Đạo (Dịch) – Chương 898

- Tiểu gia hỏa, mỗi lần phá giải cấm chế ngươi có ba thời thần, nếu không hoàn thành... Hắc hắc, kết cục sẽ cực kỳ thê thảm a. Đừng tưởng rằng đây chỉ là ảo trận vui đùa mà thôi. Nếu như trong ba thời thần ngươi không có cách nào thoát thân, như vậy không gian nơi này sẽ chôn vùi, mà ngươi, cũng sẽ táng thân bên trong.

- Động thủ đi. Bắt đầu tính thời gian.

Mới ban đầu mở miệng thì uy nghiêm, trang trọng, nhưng mà trong đó hơi có vẻ đắc ý, càng về sau càng lộ ra bản tính, rất hèn mọn bỉ ổi.

Tuy nhiên đối với chuyện mà Ma đạo này nói Tiêu Thần cũng không dám có chút chủ quan nào. Bất luận việc này là thật hay giả hắn đều phải toàn lực ra tay phá giải cấm chế. Dù sao tính mạng cũng chỉ có một, không nên dùng nó để nghiệm chứng lời lão quái này nói là thật hay giả a.

Bốn đạo cấm chế?

Tiêu Thần nhíu mày, giờ phút này cố gắng đè xuống sự chấn động trong lòng. Trong mắt có cấm đạo phù văn như nước chảy lập lòe, rít gào, hiển nhiên đã toàn lực ra tay phá giải cấm chế trước mắt.

Một lát sau Tiêu Thần ngẩng đầu, chân không dừng lại mà liên tiếp bước ra mấy bước rồi dừng lại. Nhìn cầu nhỏ trước mắt, trong mắt Tiêu Thần hiện lên vài phần dị sắc.

Đạo cấm chế đầu tiên hắn đã tìm thấy.

...

Bạch Vô Kỵ chính là cô nhi, có cơ duyên bái nhập ẩn điện, đặt chân lên đại đạo tu hành. Người này cực kỳ quý trọng cơ duyên, từ trước tới nay tu luyện khắc khổ, hơn nữa bản thân lại có tư chất tuyệt hảo, rất nhanh đã bộc lộ tài năng trong các sư huynh đệ đồng bối, được ẩn điện chi chủ coi trọng, thu làm môn hạ.

Nhưng mà Bạch Vô Kỵ chẳng những không có một chút kiêu ngạo tự mãn nào, ngược lại còn càng cố gắng khổ tu, cuối cùng trở thành đệ tử trẻ tuổi mạnh nhất trong Bạch Ẩn điện.

Mà giờ phút này trước mắt hắn là một không gian u ám, gióng như cảnh tượng năm đó khi hắn lần đầu tiên đứng trước khảo hạch sinh tử. Ở đây lần đầu tiên hắn giết người, lần đầu tiên biết rõ cảm giác sắp tử vong.

- Cấm chế sao? Bằng vào thứ này sao có thể ngăn cản được ta chứ?

...

Khuôn mặt của Hắc Tử Lăng tái nhợt, nhìn rừng trúc trước mặt. Trong trí nhớ của nàng hiện ra thời điểm khổ tu năm đó. Từ đại tiểu thư nũng nịu cho tới Đại sư tỷ làm cho người ta kính sợ trong Hắc ẩn điện. Vì chứng minh mình, nàng một mình đi tới địa phương thí luyện nguy hiểm nhất trong ẩn điện giết chóc mười năm.

Bây giờ nghĩ lại trong lòng nàng vẫn sợ hãi như trước.

Tuy nhiên nhìn cấm chế trước mắt, nàng không hề chần chờ mà tiến lên một bước, thân ảnh lập tức tiến vào bên trong.

...

Thiên Nữ áo xanh, Thiên Tử áo trắng, Thiên Vương mặc tạo bào của Luyện Đan hiệp hội đều rơi vào trong cấm chế, hình ảnh xuất hiện trước mắt bọn hắn đều là cảnh tượng khắc sâu nhất trong trí nhớ.

Bọn hắn đều được Ma Đạo nhắc nhở, trong ba thời thần không có cách nào phá cấm mà ra thì chỉ có một con đường chết mà thôi.

Cho nên giờ phút này không có ai dám can đảm trì hoãn, tất cả đều toàn lực ra tay phá cấm chế.

....

Hai tay hóa thành một đoàn hư ảnh, mười ngón tay tung bay, đánh ra tổ hợp những cấm đạo phù văn phức tạp, dung nhập vào trong cầu đá trước mắt.

Vật này là cấm chế đầu tiên.

Hắn phí mất nửa canh giờ.

Tiêu Thần đánh ra một đạo pháp quyết cuối cùng trong tay, hư ảnh cầu đá trước mắt kịch liệt run rẩy, chấn động, cuối cùng đột nhiên run lên rồi tiêu tán không thấy.

Cấm chế đầu tiên, cầu đá đã bị Tiêu Thần phá giải.

Dị sắc thoáng hiện lên trong mắt Tiêu Thần, thân ảnh trực tiếp biến mất không thấy gì nữa trong không gian.

Đợi cho ánh mắt lần nữa khôi phục lại, Tiêu Thần ngẩng lên, hắn đột nhiên phát hiện ra mình đang ở trên bậc thang thông thiên. Tuy nhiên không phải là nơi trước đó nữa. Hắn không có chút chần chờ nào, thân ảnh lập tức hóa thành độn quang, rít gào phóng về phía trước.

Giờ phút này bởi vì đã biết được phương pháp nhận được cơ duyên cho nên hắn không dám dấu dốt nữa. Lúc này hắn đi về phía trước đương nhiên phải toàn lực ra tay, tốc độ so với trước đó tăng vọt không chỉ hơn một lần.

Nhưng ngay sau khi hắn rời đi mấy tức, nơi này lại có hai đạo thân ảnh cơ hồ hiển hiện.

Sắc mặt của Thiên Tử kia tràn ngập phẫn hận nhìn về phía bóng lưng cao ngất, trong mắt có lệ mang lóe lên, đột nhiên dậm chân rồi lao về phía trước.

Đôi mắt xinh đẹp của Hắc Tử Lăng chớp lên, cũng không có cam lòng rớt lại phía sau.

Với tư cách là đệ tử được ẩn điện và Luyện Đan hiệp hội bồi dưỡng, ngoài thủ đoạn luyện đan ra thì phương diện cấm đạo bọn hắn cũng có được tu vi không thấp, dù sao cấm đạo đối với tu sĩ mà nói, tuyệt đối là một thủ đoạn thiết yếu.

Tốc độ của Tiêu Thần cực nhanh, phía trước nhanh chóng xuất hiện hai đạo thân ảnh, chính là Thiên Nữ áo xanh của Luyện Đan hiệp hội và Bạch Vô Kỵ của ẩn điện.

Hai người này không hổ có thanh danh thiên kiêu chi tử, tu vi cấm đạo mạnh mẽ như vậy, so với Tiêu Thần còn phá cấm nhanh hơn một ít. Tuy nhiên cũng không đồng nghĩa là kết quả cuối cùng cũng sẽ như vậy, giờ phút này tất cả còn chưa phải lúc kết luận.

Thân ảnh Tiêu Thần không dừng lại, sau khi phóng qua thân ảnh hai người được mấy tức rồi lại trì trệ, lần thứ hai tiến vào trong cấm chế.

Nhưng mà vẫn là một bức họa, tuy nhiên lúc này Tiêu Thần đã lướt qua cầu đá sau lưng, xuất hiện ở đầu cầu bên này, cự ly cách tiểu viện có hoa đào càng gần thêm vài phần.

Cất bước tiến lên, thần thức của Tiêu Thần tản ra, chậm rãi dò xét đạo cấm chế thứ hai.

Một lát sau mục tiêu đã được tập trung, đạo cấm chế thứ hai chính là rừng trúc.

Tiêu Thần ra tay.

...

Trên cầu thang của tế dàn thông thiên, hơn mười người bắt đầu không ngừng phá cấm chế, đi về phía trước.

Nhưng mà đám người Tiêu Thần có thể hoàn thành không có nghĩa là những tu sĩ còn lại của Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện có thể hoàn thành.

Không ít tu sĩ sauu khi tiến vào cấm chế, không thể phá cấm trong thời gian quy định. Hình chiếu bên ngoài của bọn hắn sẽ đột nhiên run lên, tiếng đó vỡ vụn thành từng mảnh như mặt kính vậy, cuối cùng hóa thành tro tàn, tiêu tán trên thế giới này.

Hiển nhiên những tu sĩ này đã chết ở bên trong.

Cho dù là những kẻ may mắn phá cấm mà ra, giờ phút này cũng không thể may mắn giữ được mạng.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...