Đạo (Dịch) – Chương 895

Thiên Nữ áo xanh mở miệng, vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu lạnh nhạt.

Trải qua chuyện vùa rồi, tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội và Tiêu Thần nhất định sẽ quyết liệt, không có khả năng hòa hoãn. Tuy rằng trước mắt không có cách nào ra tay, nhưng mà nàng cũng không có làm bất kỳ hành động nào có ý đồ chữa trị quan hệ.

Đây cũng là chỗ kiêu ngạo của cường giả.

Nói xong vô số tu sĩ xôn xao, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Thần càng thêm kính sợ. Dù sao có thể bức bách tu sĩ tổng bộ Luyện Đan hiệp hội nhượng bộ như vậy đủ để chứng minh sự cường đại của Tiêu Thần. Tu sĩ trên thế gian này có thể làm được điểm ấy tuyệt đối không nhiều lắm.

Ánh mắt Tiêu Thần chớp động, thản nhiên nói:

- Tiêu Thần ta chưa bao giờ muốn gây khó dễ cho chư vị đạo hữu, chỉ là bất đắc dĩ bị ép mà thôi.

- Trước mắt tế đàn sắp mở ra, tại hạ cũng không muốn tranh đấu với chư vị đạo hữu. Chuyện này tạm thời gác lại, ngày sau lại thanh toán cũng không muộn.

Nói xong Tiêu Thần chắp tay.

Giờ phút này ở bên ngoài tế đàn có ba cỗ thế lực giằng co.

Bên Luyện Đan hiệp hội có Thiên Nữ, Thiên Tử, Thiên Vương và bốn tu sĩ khác.

Bên ẩn điện có Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng và ba tu sĩ dưới trướng.

Một bên còn lại tự nhiên là Tiêu Thần và Tiểu Cốt.

Trong ba phương, bề ngoài nhìn như thực lực của Luyện Đan hiệp hội mạnh nhất, ẩn điện thứ hai. Bên Tiêu Thần yếu nhất, nhưng mà tình huống chính thức thế nào còn phải đợi chính thức giao thủ mới biết được. Về phần ba mươi tên tu sĩ còn lại, tuy rằng nhân số nhiều nhất, nhưng mà thực lực lại yếu nhất, hơn nữa giữa lẫn nhau đều tồn tại suy nghĩ cố kỵ, đề phòng. Đương nhiên đã mất đi tư cách tranh đoạt truyền thừa trong Thần sơn.

Thế cục tạm thời giằng co, nhưng mà trong lòng tất cả mọi người đều hiểu rõ, loại cục diện này bất quá chỉ là tạm thời mà thôi, đợi tới lúc tế đàn mở ra, khi đó sẽ chính thức là lúc liều mạng.

- Ha ha, Tiêu Thần đạo hữu quả nhiên thâm tàng bất lộ, lần này thể hiện thực lực quả thực khiến cho người ta kính nể trong lòng a. Tuy nhiên dù vậy tại hạ cũng sẽ không lui bước. Đợi lát nữa tế đàn mở ra, tranh đoạt truyền thừa vừa bắt đầu, Bạch Vô Kỵ ta tuyệt đối sẽ dốc toàn lực.

- Có thể làm đối thủ với một đời nhân kiệt như Tiêu Thần đạo hữu cũng là thú vị lớn trong nhân sinh. Cho dù bị thua cũng không uổng chuyến đi lần này.

Bạch Vô Kỵ cười dài mở miệng, thanh âm cuồn cuộn truyền ra, cũng coi như là kẻ có lòng dạ bằng phẳng.

Đôi mắt dễ thương của Hắc Tử Lăng liên tục chớp lên, có dị sắc xuất hiện. HIển nhiên thực lực Tiêu Thần thể hiện lúc này đã vượt quá dự đoán của nàng, càng làm cho nàng hứng thú vô cùng.

Tiêu Thần gật đầu, thản nhiên nói:

- Bạch Vô Kỵ đạo hữu yên tâm, Tiêu Thần tất sẽ không để cho đạo hữu thất vọng. Lần tranh đoạt cơ duyên này ta và ngươi đều dũng bản lĩnh của mình để ganh đua, để xem ai có thể đắc thủ tới cuối cùng.

Đối với Bạch Vô Kỵ này, trong lòng Tiêu Thần cũng có vài phần hảo cảm. Nếu như trước kia gặp nhau có lẽ hai người sẽ trở thành bằng hữu. Nhưng mà cục diện lần này lại không cho bọn hắn lựa chọn. Nếu như không thể trở thành bằng hữu, có thể trở thành đối thủ cũng không tệ.

Có câu nói gọi là cao thủ tịch mịch, nếu như cuộc sống quá yên bình, không có khó khăng trắc trở, chẳng phải quá mức không thú vị hay sao?

Thiên Tử kia hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên cực kỳ bất mãn vì song phương nói chuyện không kiêng nể gì cả. Hắn cười lạnh nói:

- Cần gì phải làm bộ làm tịch, đợi cho tới khi tế đàn mở ra, cơ duyên truyền thừa hiển hiện, còn không phải giao đấu sinh tử hay sao?

Tiêu Thần, Bạch Vô Kỵ nghe vậy chỉ lạnh nhạt liếc người này, lập tức lắc đầu không nói, ý khinh thị không cần nói cũng biết.

Thiên Tử nổi giậ, nhưng mà giờ phút này hắn đã bị Thiên Nữ kia ngăn cản, chỉ có thể bất đắc dĩ im miệng không nói.

- Chư vị đạo hữu, trước mắt đã càn quét một trăm linh tám thạch tháp, như vậy chúng ta cùng lấy tín vật ra, mở tế đàn này ra thôi.

- Về phần trên tế đàn rốt cuộc có cái gì chúng ta cũng không biết. Đương nhiên chỉ có thể dựa vào thủ đoạn của bản thân mình mà tranh đoạt, không biết chư vị nghĩ sao về chuyện này?

Bạch Vô Kỵ mở miệng lập tức nhận được sự tán đồng của mọi người.

Nhưng vào thời khắc này, Thiên Vương mặc tạo bào của Luyện Đan hiệp hội lại chớp mắt, thản nhiên nói:

- Mở tế đàn ra đương nhiên chúng ta không có dị nghị gì. Tuy nhiên trước đó có phải nên xua tan những người không có phận sự hay không? Dù sao lần này thu tín vật chúng ta xuất lực lớn nhất, nào có thể để cho kẻ không có công có thể tham dự tranh đoạt truyền thừa chứ?

Thanh âm của Thiên Vương mặc tạo bào vang lên, trong số hơn ba mươi tu sĩ có người biến sắc, trong mắt hiện lên vẻ oán hận, không cam lòng.

Nếu như số lượng tu sĩ này nhiều hơn một chút, có lẽ bên Luyện Đan hiệp hội, tu sĩ ẩn điện sẽ có kiêng kỵ mà không xuất thủ. Nhưng mà trước mắt hơn ba mươi tu sĩ này đại đa số có thương thế, đương nhiên không thể nào tạo thành uy hiếp với bọn hắn được nữa. Như vậy đương nhiên bọn hắn sẽ không cho đối phương cơ hội thu hoạch cơ duyên.

Cửu tử nhất sinh đi tới tầng thứ chín trong động quật Thần sơn, cuối cùng lại có kết quả như vậy, đây cũng là chỗ tàn khốc của Tu chân giới. Thực lực đứng đầu, kẻ yếu không có bất kỳ tư cách cò kè mặc cả g ì.

Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện liên thủ, tuy rằng nhân số không nhiều, nhưng mà nếu như quả thực động thủ, bằng vào năm người Thiên nữ, Bạch Vô Kỵ, Hắc Tử Lăng cũng đủ để quét ngang ba mươi tu sĩ còn lại này. Cho nên cho dù không cam lòng thì bọn hắn cũng không dám phản kháng.

- Giao tín vật ra chúng ta có thể thả các ngươi bình yên rời đi. Nếu không đừng trách chúng ta ra tay vô tình.

Thiên Tử mặc áo trắng cười lạnh, người này nhiều lần kinh ngạc, trong lòng hiện tại đang chất chứa vô số oán hận. Nếu nhưng những người này dám cả gan phản kháng, nhất định trong lòng người này sẽ vui mừng vô cùng, đồng thời còn nhân cơ hội này đại khai sát giới.

Tiêu Thần im lặng, cũng không có tham dự việc này, chỉ là cũng không có ra tay ngăn cản.

Đối với kết quả trước mắt bọn hắn đã sớm dự đoán trước, những tu sĩ này mặc dù có thể tiến tới chỗ truyền thừa. Nhưng mà cuối cùng, tới lúc tranh đoạt nhất định sẽ bị tu sĩ Luyện Đan hiệp hội và ẩn điện liên thủ đuổi đi. Như vậy song phương này mới có thể yên tâm tranh đoạt.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...