà thôi. Nhưng mà có một điểm hắn có thể xác định, sát ý trong thân thể người đang giao thủ trước mắt hắn không tầm thường.
Cho nên hắn cũng không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể điên cuồng ra tay, tranh thủ thời gian ngắn nhất đánh chết đối phương.
Lần này truyền thừa thần sơn hắn nhất định phải đoạt được tới tay, nhất định.
..
Thiên Nữ mặc áo xanh xuất thân tôn quý, cho dù là ở trong nội bộ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội cũng có địa vị cực kỳ đặc thù.
Không ai biết xuất thân, lai lịch của nàng. Mọi người chỉ biết nàng từ chỗ đại nhân mà tới, mang theo mệnh lệnh của đại nhân tham dự phân bộ khảo hạch lần này.
Cho nên vô luận là năm vị chấp sự của Luyện Đan hiệp hội hay là nam tử áo trắng Thiên Tử, Thiên Vương mặc tạo bào kia đều có chút kiêng kỵ nàng.
NHưng mà không có ai biết nàng bất quá chỉ là một đứa bé mồ côi từ trong bụng mẹ. Một mình lang thang trong Tu chân giới, chịu đủ đau khổ mới có thể bảo toàn tính mạng. Vì mạng sống nàng can tâm tình nguyện trả giá bằng cả thân thể mình, chỉ vì muốn sống sót mà thôi.
Về sau nàng biết rõ phụ thân mình là ai, cho nên Thiên nữ áo xanh này được tiếp nhận vào trong Luyện Đan hiệp hội của vị đại nhân kia, được bồi dưỡng và đền bù tổn thất.
Tất cả tu sĩ từng khi rẻ nàng đều bị thủ đoạn tàn nhẫn nhất chém giết. Tất cả những người đó đều bị xóa đi trên thế gian này. Thậm chí ngay cả thân thể nàng đã bị tàn phá cũng được vị đại nhân kia của Luyện Đan hiệp hội thi triển đại pháp lực thần thông ngưng tụ lại.
Nhưng mà đối với chuyện phong ấn trong trí nhớ mình, nàng không chút do dự cự tuyệt.
Cho nên lúc này đang phải đối mặt với hình ảnh khắc sâu trong trí nhớ của nàng. Trên giường lớn, mấy nam tử trần trụi đang ở cùng với nàng, một người đang cố gắng làm việc với nàng.
Tất cả đều giống như năm đó.
Thiên Nữ mặc áo xanh nằm trên giường, vẻ mặt cam chịu. Giờ phút này rốt cuộc nàng cũng tìm được điểm để phá giải cấm chế.
Sau một khắc có một đạo quang mang sáng lên, đầu lâu của tên nam nhân đang điên cuồng cười kia bay lên, máu tươi nóng bỏng phun ra, rơi vào trên thân thể trần trụi, mềm mại của nàng, giao hòa với da thịt trắng như tuyết, càng làm cho nàng trở nên chói mắt.
...
Sắc mặt Minh Thạch trở nên khó coi, ánh mắt tràn ngập vẻ phiền muộn tới cực điểm.
Cấm chế trước mắt này quả thực không đơn giản.
Trước mắt hắn đã gặp được cấm chết hứ ba, dùng thủ đoạn của hắn đương nhiên có thể nhìn ra được vài phần môn đạo. Nhưng mà sau khi thử mấy lần, hắn vẫn không có tìm được phương pháp bài trừ nó.
Tuy nhiên tu vi tâm tính của người này không tầm thường, giờ phút này hắn miễn cưỡng đè xuống sự bực dọc trong lòng, lại lần nữa mở hai mắt ra, trong mắt không ngờ lại vô cùng tỉnh táo.
Một lát sau Minh Thạch này lần nữa ra tay, nhìn cấm chế trước mắt nổi lên gợn sóng, khóe miệng hắn nở nụ cười vui vẻ.
Cấm chế tuy khó nhưng chung quy cũng không ngăn được hắn.
...
Cấm chế thứ ba bị bài trừ.
Thân ảnh Tiêu Thần hiện lên trên cầu thang thông thiên, hắn lật tay lấy ra mấy khỏa đan dược, tùy ý để dược lực tự lan tràn ra. Mà lúc này thân ảnh của Thiên Nữ Luyện Đan hiệp hội cũng xuất hiện. Lúc nàng nhìn thấy Tiêu Thần, sắc mặt không có chút biến hóa nào.
Lạnh lùng.
Trong lòng Tiêu Thần khẽ động, tuy rằng hắn không biết tu sĩ khác đối mặt với cấm chế gì, nhưng mà từ tình huống của mình hắn có thể đoán được đó là hình ảnh khắc sâu nhất trong trí nhớ. Biểu hiện của Thiên Nữ áo xanh này như vậy hiển nhiên có liên quan tới cấm chế nàng vừa phá bỏ.
Xem ra nàng vừa mới nhìn thấy cảnh tượng mà nàng không quá nguyện ý nhìn thấy.
Tiêu Thần không có nghĩ nhiều, bên ngoài cơ thể có độn quang léo lên, thân ảnh rít gào phóng về phía trước.
Bình luận