Đạo (Dịch) – Chương 897

- Một khi ra tay, kính xin chư vị đạo hữu nên chuẩn bị tâm lý cho tốt. Nếu như có thể không nên để lại bất kỳ người nào còn sống, để tránh ngày sau trêu vào phiền phức.

Sắc mặt ba mươi tên tu sĩ này lạnh lùng, sát cơ trong mắt lập lòe không ngớt.

...

Thân ảnh của Minh Thạch kia xuất hiện bên ngoài tế đàn.

Nhìn tế đàn giống như thần tháp chọc trời, trong mắt người này cũng không nhịn được mà toát lên vẻ kích động. Loại thủ đoạn như thần tích này cũng chỉ có đại năng thượng cổ mới có thể kiến đạo ra được. Giờ phút này cấm chế đã mở ra, có lẽ cũng tới lúc hắn nên ra tay.

Chắc hẳn hiện tại những tiểu tử kia đã không thể chờ đợi được nữa mà giao thủ a.

Hừ hừ, không quản bọn hắn giãy dụa thế nào, hôm nay tất cả cơ duyên đều có thể là vật trong lòng bàn tay hắn. Ai cũng không thể nhúng chàm vào một chút nào, nếu không nhất định sẽ chết.

Minh Thạch đạo nhân ngẩng đầu lên, cấm chế bên ngoài tế đàn nứt vỡ ra một cái khe. Người này bước qua một bước, thân ảnh hóa thành một đạo lưu quang theo bậc thang tiến lên phía trước.

Trong mắt hắn tràn ngập lửa nóng, sát cơ tung hoành.

...

Trên những bậc thang như thông thiên có mười mấy đạo thân ảnh đang rít gào đi về phía trước, bay thẳng tới đỉnh tế đàn. Giờ phút này cấm chế đã mở ra, cơ duyên truyền thừa ngay ở trên đỉnh, ai có thể tới nhanh nhất đương nhiên sẽ có cơ hội nhận được truyền thừa đầu tiên.

Lúc này một trăm linh tám viên ngọc tín vật đã dung nhập vào trong cấm chế. Sau khi cấm chế được mở ra, tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội, Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng của ẩn điện hóa thành độn quang, điên cuồng bay vào bên trong, nhanh như thiểm điện bay về phía trước. Ai cũng không muốn rớt lại phía sau.

Đến lúc này thực lực sai biệt của mọi người dần dần thể hiện ra, tuy rằng đồng thời tiến vào bậc thang trên tế đàn, nhưng sau một khắc đã xuất hiện khoảng cách.

Thiên nữ áo xanh, Thiên Tử áo trắng, Thiên Vương mặc tạo bào của Luyện Đan hiệp hội đứng đầu, dùng Thiên nữ áo xanh kia cầm đùa.

Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng đứng thứ hai, chăm chú theo đuôi ba người.

Về phần Tiêu Thần thì hắn cố ý giữ khoảng cách nhất định với hai phe. Tuy rằng dùng tốc độ của hắn, nếu như toàn lực bộc phát không phải là không có cơ hội vọt tới trước, nhưng mà như vậy sẽ khiến cho song phương liên thủ chèn ép, như vậy không phải là một lựa chọn hay. Còn không bằng tạm thời bảo trì điệu thấp, đợi cho tới cuối cùng ra tay tranh đoạt cũng không muộn.

Lên tế đàn đầu tiên quả thực rất có khả năng đạt được truyền thừa, nhưng mà cũng có khả năng phải đối mặt với công kích hung hãn nhất. Tiêu Thần cũng không cho rằng đại năng viễn cổ bố trí khảo nghiệm nghiêm khắc như vậy để đào thải sẽ khinh suất như vậy, để cho người ta nhẹ nhõm nhận được cơ duyên của mình.

Nhưng lúc này trong khi phóng về phía trước, đồng tử của Tiêu Thần kịch liệt co rút lại. Chỉ thấy thân ảnh Bạch Vô Kỵ đang tiến về phía trước đột nhiên đứng lại không tiến. Tuy rằng thân ảnh người này còn ở đó nhưng mà Tiêu Thần lại có thể cảm ứng được rõ ràng, đây bất quá chỉ là hình chiếu còn lại ở chỗ này, chân thân của hắn ta đã sớm được truyền tống rời đi.

Sau một khắc, Tiêu Thần thoáng suy nghĩ, hắn lật tay thu Tiểu Cốt vào trong túi trữ vật. Nguy cơ trước mắt không rõ, nếu như cấm chế vây khốn thì Tiêu Thần cũng không cố kỵ. Nhưng mà nếu như Tiểu Cốt rơi vào bên trong hiển nhiên hậu quả sẽ rất khó lường.

Hắc Tử Lăng khẽ biến sắc, nhưng mà lúc này nàng khẽ cắn răng ngà, cũng không có dừng lại mà tiếp tục tiến về phía trước.

Tuy nheie, một khắc sau thân thể nàng cũng đột nhiên dừng lại, bất động một cách quỷ dị, nhưng dáng người vẫn duy trì tư thế phóng về phía trước. Mái tóc bồng bềnh, chiếc váy màu đen tung bay làm lộ ra thân thể mềm mại khiến cho máu trong cơ thể nam nhân sôi trào.

Tiêu Thần đột nhiên ngẩng đầu, quả nhiên hắn phát hiện ra ba người của tổng bộ Luyện Đan hiệp hội thì đã có hai bị truyền tống rời đi. Duy chỉ có Thiên Nữ mặc áo xanh vẫn đang tiếp tục phóng về phía trước.

Nguy cơ này vô hình, căn bản không có cách nào phòng ngự, năn cản, Tiêu Thần dứt khoát thả lỏng tinh thần, cũng không lo lắng tới việc này nữa.

Nhưng mà sau mấy tức ngắn ngủi, sắc mặt hắn không nhịn được lập tức biến đổi, thầm nghĩ rốt cuộc cũng tới.

Sau một khắc, Tiêu Thần chỉ cảm thấy suy nghĩ của mình có chút mê muội, cảnh tượng trước mắt lập tức biến hóa.

Núi xanh, rừng trúc, cầu nhỏ, nước chảy, hoa đào chung quanh một căn nhà đơn sơ.

Chim hót hoa nở, xuân ý dạt dào, dường như còn có thể ngửi được mùi thơm ngát ngoài chóp mũi, có cảm giác như được gió xuân thổi qua mặt.

Sắc mặt Tiêu Thần nghiêm túc, không nhúc nhích chút nào. Tất cả mọi thứ trước mắt bất quá chỉ là ảo trận, dùng sự vững vàng tâm cảnh của hắn, đương nhiên sẽ không chịu một chút ảnh hưởng nào. Tuy nhiên lúc này nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng hắn không nhịn được xinh ra vài phần chua xót.

Cảnh tượng này chính là trí nhớ về sơn thôn xưa cũ ở sâu trong trí nhớ hắn. Năm đó hắn mới bảy tuổi, cảnh này khắc thật sâu vào trong nguyên thần của hắn, vĩnh viễn không tiêu tán.

Chỉ có điều lúc ấy tay phụ thân cầm một cuốn sách cổ, thi thoảng còn khẽ ngâm. Mà mẫu thân thì kéo tay Tiêu Thần, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc đứng bên cạnh. Chuyện này Tiêu Thần nhớ rất rõ, ngày đó sắc trời vô cùng tốt, người một nhà bọn hắn ra du xuân.

Chỉ là tất cả chung quy cũng chỉ là hình ảnh bị phủ bụi trong trí nhớ, vĩnh viễn có khả năng xuất hiện lần nữa.

Tiêu Thần lắc đầu, bài trừ tạp niệm trong đầu. Cưỡng ép làm cho mình bình tĩnh lại, tâm thần khôi phục tới trạng thái không hề bận tâm.

Đúng lúc này có một hình ảnh nam tử trung niên xuất hiện trong hư không. Hai tay chắp sau lưng, khuôn mặt cương nghị, mặc một bộ y phục màu đen đơn giản. cho dù không có chút khí tức nào nhưng mà lại có một cỗ khí tức ngạo thị thiên địa.

- Bản tôn Ma đạo lưu lại cơ duyên, đương nhiên sẽ không thể để cho tiểu bối các ngươi lấy đi một cách đơn giản.

- Hình ảnh nơi này chính là một hình ảnh được khắc sâu nhất trong nguyên thần tự biến ảo mà thành. Trước mắt ngươi có bốn đạo cấm chế, mỗi khi bài trừ một đạo cấm chế mới lại có thể xuất hiện trên bậc thang tiến tục tiến lên trên cao của tế đàn. Sau bốn lần có thể đi tới đỉnh tế đàn. Đạt được truyền thừa bản tôn lưu lại.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...