Nếu không phải thực lực của hắn mạnh mẽ thì lúc này Tiêu Thần hắn cũng sẽ như những tu sĩ này, chỉ có thể nhận mệnh mà thôi.
Giờ phút này ánh mắt Tiêu Thần chớp lên, tiến lên một bước, thản nhiên nói:
- Khôi giáp trên người lão yêu có chút quỷ dị, bổn tọa có chút hiếu kỳ với nó, cho nên muốn nghiên cứu một phen. Chư vị đạo hữu, kính xin lưu lại vật này.
Đối với những khôi giáp này, Tiêu Thần nhất định phải có.
Đối với yêu cầu của Tiêu Thần, chúng tu sĩ nhìn nhau, cuối cùng vẫn đành phải ngoan ngoãn đưa ra, ném trên mặt đất, lúc này cả đám mới chậm rãi lùi về phía sau.
Dù sao bọn hắn đã quyết định giao ra tín vật, tuy rằng khôi giáp này bất phàm, nhưng cũng chỉ có lực cắn nuốt thần thức mà thôi, cũng không có cách nào sử dụng, cũng không coi là trân quý. Đương nhiên bọn hắn sẽ không vì một món đồ phế vật như vậy mà tạo phiền phức cho mình.
Đợi cho chúng tu sĩ lui khỏi tế đàn, khống chế độn quang rời đi, bầu không khí giữa tu sĩ ba phương càng thêm ngưng trọng.
Lúc này Tiêu Thần phát hiện ra ánh mắt kinh nghi của đám người chung quanh, hắn không chút hoang mang, thản nhiên mở miệng nói:
- Chư vị đạo hữu, khôi giáp này đối với Tiêu Thần ta có chút tác dụng, nếu như chư vị không dùng tới, như vậy không ngại xuất ra đưa nó cho ta chứ?
- Đương nhiên Tiêu Thần ta sẽ không thu không, tất sẽ đền bù cho chư vị thỏa đáng.
Nói xong ánh mắt của Bạch Vô Kỵ chớp lên, hắn nói.
- Tuy rằng khôi giáp này chắc chắn vô cùng, nhưng mà rất quỷ dị, chúng ta cầm cũng không có tác dụng. Tiêu Thần đạo hữu đã cần thì cứ lấy đi là được.
- Tại hạ không cần hồi báo, chỉ cần đạo hữu có thể nhớ rõ phần ân tình này, kết một phần thiện duyên là được.
Hắc Tử Lăng nũng nịu cười:
- Lần này cho ngươi khôi giáp, đợi lát nữa tranh đoạt truyền thừa, nếu như đạo hữu không có cách nào đắc thủ, kính xin giúp ẩn điện ta một tay.
Hai người nói xong ném ra hai mươi ba chiếc khôi giáp rách nát cho Tiêu Thần.
Đôi mắt xinh đẹp của Thiên Nữ áo xanh chớp lên, nàng khẽ cười rồi mở miệng nói:
- Tiêu Thần đạo hữu đã mở miệng, thứ này chúng ta không cần, đương nhiên sẽ đưa cho đạo hữu.
- Tuy nhiên có một điểm kính xin đạo hữu nhớ một chút, bất luận thế nào ngươi vẫn là tu sĩ của Luyện Đan hiệp hội ta, không cần phải làm chuyện ân oán thống khoái kia.
- Lấy khôi giáp ra, đưa cho Tiêu Thần đạo hữu.
Khi tế đàn mở ra, nàng không muốn bị hai bên nhìn chằm chằm vào. Khôi giáp này đã vô dụng với bản thân không bằng thuận nước giong thuyền là được. Dù sao dựa theo thế cục trước mắt, khả năng Tiêu Thần đạt được tuyền thừa không thể nghi ngờ là nhỏ nhất, nếu như hắn đi trợ giúp ẩn điện, hậu quả sẽ không ổn. Đây cũng là nguyên nhân trọng yếu khiến cho Thiên Nữ áo xanh có quyết định như vậy. Không cầu làm hòa hoãn quan hệ song phương, nhưng ít nhất cũng có thể khiến cho Tiêu Thần lúc quyết định có thể suy nghĩ, đắn đo một phen.
Tuy rằng đám người Thiên Tử không cam lòng, nhưng mà chung quy cũng không dám vi phạm mệnh lệnh của nàng. Miệng hừ lạnh, hai người lấy ra khôi giáp rồi ném lên trên mặt đất.
Tiêu Thần cảm thấy hơi quái dị, hiển nhiên hắn thật không ngờ mình lại có thể dễ dàng tập hợp đủ khôi giáp như vậy.
Trong tay có mười bốn cái, cộng thêm chín mươi tư cái trên mặt đất. Tất cả một trăm linh tám chiếc khôi giáp rách nát đều rơi vào trong tay hắn. Tuy nhiên lúc này cũng không phải là lúc từ chối. Tiêu Thần chắp chắp tay rồi phất tay áo thu chín mươi tư chiếc khôi giáp rách nát vào trong tai. Cũng không có động vào bốn mươi viên ngọc tín vật kia.
- Được rồi, nếu như đã đuổi những tu sĩ kia đi, chúng ta lấy ra tín vật, chuẩn bị mở tế đàn đi.
Bạch Vô Kỵ trầm giọng mở miệng.
Đám người Tiêu Thần nghe vậy đều gật đầu.
Mọi người đồng thời ra tay, linh quang trên tay chớp lên, một trăm linh tám tín vật tụ tập lại một chỗ.
Khi một trăm linh tám viên ngọc đồng thời xuất hiện, không cần thúc dục đã lập tức lơ lửng, xếp đặt thành một trận đồ huyền ảo trong hư không. Nếu như có đại năng giá lâm tầng thứ chín của Thần sơn là có thể nhìn thấy rõ vị trí những viên ngọc màu đen này xếp đặt chính là phương vị một trăm linh tám thạch tháp.
Sau một khắc, những viên ngọc này đồng thời bộc phát ra quang mang, thông qua trận đồ hóa thành một đạo quang mang bắn ra, rơi vào trên tế đàn.
Ầm ầm.
Trong lúc đất rung núi chuyển, cấm chế bên ngoài tế đàn chậm rãi mở ra.
...
- Chư vị đạo hữu, chúng ta cửu tử nhất sinh mới xông tới tầng thứ chín của Thần Sơn, hơn nữa lại phải hao hết thủ đoạn mới có thể lấy được tín vật mở ra tế đà. Nhưng mà tới lúc thu hoạch cuối cùng chúng ta lại bị đuổi đi, việc này trong lòng lão phu không phục.
Trong hơn ba mươi tu sĩ còn lại, một lão giả trầm giọng mở miệng, trong mắt có sát cơ lập lòe.
- Đạo hữu nói không sai, nếu không có chúng ta hợp lực ra tay thì bọn chúng há có thể dễ dàng tới tầng chín như vậy chứ? Không ngờ tới lúc này lại qua sông đoạn cầu, quả thực là đáng chết.
- Ài. Tuy rằng như vậy nhưng chúng ta có biện pháp nào chứ? Tuy rằng chúng ta người đông thế mạnh, nhưng mà thực lực lại không so được với ba phương Luyện Đan hiệp hội, ẩn điện và Tiêu Thần kia nha. Nếu không dựa theo lời bọn hắn nói, chỉ sợ khó giữ được tính mạng.
- Đúng là như vậy.
Chúng tu sĩ vô cùng không cam lòng, chỉ là cũng không có một chút biện pháp nào. Giờ phút này cả đám ai thán liên tục.
Tu sĩ mở miệng đầu tiên nghe vậy ánh mắt chớp lên, thản nhiên nói.
- Chư vị đạo hữu không cần nhụt chí, tuy rằng trước mắt chúng ta không có thực lực liều mạng với ba bên, nhưng mà cũng không phải là không có cơ hội đạt được cơ duyên truyền thừa.
- Hiện tại ba bên liên thủ đuổi chúng ta đi, nhưng mà khi tới lúc tranh đoạt chính thức sẽ ra tay tàn nhẫn với nhau, cục diện khi đó nhất định sẽ rất thảm thiết. Chúng ta cứ đợi cho bọn chúng trai cò tranh nhau, đợi tới khi lưỡng bại câu thương thì chúng ta mới nhúng tay vào.
- Đến lúc đó ta và ngươi cùng với hơn ba mươi đạo hữu còn lại đồng loạt ra tay, khi đó khả năng cướp lấy cơ duyên cũng tuyệt không nhỏ.
Người này vừa dứt lời, lập tức khiến cho đám tu sĩ còn lại ánh mắt âm tình bất định.
- Liều, không liều một lần, dù thế nào trong lòng lão phu cũng thấy không cam lòng.
- Không sai, tuy rằng chúng ta thực lực yếu đuối, nhưng mà cuối cùng liên hợp ra tay, không phải là không có khả năng thành công.
Chương 897vừa kết thúc với nhiều diễn biến hấp dẫn trong TruyệnĐạo (Dịch)– một bộ truyện thuộc thể loạiTiên Hiệpđang “làm mưa làm gió” trên . Truyện sẽ nhanh chóng được cập nhật, bạn nhớ theo dõi để không bỏ lỡ những chương tiếp theo. Ngoài ra, còn rất nhiều bộ truyện khác cùng thể loại đang được cộng đồng yêu thích mà bạn có thể thử ngay hôm nay!
Bình luận